“Ta hiểu rồi”.
Vệ Đông Quân tiếp lời.
“Một bên là Hạ Trạm Anh nghiêm khắc dạy dỗ Nhậm Phù Dao, một bên là người nhà họ Nhậm cưng chiều, dung túng nàng. Lâu ngày, Nhậm Phù Dao và mẹ dần rạn nứt tình cảm”.
“Không chỉ vậy, đến cả người Hạ gia cũng đứng về phía lão gia và lão thái thái, ai nấy đều khuyên phu nhân đừng quá nghiêm với con gái, bảo chỉ cần dạy nàng học thêu thùa, học cách quán xuyến gia đình là đủ rồi”.
Nguyệt Nương nói: “Những chuyện này, từng người từng việc, tiểu thư từ nhỏ đã thấy tận mắt, nghe tận tai, tích tụ lâu ngày nên nảy sinh oán hận với phu nhân. Chỉ là tuổi còn nhỏ không dám nói ra miệng, chỉ càng ngày càng lười nhác mà thôi. Tiểu thư càng lười, phu nhân nhìn thấy thì sốt ruột, phu nhân càng sốt ruột, sắc mặt càng khó coi, có lúc tức quá còn mắng, mắng rồi, tiểu thư lại òa lên khóc. Tiểu thư mà khóc, lão gia và lão thái thái lập tức tới làm người tốt, trách phu nhân lòng dạ quá cứng rắn... Mấy năm ấy, phu nhân sống thật chẳng dễ dàng, con gái không yên tâm, chồng cũng không thể dựa vào, lại còn phải vắt óc duy trì sinh hoạt trong phủ”.
Nói đến đây, Nguyệt Nương không nhịn được, quay mặt đi lau nước mắt.
“Các người không tưởng tượng nổi mẹ con nhà đó thủ đoạn ra sao đâu. Mỗi khi trong phủ cần dùng tiền thì một người chui vào Phật đường bảo là tu hành tĩnh tu, một người thì dứt khoát chẳng thấy bóng dáng đâu. Phu nhân có thể trốn đi đâu? Về nhà mẹ đẻ sao? Chẳng phải để nhà mẹ đẻ chê cười ư? Thế nên mọi chuyện đều do một mình phu nhân gồng gánh. Nếu tiểu thư một lòng với phu nhân, phu nhân còn có chỗ trông cậy, chỉ tiếc là tiểu thư lại... Phu nhân là người cứng cỏi đến nhường ấy, nhưng mỗi lần nhắc đến tiểu thư, đều phải thở dài một hơi. Ta không chịu nổi tiếng thở dài ấy, khuyên người nên nghĩ thoáng ra, đừng đặt hết tâm huyết vào tiểu thư, chi bằng sinh thêm một đứa. Một nữ nhân dẫu bản lĩnh có lớn, nhà mẹ đẻ có mạnh, cũng chẳng bằng cái bụng mình cứng. Con gái là người nhà khác, còn con trai là người nhà mình, chắc chắn sẽ đồng lòng với phu nhân”.
Nhưng phu nhân chỉ lắc đầu, nói với ta: “Con gái cũng là người nhà mình”.
Một năm sau, thấy tiểu thư quả thực là “A Đẩu không thể nâng dậy nổi”*, phu nhân mới quyết định m.a.n.g t.h.a.i thêm một lần nữa”.
* là một cách nói có tính ẩn dụ hoặc mỉa mai thường gặp trong tiếng Việt, xuất phát từ hình ảnh nhân vật A Đẩu, tên thật là Lưu Thiện, con trai Lưu Bị, vua cuối cùng của nhà Thục Hán trong Tam Quốc. A Đẩu nổi tiếng trong lịch sử và tiểu thuyết vì tính cách yếu đuối, nhu nhược, không có khả năng gánh vác việc lớn, đến mức người đời thường nói: "Thục đế A Đẩu, dẫu có Khổng Minh phò tá cũng không nâng nổi”.
Câu cuối cùng này, Vệ Đông Quân nghe không hiểu: “A Đẩu không thể nâng dậy nổi là có ý gì, mà đến mức phải sinh thêm đứa nữa?”.
“Phu nhân nói, tiểu thư tính tình quá yếu mềm, chẳng có chính kiến, lại dễ bị ảnh hưởng, không có huynh đệ bên cạnh giúp đỡ, sau này chỉ sợ sống không dễ dàng gì”.
“Vậy nên, nàng sinh Nhậm Tắc Danh, cũng là để Nhậm Phù Dao sau này có người nương tựa?”.
Nguyệt Nương gật đầu.
Vệ Đông Quân sững sờ.
Trên đời này, hầu hết phụ nữ đều mong có con trai. Mẫu bằng tử quý, có con trai rồi địa vị mới vững, mới có thể ngẩng cao đầu mà sống, lời nói cũng mới có trọng lượng.
Nàng cứ ngỡ Hạ Trạm Anh sinh con trai là do bị nhà họ Nhậm ép đến bước đường cùng, đành phải thỏa hiệp. Ai ngờ, hóa ra nàng lại vì Nhậm Phù Dao.
Vệ Đông Quân không khỏi cảm thán: “Quả là người ngoài lạnh trong nóng”.
Nguyệt Nương nghe vậy, sống mũi cay cay, mắt cũng đỏ hoe.
“Ngay cả cô nương là người ngoài còn nhìn ra được, vậy mà tiểu thư nhà ta ngày ấy lại bị mỡ heo che mắt, chỉ biết nghe theo lão gia, lão thái thái sắp đặt”.
“Sắp đặt?”.
Vệ Đông Quân nhíu mày: “Lời này là sao?”.
“Phu nhân sau khi m.a.n.g t.h.a.i thiếu gia, lấy cớ dưỡng thai nên giao quyền quản gia ra. Lão thái thái đành phải bất đắc dĩ đón lấy, dù sao trong thành Tứ Cửu, cũng chẳng có nhà quyền quý nào để t.h.a.i p.h.ụ quản việc gia đình cả”.
Nguyệt Nương kể tiếp: “Tài sản trong phủ chỉ còn mấy lượng bạc, mà cái lỗ hổng thì lớn như thế, lão thái thái không nỡ mang tiền riêng ra bù vào, bèn sai lão gia tìm cách. Chính đạo thì lão gia chẳng nghĩ ra được cách nào, nhưng đường tà thì chỉ cần đảo mắt một cái, đã nảy ra chủ ý. Ông ta lén dạy tiểu thư nhân danh việc học tính sổ sách, đi hỏi thăm chưởng sự ở cửa hàng của phu nhân về tình hình doanh thu, mấy lần còn mượn cớ phu nhân cần tiền, trực tiếp rút bạc từ tài khoản đưa cho lão gia. Hai lần đầu chưởng sự không để ý, đến lần thứ ba thì sinh nghi, lập tức báo với phu nhân, lúc này người mới biết con gái mình đã làm chuyện tốt gì sau lưng”.
Vệ Đông Quân nghe đến đây thì giận sôi: “Nhậm Phù Dao này đúng là chẳng hiểu chuyện chút nào!”.
“Còn nhiều chuyện hơn nữa cơ”.
Nguyệt Nương thở dài thật sâu.
“Tiểu thư không moi được bạc từ cửa hàng, không tiện giải thích với lão gia, bèn quay sang chất vấn phu nhân, nói đều là người một nhà, vì sao bạc riêng của mẹ lại không thể mang ra cho phủ dùng”.
Vệ Đông Quân sững người: “Hạ Trạm Anh nghe được những lời đó, chắc tức đến c.h.ế.t mất!”.
Trần Khí nổi gân xanh trên trán: “Nếu là ta, ta đã tát cho một cái rồi đuổi đi, đúng là chẳng biết điều gì cả”.
“Thế nên phu nhân mắng nàng một trận rồi đuổi ra ngoài. Tiểu thư thì khóc lóc chạy tới chỗ lão gia và lão thái thái. Lão gia, lão thái thái ngại thân thể phu nhân đang mang thai, không dám nổi giận trước mặt, bèn lén lút nói xấu người với người Hà gia. Lại thêm việc khi còn nắm quyền trong phủ, phu nhân làm việc cứng rắn, không biết nể mặt, đắc tội với không ít kẻ ăn gian lười nhác trong phủ, những người đó lập tức đổ thêm dầu vào lửa, đặt điều bôi xấu phu nhân sau lưng”.
Nguyệt Nương lau nước mắt: “Người ngoài chỉ biết phu nhân nhà ta tính tình nóng nảy, dữ dằn như sư tử cái, nhưng đâu biết cái ‘dữ’ của người là vì phải tự bảo vệ mình”.
“Lời đồn bậy... có thể nghiền nát cả cuộc đời một con người”. Ninh Phương Sinh bình thản lên tiếng: “Lời nói dối lặp lại đủ nhiều, cuối cùng sẽ thành sự thật”.
Vệ Đông Quân và Trần Khí nhìn nhau: sao hắn có thể nói trúng tim đen đến vậy?
Ninh Phương Sinh nhìn Nguyệt Nương trước mặt, hơi nhướng đuôi mày: “Rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, con chuột sinh con biết đào hang. Đúng như ngươi nói, Nhậm Phù Dao giống hệt người nhà họ Nhậm, e là lòng dạ Hạ Trạm Anh đã nguội lạnh”.
“Lòng phu nhân thì nguội rồi, nhưng chịu không nổi là lòng tiểu thư lại dần nóng trở lại”.
Ninh Phương Sinh nhíu mày: “Ý gì?”.
Còn có thể là ý gì nữa? Phu nhân sinh con trai, lão gia cuối cùng có được đích tử, lão thái thái cũng có cháu đích tôn, còn Nhậm Phù Dao, sao có thể tiếp tục được nâng niu trong lòng bàn tay?
Chủ nhân còn như vậy huống chi là đám hạ nhân, gió chiều nào che chiều ấy còn nhanh hơn. Mọi sự chú ý đều đổ dồn về phía thiếu gia mới sinh, Nhậm Phù Dao đương nhiên bị lạnh nhạt.
Chính sự lạnh nhạt ấy khiến nàng mất đi chỗ dựa, bèn nhớ lại những điều tốt đẹp từ mẹ, dần dần trở nên biết điều hơn. Bắt đầu học hành chăm chỉ, làm việc siêng năng, biết che chở phu nhân từng chút.
Có câu: người hướng lên cao, nước chảy xuống thấp.
Trên đời này có mấy ai làm mẹ mà thật sự có thể buông bỏ con ruột của mình? Phu nhân lạnh lùng nhìn con vài tháng, thấy nàng có dấu hiệu ăn năn hối lỗi thì lòng cũng dần ấm trở lại.
Hai năm đó là lúc quan hệ giữa mẹ con họ tốt đẹp nhất.
Lão gia vì có con trai nối dõi, không chỉ thu mình nhiều hơn mà còn biết phấn đấu, tích góp gia sản để dành cho con.
Trên mặt phu nhân cũng bắt đầu có nụ cười.
Trần Khí nóng lòng: “Sau đó thì sao? Lại xảy ra chuyện gì?”.