Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 103: Lừa cha

Bàn vuông bốn phía lại một lần nữa ngồi kín người. Đám đồ ăn nguội lạnh trên bàn bị Vệ Đông Quân và Trần Khí quét sạch chẳng còn chút gì.

Hạ Trạm Anh không nói gì về quá khứ, cũng chẳng chỉ định ai, bảy ngày tiếp theo sẽ là một trận chiến gay go giành giật từng giây, từng phút.

Muốn đ.á.n.h trận, trước tiên phải lo chuyện lương thảo. Thế nên, họ cũng phải lấp đầy bụng trước đã.

Ăn xong, Hồng Đậu lo dọn dẹp, Ninh Phương Sinh đích thân pha trà.

Mùi trà thơm ngát vừa lan ra, Vệ Đông Quân chợt hỏi: “Bảy ngày này tính như thế nào?”.

Ninh Phương Sinh đáp: “Tính từ khoảnh khắc cửa thành Uổng Tử khép lại”.

Cả ba người đều rúng động trong lòng. Vậy tức là… đêm nay đã tính là đêm đầu tiên?

Thế nhưng đến giờ họ vẫn chưa biết gì về cuộc đời Hạ Trạm Anh, chỉ từng nghe một lần sơ qua từ Tiểu Viên lúc nàng còn ở Hạ gia làm tiểu thư. Mà lần nghe đó, cũng chỉ là vài năm nàng ở Hạ gia.

Vệ Đông Quân bỗng nhớ ra gì đó: “Trần Khí, nhà ngươi là Hầu phủ, phủ Trường Bình Bá chỉ thấp hơn một bậc, hai phủ chắc từng qua lại chứ?”.

“Thật có qua lại, ta còn phải giấu giếm à?”.

Trần Khí hừ một tiếngvới giọng quen thuộc: “Ngươi nghĩ ta là loại người giấu được chuyện sao?”.

Thời đầu Hoa quốc, tước vị chia làm "lưu tước" và "thế tước".

"Lưu tước" chỉ truyền một đời rồi dừng. "Thế tước" lại chia thành ba loại: truyền năm đời, ba đời và vĩnh viễn.

Về sau, Vĩnh Hòa đế lên ngôi, để thu phục lòng người, đã bãi bỏ “lưu tước”, tất cả đổi thành “thế tước” truyền đời.

Thiên hạ vui mừng hân hoan, nhưng cũng nảy sinh một vấn đề khác: tước vị càng lúc càng nhiều, đến nỗi chẳng còn giá trị nữa.

“Nói khó nghe chút, trên trời có con chim, mỗi ngày bay vòng quanh thành Tứ Cửu, lúc bay tiện thể phóng một bãi phân. Cứ thế mười ngày thì cũng có một ngày phân ấy rơi trúng nhà có tước vị”.

Trần Khí lời thô nhưng lý không sai.

“Hầu phủ và Bá phủ tuy chỉ kém nhau một bậc, nhưng nhà ta có gốc trong quân đội, còn phủ ấy thì chẳng văn cũng chẳng võ, chỉ được ban cho cái tước vị suông, nên hai phủ chẳng hề qua lại”.

Nói trắng ra, môn đệ phủ Trường Bình Bá trong đám quyền quý thật sự của thành Tứ Cửu, căn bản chỉ là kẻ ngoài rìa.

Thế là hết trông mong được gì ở Trần Khí.

Vệ Đông Quân nghiêng đầu: “Cha, cha với mẹ chẳng phải từng đến phủ Trường Bình Bá uống rượu mừng sao? Trong phủ ấy ra sao, cha kể đi”.

Vệ Đại gia suýt phun ngụm trà nóng ra ngoài: “Chỉ uống chén rượu mừng thôi thì biết được gì chứ?”.

Vệ Đông Quân bật dậy: “Vậy con đi hỏi mẹ”.

Vệ Đại gia giật mình tay run lên, tách trà rơi xuống bàn, nước nóng b.ắ.n lên mu bàn tay, đau đến nỗi hắn kêu liên tục: “Nóng, nóng quá!”.

Con gái hiểu cha nhất. Vệ Đông Quân nhìn bộ dạng cha mình, bèn ngồi xuống lại, hai mắt sáng quắc nhìn chằm chằm không rời.

Vệ Đại gia không còn đường lui, không thể trốn, lòng đầy chua xót: “Ta không muốn nói là vì mẹ con, bà ấy…”.

“Cha nuôi”. Trần Khí thật sự hết chịu nổi: “Giờ này rồi còn giấu, không nói sớm con gái cha thành kẻ ngốc bây giờ”.

Vậy thì không nỡ thật. Vệ Đại gia nghiến răng, đạp chân, gắng gượng nói: “Có đi một lần, là mừng thọ sáu mươi của mẹ ruột Trường Bình Bá”.

Vệ Đông Quân: “Chuyện từ khi nào?”.

Vệ Đại gia nhíu mày nghĩ ngợi: “Chắc là khoảng bốn năm trước”.

Bốn năm trước? Vậy là một năm sau khi Hạ Trạm Anh nhảy giếng.

Vệ Đông Quân lẩm bẩm: “Vợ vừa mất có một năm, cỏ trên mộ còn chưa mọc đầy, vậy mà trong phủ đã mở tiệc mừng thọ?”.

“Không chỉ thế đâu”.

Vệ Đại gia hừ một tiếng lạnh lùng: “Bên cạnh Nhậm Trung Kỳ khi đó còn có nữ nhân khác rồi”.

Vệ Đông Quân sửng sốt: “Cha, hắn tái hôn rồi à?”.

“Ta nói là có, mẹ con thì bảo không có. Về nhà còn cãi nhau với ta một trận, đá ta rớt luôn khỏi giường”.

Trần Khí cười khúc khích: “Cha nuôi yếu thế vậy, thế chân mẹ nuôi phải khỏe cỡ nào?”.

Vệ Đại gia mắt trắng dã: “Tên nhóc nhà ngươi ngay cả m.ô.n.g nữ nhân còn chưa sờ thì biết gì mà nói. Người ta bảo đ.á.n.h là thương, mắng là yêu, hiểu chưa?”.

Trần Khí: “…”

“Nói chuyện chính đi”. Vệ Đông Quân nghiêm mặt kéo lại đề tài: “Tái hôn thì tái hôn, chưa tái thì là chưa tái, sao vì chuyện đó lại cãi nhau?”.

Phải rồi, sao chỉ vì chuyện đó mà cãi nhau? Vệ Chấp An nghĩ lại mà vẫn cảm thấy uất ức.

Ban đầu thiệp mời đưa cho cha, nhưng cha bận chính sự, mẹ thì không khỏe, nên nhiệm vụ dự tiệc rơi vào vợ chồng bọn họ.

Vào phủ, hắn đến tiền sảnh uống trà, vợ thì nghe hát trong vườn. Tiền sảnh đầy mấy lão gia, vừa uống trà vừa bàn chính sự, nước bọt văng tung tóe. Hắn vốn chẳng thích mấy chuyện chính trị, bèn lẻn ra khỏi sảnh, định đến vườn nghe hát cùng vợ. Giữa đường lại bắt gặp Nhậm Trung Kỳ kéo kéo đẩy đẩy với một nữ tử trẻ tuổi ở góc tường, chẳng ra thể thống gì. Về nhà lập tức kể cho vợ nghe.

Vợ nghe xong bảo đừng nói bậy, còn nói Nhậm Trung Kỳ không phải loại người như vậy. Hắn không phục, cãi lại mấy câu. Hai vợ chồng vì chuyện đó mà vừa tan tiệc là vội về, dọc đường về vợ cứ mặt lạnh với hắn. Hắn nhịn mãi không nổi, đợi đến lúc hai người tắm rửa xong lên giường, lại buông vài câu xỉa xói Nhậm Trung Kỳ. Kết quả là bị đá ra thư phòng ngủ ba ngày liền.

Vệ Đông Quân nghe đến đây, cảm thấy không đúng. Mẹ tuy dữ nhưng không phải người không nói lý. Cha rõ ràng đã thấy Nhậm Trung Kỳ kéo tay nữ nhân khác kia mà?

Vẫn là câu ấy: con gái hiểu cha nhất.

Vệ Đông Quân dùng chiêu quen thuộc, mắt đen nhánh lạnh lùng nhìn thẳng cha mình.

Cha nàng thì chột dạ, mắt lúc ngước lên, lúc cúi xuống, mặt mày co giật liên hồi.

“Thôi được rồi, ta nói thật vậy”. Vệ Chấp An không trụ nổi nữa: “Năm xưa trước khi mẹ con gả cho ta, từng bàn chuyện hôn sự với Nhậm Trung Kỳ, suýt nữa đã thành vợ chồng với hắn”.

Trần Khí: “…”. Trời ơi, trùng hợp vậy sao?

Vệ Đông Quân: “…”. May mà con không mang họ Nhậm.

Lúc này, Ninh Phương Sinh im lặng từ nãy bỗng ho nhẹ: “Sau này nữ tử kia thành tục huyền của Nhậm Trung Kỳ sao?”.

Quả không hổ danh thần y, đúng là thông minh.

“Giữ đạo với vợ quá cố ba năm, sau đó Nhậm Trung Kỳ mới rước người kia chính thức vào cửa”.

Vệ Chấp An giơ ba ngón tay lên, nghiến răng: “Thiên hạ đều khen Trường Bình Bá si tình với nguyên phối, ta nhổ vào, si cái quỷ gì. Không chừng khi Hạ Tam chưa c.h.ế.t, hai người đó đã gian díu rồi. May mà Kim Hoa không lấy hắn”.

Vệ Đông Quân: “…”. Sao con lại nghe mùi giấm ở đây nhỉ?

Trần Khí: “…”. Mùi giấm này chua ghê.

Vệ Chấp An c.h.ử.i xong vẫn chưa hả giận: “Đám nữ nhân ấy nhìn nam nhân toàn nhìn bề ngoài, chỉ có nam nhân chúng ta nhìn mới thấu trong ngoài, ai là yêu, ai là quái”.

“Cha, Nhậm Trung Kỳ là yêu hay là quái?”.

“Hắn hả, gối thêu hoa ruột đầy rơm”.

Vệ Đông Quân nghe ra ẩn ý trong lời cha: “Cha, Nhậm Trung Kỳ phải chăng rất tuấn tú?”.

“Con…”.

Đồ con bất hiếu, cứ thích chọt vào tim cha ngươi.

Vệ Chấp An cười khinh khỉnh: “Có tuấn tú gì cho cam, chỉ là cao hơn người ta, da trắng hơn người ta, mắt to hơn người ta, khí thế hơn người ta thôi”.

Vệ Đông Quân: “…”. Thảo nào cha lại ghen đến thế.

Trần Khí: “…”. Bị đè bẹp toàn diện rồi.

“Cả đời Hạ Trạm Anh chia làm hai đoạn: mười tám năm đầu ở nhà mẹ đẻ, mười lăm năm sau ở nhà chồng”. Ninh Phương Sinh chậm rãi nói: “Nàng nhảy giếng ở Nhậm gia, vậy thì chúng ta điều tra từ Nhậm gia trước, thế nào?”.