Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 148: Buồn đau

Không biết vì sao, Vệ Đông Quân thấy sống mũi mình cay cay.

Lần đầu tiên trong đời nàng thấy một người khóc òa không kìm được là sau khi tiểu thúc qua đời, tắm rửa sạch sẽ, khoác lên mình bộ đồ chỉ người c.h.ế.t mới mặc. Áo tang bọc lấy khuôn mặt trẻ trung tuấn tú kia, bà nội vừa thấy thì không nhịn nổi nữa, bật khóc nức nở.

Tiếng khóc ấy ai oán, bi thương. Nước mắt ấy rơi xuống chan chứa. Đủ thấy tình cảm Nguyệt Nương dành cho Hạ Trạm Anh thực sự không tầm thường, nếu không đã chẳng khóc đến thế.

Vệ Đông Quân đưa ngón tay chọc chọc lưng Ninh Phương Sinh, ý bảo hắn khuyên nhủ đôi câu.

Ninh Phương Sinh không khuyên, mà quay đầu lại, sâu xa nhìn Trần Khí một cái.

Nhìn gì mà nhìn?

Trần Khí quay đi, vội lau một giọt nước mắt, xì mạnh một cái, thầm nghĩ: ai mà lạnh lùng được như các ngươi.

Đúng lúc ấy, tiếng khóc than t.h.ả.m thiết của Nguyệt Nương chợt ngưng bặt. Nàng đưa tay áo lau nước mắt, đứng dậy dứt khoát: “Nói đi, ta phải làm gì mới có thể để phu nhân vào luân hồi?”.

Câu này khiến ngay cả Ninh Phương Sinh cũng thấy khó mà tin nổi.

“Ngươi… vậy mà nghe hiểu rồi sao?”.

“Có gì mà không hiểu, trước khi phu nhân đi, ta từng khuyên nàng ấy, tự sát là trọng tội, xuống âm ti phải trả giá”.

Nguyệt Nương nghẹn ngào: “Ta đã khuyên, nhưng nàng ấy không nghe. Đấy, chẳng phải đã thành thế này rồi sao?”.

Dù sự “nghe hiểu” của nàng và hàm ý thực sự trong lời Ninh Phương Sinh còn cách ba con đường nhưng đã đủ rồi.

Ninh Phương Sinh hỏi: “Nhậm Phù Dao là người có chấp niệm với Hạ Trạm Anh sao?”.

Nguyệt Nương chẳng cần nghĩ, khẽ lắc đầu.

Mắt Vệ Đông Quân lập tức trợn trừng. Nàng… lại không phải ư?

Trần Khí hừ một tiếng: ta đã nói rồi mà.

Vệ Đông Quân không dám tin: “Hạ Trạm Anh đã để lại ngươi và của hồi môn cho Nhậm Phù Dao, ân tình sâu nặng thế, vậy mà Nhậm Phù Dao lại không mang chấp niệm với cái c.h.ế.t của nàng ấy, sao có thể chứ?”.

Nguyệt Nương ngước đôi mắt sâu thẳm nhìn Vệ Đông Quân: “Trên đời này có hai loại nữ nhân, ở hai cực đối lập. Một loại như phu nhân, thà tỉnh táo mà c.h.ế.t cũng không cam lòng hồ đồ sống. Còn một loại thì giống Tứ nãi nãi, chuyện gì cũng không chịu nghĩ sâu, chỉ muốn mơ mơ hồ hồ sống qua ngày”.

Vệ Đông Quân: “Ý này là sao?”.

Nguyệt Nương rơi lệ, gượng cười: “Chuyện này kể ra thì dài, không biết các ngươi có rảnh mà nghe một kẻ hạ nhân như ta nói không?”.

“Chuyện đó…”.

Vệ Đông Quân không dám quyết thay, lại đưa ngón tay chọc lưng Ninh Phương Sinh.

Ninh Phương Sinh lùi một bước, đứng ngang hàng cùng hai người, nói gọn: “Có!”.

Một chữ “có” ấy như tiếp thêm sức mạnh cho Nguyệt Nương.

“Thực ra, ta vốn là đại nha hoàn trong phòng lão gia Nhậm gia. Ngày thứ ba sau khi phu nhân gả vào phủ Trường Bình Bá, đã đưa ta về bên mình”.

Một câu khiến ai nấy đều sững sờ.

“Nguyên do phu nhân muốn ta là vì trong phòng lão gia, ngoài ta ra thì nha hoàn đến tuổi đều đã trèo lên giường lão gia cả”.

Ninh Phương Sinh nhìn kỹ ánh mắt Nguyệt Nương: “Sao ngươi lại không?”.

“Chỉ là thứ chơi bời làm ấm giường cho chủ, chán thì vứt xó, ta cớ gì phải đi làm thứ đồ chơi đó”.

Nguyệt Nương ngừng một lát: “Chủ yếu là ta hầu hạ lão gia từ năm mười tuổi, con người ông ta thế nào, ta hiểu rõ nhất. Nói một câu bất kính, ông ta chẳng qua là may mắn đầu thai tốt, mang cái da thịt đẹp đẽ mà thôi”.

Chẳng trách Hạ Trạm Anh giữ nàng bên mình. Thì ra tính tình hai người vốn tương tự, đều không chịu đi theo lối mòn thường tình.

Ninh Phương Sinh chợt nhớ đến chuyện trong mộng: “Hôn sự giữa Hạ Trạm Anh và Nhậm Trung Kỳ là thế nào mà thành?”.

“Cụ thể thì lão gia sẽ không nói với một nha hoàn như ta, nhưng ta biết, ông ta cưới phu nhân là để dùng của hồi môn của nàng vá chỗ thiếu hụt trong phủ, nếu không cũng chẳng chỉ mới một tháng đã để phu nhân nắm quyền quản gia”.

Nguyệt Nương thở dài: “Quản gia nhìn ngoài có vẻ hiển hách, nhưng nỗi khổ trong đó không mấy ai hay, của hồi môn năm xưa của lão thái thái cũng đều nướng hết vào rồi”.

Lại thêm một câu khiến mọi người kinh ngạc.

Ninh Phương Sinh: “Phủ Trường Bình Bá sao lại suy tàn đến mức ấy, theo ta nghe ngóng thì trước kia vốn dĩ vẫn hưng thịnh mà?”.

“Gốc rễ nằm ở lão thái gia. Ông ta ngoài mê nữ sắc, di nương trong phủ không nói, bên ngoài nuôi bao nhiêu nữ nhân, sinh bao nhiêu con hoang cũng không biết. Con cái bên ngoài lớn nhỏ đều phải nuôi, lão thái gia chỉ biết vơ tiền trong phủ ra ngoài, nào có mang đồng bạc nào từ ngoài về. Cộng thêm một phủ đông miệng ăn, bày vẽ xa hoa, dẫu gia sản có dày mấy mà lâu ngày cũng cạn”.

Vệ Đông Quân nghĩ đến mẹ mình, bèn cướp lời Ninh Phương Sinh: “Cho nên hôn sự của Nhậm Trung Kỳ chỉ nhằm vào con gái thương hộ?”.

“Không phải con gái thương hộ tầm thường, mà phải là nhà giàu có, gia nghiệp phát đạt, ăn nên làm ra”.

Nguyệt Nương: “Hơn nữa, diện mạo cũng không thể kém, tính tình còn phải lanh lợi mạnh mẽ”.

Vệ Đông Quân: “Vì sao nhất định phải mạnh mẽ?”.

Nguyệt Nương cười chua chát: “Huynh đệ cùng cha khác mẹ của lão gia có đến sáu người, nếu không tìm được một nữ nhân mạnh mẽ, cứng cỏi, làm sao trấn áp cả phủ. Những tiểu thư hiền thục, hiểu lễ nghĩa, nói trung nghĩa thì chẳng nỡ xé mặt, không đủ khí thế, cưới về cũng chỉ để làm cảnh”.

Thảo nào.

Trong lúc Vệ Đông Quân nhếch môi cười nhạt, lại nhác thấy Ninh Phương Sinh hơi ngẩng cằm ra hiệu.

Ý bảo nàng tiếp tục hỏi? Vậy thì nàng chẳng khách sáo nữa.

“Ngươi có biết rõ của hồi môn của phu nhân nhiều bao nhiêu không?”.

“Ban đầu ta không rõ, dẫu phu nhân đưa ta về bên mình nhưng ta vốn là người của lão gia, nàng ấy không nói những chuyện quan trọng. Một năm sau, phu nhân thấy ta đáng tin, đồng lòng với nàng, mới cho ta xem bảng kê của hồi môn”.

Nguyệt Nương mãi không quên được sự kinh hãi khi thấy bản kê ấy, miệng há ra nửa ngày không khép lại, thầm than trong hai chữ ‘phú quý’, Hạ phủ đã chiếm trọn chữ ‘phú’.

Phu nhân nhìn vẻ mặt kinh ngạc của nàng, đắc ý nói: “Ngươi có biết gia sản nhà chúng ta do ai gánh vác không?”.

“Ai?”.

“Tất cả đều là do một tay bà nội ta gánh vác”.

Đôi mắt phu nhân sáng rực: “Nếu bà nội ta được học thêm vài phần sách vở, thì bọn nam nhân trong triều kia đều phải nép sang một bên”.

“Của hồi môn của phu nhân danh chính ngôn thuận là hai vạn lượng bạc, chưa kể những khoản riêng, còn mấy cửa hiệu do lão thái thái cho thêm cũng không ghi trong bảng kê”.

Nói đến đây, Nguyệt Nương lặng lẽ liếc Vệ Đông Quân: “Sau cùng, khi những của hồi môn ấy rơi vào tay Tứ nãi nãi chỉ còn bốn cửa hiệu và một chiếc vòng tay vàng, bạc thì không còn lấy một lượng, vàng bạc châu báu cũng bán sạch để bù đắp thiếu hụt. Bốn cửa hiệu ấy còn lại cũng nhờ phu nhân giấu khế ước trong khe gạch xanh dưới giường Tứ nãi nãi mới giữ nổi, nếu không cũng bị cướp mất”.

Vệ Đông Quân nghe mà lửa giận bốc lên, hận không thể phóng hỏa đốt cả phủ Trường Bình Bá.

“Phu nhân ta những năm đầu mới gả vào, quan hệ với lão gia vẫn tốt. Là sau khi m.a.n.g t.h.a.i Tứ nãi nãi mới đột ngột đổi thay”.

Vệ Đông Quân vừa nghe đã biết nguyên nhân: “Chắc chắn là Nhậm Trung Kỳ đã nạp thiếp”.