Giới thiệu nội dung

Tiểu thúc của Vệ Đông Quân để lại một bức thư tố giác, rồi đột ngột treo cổ tự vẫn. Chính vì bức thư ấy, Vệ gia từng hiển hách một thời đã từ đỉnh cao rơi xuống đáy vực. Mọi người đều cam chịu số phận, chỉ có Vệ Đông Quân là không cam lòng. Dù có phải lên tận trời xanh, hay xuống tận hoàng tuyền, nàng cũng phải hỏi cho rõ thúc ấy một câu: "Vì sao?".

Vào thất đầu tiên sau khi thúc ấy qua đời, nàng tình cờ bước vào một ngôi cổ trạch. Trong ngôi nhà ấy, có một nam tử áo đen dường như đã chờ nàng từ rất lâu.

Nam tử nói:

"Kẻ tự vẫn, dương gian không giữ, âm phủ không thu.

Chỉ có chặt đứt trần duyên, mới được giải thoát".

Vệ Đông Quân mờ mịt hỏi: "Ngươi nói những lời này với ta làm gì?".

Nam tử đáp: "Bởi vì ta có một thỉnh cầu. Giúp ta khuy mộng*, để ta đoạn duyên".

*Khuy là nhìn trộm, mộng là giấc mơ.

Nàng là đôi mắt khuy mộng, hắn là thanh đao đoạn duyên.

Nếu trần duyên chưa dứt, vậy thì… Chỉ có thể bắt đầu từ một giấc mộng.

Danh sách chương

Tổng 200 chương
Chương 101Chương 101: Chịu PhạtChương 102Chương 102: Giúp ngươiChương 103Chương 103: Lừa chaChương 104Chương 104: Cao nhânChương 105Chương 105: Thất ĐứcChương 106Chương 106: Triệu chứngChương 107Chương 107: Cầu quẻChương 108Chương 108: Thư đồngChương 109Chương 109: Oán khíChương 110Chương 110: Phù DaoChương 111Chương 111: Ác cẩuChương 112Chương 112: Họa SưChương 113Chương 113: Kết nốiChương 114Chương 114: Vô hạiChương 115Chương 115: Giải oanChương 116Chương 116: Trong giếngChương 117Chương 117: Ẩn tìnhChương 118Chương 118: Thiếu tiềnChương 119Chương 119: Ám hiệuChương 120Chương 120: Chuẩn bịChương 121Chương 121: Nhập vaiChương 122Chương 122: Nhận ra nhauChương 123Chương 123: Cửa tiệmChương 124Chương 124: Cái tátChương 125Chương 125: Đốt tranhChương 126Chương 126: U uấtChương 127Chương 127: Gợi chữChương 128Chương 128: Ổn thỏaChương 129Chương 129: Sự mong manhChương 130Chương 130: Ám hiệuChương 131Chương 131: Tình cờ gặp mặtChương 132Chương 132: Mưu sátChương 133Chương 133: Bí mậtChương 134Chương 134: Lên đườngChương 135Chương 135: Không GặpChương 136Chương 136: Điểm yếuChương 137Chương 137: Bắt cócChương 138Chương 138: Kinh hãiChương 139Chương 139: Phu nhânChương 140Chương 140: Trực giácChương 141Chương 141: Thái giámChương 142Chương 142: Tình cờ gặp gỡChương 143Chương 143: Cố thịChương 144Chương 144: Ly giánChương 145Chương 145: Kẻ điênChương 146Chương 146: Tiết tháoChương 147Chương 147: Hiểu nàngChương 148Chương 148: Buồn đauChương 149Chương 149: Thấp hènChương 150Chương 150: Sự thật