Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 113: Kết nối

Ánh mắt Nhậm Trung Kỳ rơi lên giếng cạn kia, như thể có Hạ Trạm Anh đang đứng đó.

“Phu nhân à, sau khi nàng đi, ta đêm đêm không thể chợp mắt, tóc rụng từng nắm từng nắm, mà nước mắt thì chẳng thể rơi nổi, cứ như kẻ mất hồn. Trong đầu ta luôn hiện lên hình ảnh hai ngày trước khi nàng nhảy giếng, nàng đến thư phòng, mang cho ta một bát cháo kê táo đỏ mà ta thích nhất. Nàng nói cháo ấy là do chính tay nàng nấu, nấu cả một canh giờ, ta nếm một thìa, thơm nức lại dẻo mềm, ngon vô cùng”.

“Nàng nói với ta: ‘Lão gia, xưa nay thiếp tính khí không tốt, chàng vì hai đứa nhỏ mà rộng lòng bao dung’, ta nghe vậy, suýt nữa đã rơi lệ. Mười lăm năm làm vợ chồng, trừ hai năm đầu mới cưới, nàng chưa từng nói với ta dịu dàng như vậy, xưa nay chỉ có lời lạnh lẽo mà thôi. Mỗi lần vợ chồng cãi vã, cũng đều là ta hạ mặt xuống làm lành với nàng”.

“Ta đặt bát cháo xuống, nghiêm giọng nói với nàng: ‘Sau này làm việc, phải lấy đại cục làm trọng, biết chừng mực một chút’. Nàng nghe xong, vừa gật đầu vừa cười. Ta thấy nàng cười rồi thì làm sao còn giận cho được, bèn nói: ‘Hôm đó đ.á.n.h nàng là ta sai, sau này sẽ không như vậy nữa, vợ chồng chúng ta cứ thế mà sống cho yên ổn’. Nàng vẫn gật đầu, vẫn cười”.

“Ta tưởng nàng biết sai rồi, trong lòng vui vẻ, bèn ăn hết sạch bát cháo đó. Nàng đợi ta ăn xong mới xách hộp thức ăn rời đi”.

Giọng Nhậm Trung Kỳ nghẹn ngào.

“Lẽ ra lúc ấy ta nên nhận ra điều gì đó, bao nhiêu năm rồi nàng chưa từng nấu cháo cho ta, nhưng ta chỉ mãi lo vui mừng. Về sau… về sau ta không còn ăn cháo kê táo đỏ nữa. Chỉ cần nhìn thấy cháo ấy là ta lại nhớ đến nàng, mà chỉ cần nhớ đến nàng, lòng lập tức đau đớn. Ta giấu nguyên nhân thật sự cái c.h.ế.t của nàng, ngoài việc giữ thể diện cho hai phủ, lý do quan trọng hơn là ta không muốn sau khi nàng c.h.ế.t vẫn bị người đời chỉ trỏ. Ta lấp kín cái giếng này, khóa chặt sân viện này không phải vì kiêng kỵ, mà vì lòng ích kỷ của ta. Cho đến bây giờ ta vẫn không thể lại gần viện này, chỉ cần tới gần, thì lại thấy n.g.ự.c nặng như đá đè, không sao thở nổi”.

Ánh mắt rưng rưng của Nhậm Trung Kỳ nhìn về phía Kỳ thị.

“Nàng ấy là ta tái giá sau ba năm nàng mất, cũng chẳng tổ chức linh đình gì, chỉ để người hai phủ cùng ngồi ăn một bữa cơm. Ta ở bên nàng ấy, nhưng vẫn hay gọi tên nàng, vì chuyện đó mà nàng ấy thường trách ta”.

“Chỉ là trách thôi ư? Tỷ tỷ, muội nói thật lòng, trong lòng muội ghen lắm”. Kỳ thị liếc chồng một cái đầy trách móc: “Ban ngày chàng ấy gọi nhầm còn đỡ, các người là vợ chồng kết tóc, muội biết mình không sánh được, nhưng đến đêm, chàng ấy nằm mơ cũng gọi tên tỷ. Nếu tỷ còn sống, muội còn có thể tranh giành, đằng này tỷ đã mất, muội chẳng biết phải ganh với ai, chỉ có thể trách mình phận mỏng mà thôi”.

Kỳ thị vốn dĩ dáng người đầy đặn, đôi bàn tay trắng mịn như ngó sen, lúc này lại siết chặt khăn tay trong lòng bàn tay, trên mu bàn tay nổi gân xanh.

Chua xót. Cũng tức giận.

“Không chỉ vậy, lão gia còn thường đem ta ra so với tỷ. Dù miệng không nói, nhưng lòng ta biết rõ, ta chẳng bằng tỷ ở bất cứ điều gì. Mỗi năm đến sinh thần hay ngày giỗ của tỷ, lão gia đều đích thân lo liệu, không để ta đụng tay vào. Ta hỏi vì sao, chàng ấy nói là để tỷ an lòng. Tỷ tỷ à, năm năm rồi, lão gia đối với tỷ có thể coi là một lòng chân thành, những oán hận trong lòng tỷ có lẽ cũng nên vơi đi phần nào, bằng không, người sống biết phải làm sao đây?”.

Gió lặng, mây nhẹ. Trong viện bầu không khí lặng xuống.

Ánh mắt ba người Ninh Phương Sinh đều dừng lại trên người của nam tử đang rơi lệ kia. Hôm nay Nhậm Trung Kỳ mặc một bộ áo quần cũ, chất vải và kiểu dáng không hề tệ, nhưng vì vài nếp gấp mà trông có phần tiều tụy, như một người trung niên thất thế.

Áo quần ấy không phải cố ý thay ra để lấy lòng thương hại từ ba người Ninh Phương Sinh. Vậy thì nỗi đau, sự tiếc nuối, nỗi nhớ và tình cảm khi hắn nói về cái c.h.ế.t của Hạ thị cũng giống như bộ áo quần ấy, vốn đã tồn tại sẵn trong lòng hắn, không hề giấu giếm?

“A Quân”. Ninh Phương Sinh đột nhiên gọi.

Vệ Đông Quân thoáng sững người, bèn nhanh nhẹn bước lên một bước: “Tiên sinh cần ta làm gì?”.

Ninh Phương Sinh: “Đi gặp quản gia trong phủ, tiện thể thay ta vấn an lão thái thái một tiếng”.

Vệ Đông Quân: “…”

Ta đi? Vì sao?

Ninh Phương Sinh: “Trạch Trung”.

“Vâng, vâng”. Vệ Chấp An cuống quýt trả lời.

Ninh Phương Sinh: “Ngươi đi cùng phu nhân dạo một vòng, trò chuyện một chút”.

Ta? Đi cùng một nữ tử trẻ tuổi? Còn phải trò chuyện? Vệ Chấp An thầm nhủ, thần y ngài nghĩ gì vậy?

Ninh Phương Sinh thật ra cũng chẳng nghĩ gì nhiều, hắn chỉ biết rằng, người có thể làm quản gia ở Bá phủ, chắc chắn tuổi tác không nhỏ. Một người lớn tuổi lại nhiều kinh nghiệm, đối mặt với một tiểu thư đồng trẻ tuổi, thì ắt sẽ không cảnh giác nhiều.

Còn về phần Kỳ thị... Một người vợ kế bị người c.h.ế.t chèn ép, trong lòng nhất định nhiều uất ức. Vệ Chấp An tuy vô dụng nhưng tính tình lại tốt, có lẽ là người thích hợp để nàng trút bầu tâm sự.

Lúc này, chỉ thấy mặt Vệ Chấp An ửng đỏ, làm động tác mời về phía Kỳ thị: “Phu nhân, mời”.

Kỳ thị nào dám tự tiện quyết định, ngẩng đầu nhìn Nhậm Trung Kỳ, chân vẫn chưa bước nổi một bước.

“Mọi sự đều theo sắp xếp của tiểu sư phụ”. Nhậm Trung Kỳ lau nước mắt, xoay người nói: “Tiểu sư phụ, ngài còn cần ta làm gì nữa không?”.

Ninh Phương Sinh nhìn hắn một cái, sau đó liếc sang cái giếng bên ngoài cổng viện, giọng hờ hững.

“Bá gia còn phải nói cho ta biết, ngoài cái tát kia, có từng làm điều gì có lỗi với Hạ Trạm Anh nữa không?”.

“Không có”.

“Vậy thì lạ thật”. Ninh Phương Sinh cười nhạt: “Sao ta lại cảm thấy oán khí dưới giếng dường như lại đậm thêm một tầng nữa vậy?”.

Trước cổng viện, hai cha con đồng loạt khựng bước chân.

Vệ Chấp An: “…”. Thật sao?

Vệ Đông Quân: “…”. Bốc phét à?

*****

Trong viện rộng lớn, giờ chỉ còn lại hai người.

Nắng thu chẳng rõ từ lúc nào đã bị mây mù che khuất, trong viện lại càng thêm u ám.

Nhậm Trung Kỳ nhìn vào ánh mắt lạnh lẽo, sắc bén của Ninh Phương Sinh, đáp chắc nịch: “Ngoài cái tát kia, ta chưa từng làm điều gì hổ thẹn với nàng”.

Ninh Phương Sinh không nói gì, hai tay chậm rãi đan vào nhau, thoạt nhìn có vẻ ung dung nhàn tản, nhưng quanh người lại tỏa ra áp lực khiến người ta khó thở.

Dưới áp lực ấy, Nhậm Trung Kỳ lại còn bổ sung thêm một câu: “Tiểu sư phụ, ngài nhất định phải tin ta”.

“Ta tin ngươi cũng vô ích, phải để nàng tin mới được”.

Ninh Phương Sinh lại chỉ về phía giếng: “Nếu không, oán khí sẽ không nặng thêm”.

“Chẳng lẽ…”. Nhậm Trung Kỳ trầm ngâm: “Là vì Kỳ thị?”.

Khóe môi Ninh Phương Sinh nhếch lên: “Kỳ thị thì sao?”.

Nhậm Trung Kỳ thở dài: “Ta và nàng ấy đến với nhau, là do mẹ vợ đứng ra làm mối”.

“Mẹ của Hạ Trạm Anh ư?”.

Ninh Phương Sinh kinh ngạc đến mức âm cuối cũng không giữ được ổn định.