Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 111: Ác cẩu

“Đúng vậy”.

Vệ Chấp An mắng người phải nói là bậc thầy.

“Câu ấy rõ ràng là mâu thuẫn, nếu chuyện đó rơi vào đầu con gái của ta, ta nhất định sẽ bắt sửa cho bằng được, tuyệt đối không thể nhân nhượng”.

Sắc mặt Nhậm Trung Kỳ khẽ run lên.

“Con gái thì sau này cũng phải gả đi, đã gả ra ngoài rồi thì dù tốt hay xấu cũng chẳng liên quan gì đến ta nữa. Ta thực sự chịu nhượng bộ là vì Hạ gia đồng ý để ta quyết định tên họ cho con trai”.

Thì ra không phải vì vui vẻ gì mà là đã đàm phán điều kiện, rồi đưa ra lựa chọn.

Ninh Phương Sinh nhíu mày. Hai lần thăm dò, hai câu hỏi, Nhậm Trung Kỳ đều không chịu nói thật nếu không bị ép đến cùng. Từ đó có thể thấy người này rất khôn ngoan, ranh mãnh.

“Nàng đồng ý rồi sao?”.

“Đồng ý rồi”. Nhậm Trung Kỳ gật đầu: “Lúc đó ta nói năng nhẹ nhàng với nàng, nàng vẫn chịu nghe. Nhưng sau đó…”.

Ninh Phương Sinh: “Sau đó thế nào?”.

Nhậm Trung Kỳ: “Sau đó tính tình nàng càng lúc càng tệ, nói năng tử tế thế nào cũng không nghe lọt”.

Ninh Phương Sinh hỏi tiếp: “Tệ đến mức nào?”.

“Ba ngày ba đêm cũng kể không xuể”. Nhậm Trung Kỳ lại thở dài: “Nói ra sợ tiểu sư phụ chê cười, lúc nàng nổi nóng lên, ngay cả ta cũng dám đánh”.

Dứt lời, hắn vén tay áo lên, chỉ vào một vết sẹo nhỏ trên cánh tay dưới.

“Thấy không, đây là vết nàng dùng d.a.o rạch, m.á.u tuôn xối xả, cầm mãi không được”.

Ninh Phương Sinh không vì vết sẹo nhỏ ấy mà tỏ chút thương cảm.

“Bình thường đang yên đang lành, vì sao lại làm ngươi bị thương?”.

“Khi con trai lên bốn, nghịch ngợm làm đổ lư hương của lão thái thái. Lão thái thái còn không trách mắng, vậy mà nàng lại treo thằng bé lên đ.á.n.h một trận tơi bời”.

Nói đến chuyện đau lòng, hốc mắt Nhậm Trung Kỳ cũng đỏ lên.

“Lúc đó ta chỉ có một đứa con trai độc đinh, đừng nói bị đánh, chỉ cần va đập một chút cũng đau lòng muốn c.h.ế.t. Ta chạy tới tranh luận với nàng, nói con còn nhỏ, sau này từ từ dạy dỗ cũng được. Nàng không nghe, ta cãi lại vài câu, nàng không nói lời nào bèn rút d.a.o từ trong tay áo ra”.

Dao? Trong lòng Ninh Phương Sinh chấn động, ánh mắt liếc nhìn sang Vệ Đông Quân.

Vệ Đông Quân vốn đang nhàn rỗi, nhưng vừa thấy Ninh Phương Sinh nhìn sang, nàng lập tức tò mò hỏi: “Nhậm Bá gia, Hạ phu nhân sao lại mang d.a.o theo người?”.

“Tiểu thư đồng à, ngươi hỏi ta, ta biết hỏi ai đây?”.

Nghe giọng mềm nhẹ ấy, Nhậm Trung Kỳ cũng dịu giọng hơn phần nào.

“Chuyện này không phải ta cố ý nói xấu người đã khuất, trong phủ không ít người đều tận mắt chứng kiến, khi đó lão thái thái cũng có mặt, suýt nữa bị dọa đến ngất đi. Cuối cùng là nha hoàn thân cận giật được con d.a.o từ tay nàng. Sau đó, ta chất vấn nàng: ‘Nàng là phận nữ nhân, đang yên đang lành mang d.a.o theo làm gì?’ Các người đoán xem nàng nói gì? Nàng bảo là do Hạ lão thái thái nói, nữ nhân phải tay trái cầm gậy, tay phải cầm dao, mới g.i.ế.c được ác cẩu. Các người thử lý luận xem, có nhà nào dạy con gái như thế không? Có người mẹ nào lại nỡ ra tay độc ác với con ruột như vậy không? Cả kinh thành này cũng tìm không ra người thứ hai”.

Nhậm Trung Kỳ thở dài: “Lúc đó ta tức giận muốn viết hưu thư đuổi nàng đi, là lão thái thái đứng ra khuyên can mãi, nói trước kia Hạ thị không phải như vậy, sợ là bị ma nhập rồi”.

Nghe đến đây, ánh mắt Ninh Phương Sinh lại liêc sang phía Vệ Đông Quân. Kỳ lạ là Vệ Đông Quân lại hiểu được ánh mắt ấy. Ninh Phương Sinh đang muốn nhắc nàng rằng câu nói kia thật sự là câu mà Hạ Tam thường hay nói, còn chuyện đó, đúng là kiểu nàng có thể làm ra. Hạ Tam giấu d.a.o là để g.i.ế.c ác cẩu. Mà ác cẩu cần g.i.ế.c bởi vì nó c.ắ.n người. Vậy thì…

Vệ Đông Quân mỉm cười ngây thơ với Nhậm Trung Kỳ: “Bá gia, trong mắt Hạ phu nhân, ai là con ác cẩu trong phủ này?”.

Lời vừa dứt, khóe miệng Ninh Phương Sinh cong lên, ánh mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào Nhậm Trung Kỳ.

Nhậm Trung Kỳ hoàn toàn không ngờ một thư đồng nhỏ tuổi lại có thể hỏi ra câu sắc sảo, cay nghiệt đến vậy, cười nhạt một tiếng: “Trong mắt nàng, người trong phủ ai cũng là ác cẩu, ai cũng muốn nhào lên c.ắ.n nàng một phát”.

Vệ Đông Quân hỏi khéo, mà Nhậm Trung Kỳ đáp lại càng khéo.

Ninh Phương Sinh không nhịn được “ồ” một tiếng.

“Tiểu sư phụ, có phải ngươi không tin ta nói không?”. Nhậm Trung Kỳ sốt ruột, mặt đỏ tía tai: “Ta gọi luôn cả lão thái thái và quản gia đến, để ngươi nghe họ nói thì biết”.

“Chưa cần vội”. Ninh Phương Sinh im lặng một lát, rồi hỏi: “Nàng xấu tính như thế, ngươi lại cứ nhẫn nhịn sao?”.

“Không nhịn thì biết làm gì? Nàng là vợ chính danh của ta, tám kiệu lớn rước về nhà, lại sinh cho ta một trai một gái, quản lý cả phủ, ngoài chuyện tính khí không tốt, ta không thể bắt bẻ nàng điểm nào”.

Sắc mặt Nhậm Trung Kỳ lộ vẻ đau khổ: “Ta nói muốn bỏ nàng là lời trong lúc tức giận, chứ thực sự bỏ rồi, cưới người mới vào cũng chưa chắc bằng nàng. Ta nghĩ, con người mà, có ai mà hoàn hảo đâu, bản thân ta cũng đầy khuyết điểm, nàng có khi cũng đang nhẫn nhịn ta. Thôi thì, nhường một bước, đừng so đo nữa, coi như nhịn để nhà cửa yên ấm vậy”.

Lời ấy đầy vẻ bất lực, nhưng Ninh Phương Sinh vẫn chẳng lay động, ánh mắt nghiêng đi, Vệ Chấp An lập tức hừ một tiếng: “Bá gia đúng là nhịn giỏi thật đấy”.

“Cũng có lúc không nhịn được, ta bèn nâng mấy thông phòng thành thiếp, thỉnh thoảng cũng tới kỹ viện một chuyến. Dần dà, tình cảm với Hạ thị cũng nhạt đi”.

Thái độ của Nhậm Trung Kỳ chẳng khác gì một nam tử trung niên chán chường thất chí.

“Ta vừa nạp thiếp, tính nàng càng thêm tệ, suốt ngày không mắng người này thì đ.á.n.h người kia, ai gặp cũng sợ. Ta càng không muốn bước vào phòng nàng, mà có vào rồi, chưa nói được ba câu thì nàng đã bắt đầu gây sự”.

“Bá gia như vậy chẳng phải là sủng thiếp diệt thê rồi sao?”. Vệ Chấp An nhướng mày.

“Chuyện đó hoàn toàn không có!”. Nhậm Trung Kỳ trừng mắt lườm Vệ Chấp An một cái.

“Tuy ta có nạp thiếp, nhưng với nàng vẫn giữ đủ lễ nghi, mấy người thiếp trước mặt nàng đều phải rón rén mà sống. Còn chuyện trong nội viện, ta chưa từng can thiệp, đều để nàng quyết định”.

Nói đến đây, hắn bất chợt xoa mặt một cái đầy đau đớn.

“Nào ngờ ta càng nhịn, càng nhún nhường, nàng lại càng dữ, càng mắng. Mắng ta là kẻ phụ bạc, mắng ta vô tình vô nghĩa, còn mắng ta chẳng ra gì, chỉ là cái gối thêu hoa nhồi đầy rơm rạ”.

Danh dự nam nhân là thứ quan trọng nhất, nay lại bị bóc trần giữa bao người, gân xanh trên trán Nhậm Trung Kỳ giật liên hồi, đến mức gương mặt được chăm chút kỹ lưỡng cũng trở nên dữ tợn.

“Những lời đó, nàng mắng sau lưng ta thì thôi, lại còn mắng trước mặt mẹ ta, mắng trước mặt huynh đệ ta, thậm chí… nàng còn mắng ngay trước mặt con trai, con gái của ta”.

Lửa giận bốc lên mắt, hắn rít lên với Ninh Phương Sinh: “Người cần thể diện, cây cần vỏ, tiểu sư phụ, dù gì ta đường đường cũng là một Bá gia, là chủ một phủ, nàng sao có thể… sao có thể như vậy… nàng đã c.h.ử.i sạch đi chút nghĩa vợ chồng cuối cùng ta dành cho nàng rồi, hủy hoại hết cả rồi!”.

Là câu đó, Ninh Phương Sinh chờ mãi, lập tức cao giọng ngắt lời: “Cho nên ngươi đã ép nàng vào chỗ c.h.ế.t”.