Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 119: Ám hiệu

Tháng tám đúng độ, mùi hoa quế trong hậu hoa viên Vệ phủ ngào ngạt, hương thơm thoang thoảng len vào lòng người.

Ninh Phương Sinh bước đi mấy bước rồi dừng lại, nhìn sang Vệ Đông Quân: “Ngươi và Trần Khí vì sao có thể ăn ý được như vậy?”.

Vệ Đông Quân không ngờ hắn sẽ hỏi chuyện này, nghĩ ngợi một lát rồi đáp: “Ngay từ nhỏ đã ở bên nhau, ăn ý cũng là chuyện tự nhiên”.

Ninh Phương Sinh cụp mắt xuống: “Về sau nếu ngươi có thời gian, có thể thường đến phủ ta đi lại, ở bên ta nhiều thêm chút nữa”.

Thật là kỳ lạ, trước kia nàng hỏi hắn ở phủ nào, hắn đều dửng dưng chẳng buồn trả lời.

Vệ Đông Quân ngẩng mắt nhìn hắn, ánh mắt đầy ẩn ý.

Ninh Phương Sinh lảng tránh ánh nhìn của nàng: “Sau này ta sẽ cùng ngươi nhập mộng, giấc mơ biến hóa khôn lường, chẳng ai đoán được sẽ xảy ra chuyện gì, nên hai ta cần phải có sự ăn ý”.

Đoán cũng đoán được là vì chuyện này. Vệ Đông Quân im lặng một lúc, ánh mắt lơ đãng nhìn về một nơi xa xăm như đang trầm tư suy nghĩ.

Hồi lâu, nàng mới mở lời: “Sự ăn ý thực sự chẳng thể bồi dưỡng trong một sớm một chiều, nhưng chúng ta có thể dùng ám hiệu”.

Ồ? Khóe mắt Ninh Phương Sinh hơi nhướng lên.

“Khi ở trong giấc mơ của người khác, thân phận của chúng ta chỉ có hai loại: một là vật, hai là người. Vật thì vô tri, chỉ có thể nhìn và nghe, nhưng người thì sống động”.

Vệ Đông Quân nói: “Là người thì có thể nháy mắt, nhíu mày, mím môi... Chỉ cần phù hợp với thân phận trong mộng thì làm gì cũng được”.

Ánh mắt u tối của Ninh Phương Sinh lóe sáng: “Nếu trong giấc mơ, cả hai ta đều là người thì việc nhận ra nhau là quan trọng nhất. Ám hiệu này để ngươi thiết kế”.

Vệ Đông Quân không cần nghĩ ngợi nhiều: “Khi ánh mắt chạm nhau, cả hai cùng đưa tay sờ tai mình”.

“Sao không nhíu mày hay nháy mắt?”.

“Những động tác đó quá phổ biến. Nhỡ đâu người kia không phải ngươi mà lại trùng hợp làm đúng động tác ấy thì sao?”.

Vệ Đông Quân thuận tay sờ lên vành tai: “Động tác này tuy không phổ biến nhưng ai cũng có thể làm”.

Ninh Phương Sinh không nói gì, cũng đưa tay sờ vành tai, giống hệt như bao lần hắn làm một cách vô thức.

“Thế nào?”.

“Rất tốt”.

Vệ Đông Quân hơi đắc ý trong lòng: “Nói xem, còn cần thiết kế thêm gì nữa không?”.

“Không cần”.

“Chỉ một cái ám hiệu này thôi à?”.

“Lúc vừa vào mộng, ít nhiều sẽ có chút bối rối. Thiết kế càng nhiều, xác suất sai sót lại càng lớn. Nhận ra được đối phương là đủ rồi”.

Lời này như chiếc đuôi xòe của con công, lặng lẽ lướt qua tim Vệ Đông Quân. Nàng đang định đáp lại thì bất chợt phát hiện ánh mắt của Ninh Phương Sinh đã dời sang hướng khác.

Cách đó mấy trượng, một thiếu nữ dáng người yểu điệu dung mạo thanh tú, thoát tục đang đứng đó.

“Đó là Nhị tỷ của ta, Vệ Thừa Doanh, chỉ lớn hơn ta bảy tháng, là con gái của Nhị thúc ta”.

Ninh Phương Sinh thu ánh mắt lại: “Quan hệ giữa các ngươi thế nào?”.

“Cũng thường thôi”.

“Vậy ngươi về phòng nghỉ ngơi một lát đi”.

Nói xong, Ninh Phương Sinh quay người rời đi: “Đợi Nhậm Trung Kỳ tới, ta bảo Thiên Tứ gọi ngươi”.

Sao nói đi là đi vậy chứ? Vệ Đông Quân nhìn bóng lưng hắn, thầm lẩm bẩm một câu trong bụng, quay đầu lại nhìn về phía Nhị tỷ, tỷ ấy cũng đã rời đi.

*****

Về đến phòng, Vệ Đông Quân ngả người lên giường ngủ một giấc. Tỉnh dậy thì trời đã sẩm tối, từ lâu đã quá giờ ăn tối.

Bữa trưa ăn muộn nên nàng cũng không đói, chỉ lo không biết Nhậm Trung Kỳ sao còn chưa tới, liệu tính toán của Ninh Phương Sinh có uổng phí không.

Ngồi chờ một hồi, chưa thấy Thiên Tứ đến mà lại chờ được cha của mình. Không biết cha từ đâu tới, trán lấm tấm mồ hôi.

“Chuyện bên chỗ mẹ con ta đã thu xếp xong, con đoán đúng thật, bà ấy chẳng hỏi han gì, chỉ dặn ta phải chăm sóc cho Ninh thần y thật tốt”.

“Đó chẳng phải chuyện tốt sao?”.

“Gì mà tốt với đẹp, mọi chuyện đã sẵn sàng, chỉ thiếu gió đông, mà đến giờ gió đông còn chưa thổi tới”.

Hóa ra mồ hôi trên trán hắn là vì sốt ruột.

“Cha đừng vội. Theo kinh nghiệm của con thì lời Ninh Phương Sinh nói thì mười có đến chín là đúng. Cha đến chờ ở viện Thính Hương, con đi thỉnh an mẹ, thay đồ xong sẽ tới tìm cha sau”.

“Chờ đã”. Vệ Chấp An xoay người khép cửa lại, hạ thấp giọng, ra vẻ thần bí: “A Quân à, cha cũng muốn vào mộng một lần”.

Vệ Đông Quân: “…”

Thì ra đây mới là mục đích cha đến.

“Cha tranh thủ tra mấy quyển sách, thấy cũng không phải là không có cách nhập mộng, chỉ là chưa chắc chắn, cần phải thử xem sao”. Vệ Chấp An cười hì hì: “Con gái à, con giúp cha nói đỡ vài câu với Ninh thần y được không?”.

Còn muốn con giúp cha?

“Cha, thời khắc then chốt như thế này, để cha thử liệu có thích hợp không? Có ổn không? Có an toàn không?”.

Vệ Chấp An nghẹn lời, nụ cười đông cứng.

“Cha có biết vì để chờ được giấc mộng này của Nhậm Trung Kỳ, Ninh Phương Sinh đã âm thầm chuẩn bị bao nhiêu thứ không?”.

Lại nghẹn họng, không cười nổi nữa.

“Cha có biết Hạ Trạm Anh chỉ còn lại mấy ngày không? Nếu không chặt đứt được mối duyên này, cha rõ hậu quả ra sao chứ?”.

Vệ Đông Quân nhíu mày: “Cha vốn là người hiểu lý lẽ, sao giờ lại thành ra như vậy?”.

Vệ Chấp An lần nữa nghẹn họng, sắc mặt cũng trầm xuống.

“Ta chỉ nói một câu, mà con lại cằn nhằn mấy câu liền, còn ra thể thống gì nữa, hừ, bất hiếu!”.

Ông hất tay áo, quay người mở cửa rời đi.

Vệ Đông Quân nhìn bóng lưng ông, cong môi cười. Bị nói đến không còn gì để đáp lại mà vẫn còn giở giọng hách dịch như thế, cha à, cha còn ra dáng bậc trưởng bối nữa không vậy?

Lúc này, Hồng Đậu bước vào, tay cầm một bộ y phục nam: “Tiểu thư, đây là bộ đồ nô tỳ và Xuân Lai làm gấp, người thử xem có vừa không?”.

“Giày đâu?”.

“Xuân Lai vẫn đang làm, đảm bảo tối mai có thể mang vào”.

Tim Vệ Đông Quân nhờ hai nha hoàn mà ấm lên ít nhiều. Nàng đã giả trai làm thư đồng hai lần, toàn là mua gấp bên ngoài, áo quần thì không vừa, giày lại đau chân, đi đứng cực kỳ khó chịu. Nghĩ đến sau này e là không tránh được việc phải cải trang, nàng dứt khoát nhờ Hồng Đậu và Xuân Lai làm cho hai bộ.

“Tối nay ta không về, Xuân Lai ở lại viện trông chừng, ngươi theo ta tới viện kia, chỉ cần đứng ngoài trông chừng là được”.

“Vâng”.

Hồng Đậu liếc mắt nhìn quanh, phát hiện khúc gỗ trấn hồn cạnh gối, lo lắng nói: “Tiểu thư, người và Ninh tiên sinh đang làm gì vậy? Tiết lộ cho nô tỳ một chút cũng được, đỡ cho chúng nô tỳ cứ thấp thỏm không yên”.

“Chúng ta đang làm một việc tích đức hành thiện. Không nói với ngươi và Xuân Lai là vì sợ một ngày nào đó mẹ phát hiện, các ngươi sẽ bị phạt thay ta”.

Vệ Đông Quân cười: “Yên tâm đi, chuyện này còn có cả cha ta nữa”.

“Chúng ta đâu phải lo cái đó”. Hồng Đậu bước tới bên giường, cầm khúc gỗ trấn hồn lên: “Chúng ta lo tiểu thư làm tổn hại thân thể mình. Dạo này sắc mặt người kém hơn trước nhiều lắm”.

“Thế à? Ta lại không nhận ra”.

Vệ Đông Quân sờ mặt, chợt nhớ lại cảnh trong vườn, hơi do dự: “Lát nữa đi dò xem dạo gần đây Nhị tiểu thư đang bận gì”.

“Vâng”.

Vừa dứt lời thì bên ngoài vang lên giọng lạnh lùng của Thiên Tứ: “Tam tiểu thư”.

Nhậm Trung Kỳ cuối cùng cũng đến rồi.

Tảng đá trong lòng Vệ Đông Quân như được đặt xuống, bước chân cũng nhẹ nhàng hơn hẳn: “Chuyện gì vậy?”.

Thiên Tứ: “Gia ta muốn mời Tam tiểu thư giúp kiểm lại sổ sách, không biết tiểu thư có rảnh không?”.

Chắc là ý của cha đây. Phải nói, chủ ý này hay thật.

Vệ Đông Quân đáp giòn tan: “Báo với gia ngươi, ta thỉnh an mẹ xong sẽ qua ngay”.

Thiên Tứ nói đầy ẩn ý: “Sổ sách có hơi nhiều, e là phải kiểm cả đêm, mong tiểu thư chuẩn bị thêm áo khoác”.

Vệ Đông Quân ngẩng đầu: “Yên tâm, y phục ta đã bảo Hồng Đậu chuẩn bị sẵn rồi”.