Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 151: Tình Nghĩa

“Đã xảy ra chuyện gì ư?”.

Sắc mặt Nguyệt Nương lập tức sụp xuống, không một tiếng động.

“Nhậm phủ chỉ có chi mà không có thu, lâu dần, phu nhân cũng không gắng gượng nổi, bèn một lòng nghĩ cách kiếm tiền. Vừa khéo lão gia có một người bạn, lập nên một đoàn thương buôn, đi về phía Tây đem trà, tơ lụa, gốm sứ bán sang các nước khác. Phu nhân lập tức nhập một lô tơ lụa giá rẻ từ nhà mẹ đẻ, cho vào đoàn thương, quyết định mạo hiểm một phen. Không ngờ chuyến đó, phu nhân kiếm được ba nghìn lượng. Thế là phu nhân tăng thêm đầu tư, mấy tháng sau lại kiếm thêm một mẻ lớn. Lão gia biết chuyện, chẳng những không khen phu nhân có gan làm việc lại còn khoe khoang tài cán của mình với người bạn kia khắp nơi. Người Hạ gia nghe nói thì đỏ mắt, một hai đòi chen chân vào, ngay cả hai tỷ tỷ, tỷ phu của phu nhân cũng muốn góp phần. Phu nhân thấy chuyện này có rủi ro, làm một lần, hai lần thì được, không thể ba lần, bèn từ chối, đồng thời cũng rút lui. Người Hạ gia không cam lòng, bèn tìm đến lão gia. Lão gia vỗ n.g.ự.c nhận lời ngay, không chỉ là tơ lụa, còn cùng người ta gom một mẻ trà và gốm sứ. Do số lượng lớn, đoàn thương chỉ đặt cọc một phần, hai bên ký giấy trắng mực đen, hẹn rằng bán xong hàng mới thanh toán phần còn lại. Nào ngờ đoàn thương đi được nửa đường thì gặp thổ phỉ, không chỉ bị cướp hết hàng, mà còn có người c.h.ế.t, bị thương, chỉ còn vài người liều c.h.ế.t trốn thoát. Sợ bị đòi nợ, mấy người đó không dám về kinh, bèn đổi tên đổi họ, bỏ trốn đi xa. Thế là không chỉ tiền của lão gia đổ sông đổ biển, mà cả tiền của Hạ gia cũng mất sạch, lỗ một mẻ lớn. Người Hạ gia cho rằng chuyện này do lão gia làm mối, lại chính tay lão gia ký kết với đoàn thương, bọn họ coi như bán hàng cho lão gia. Giờ đoàn thương không rõ tung tích, vậy thì lão gia phải chịu trách nhiệm trả nợ, cho nên mới tìm đến tận cửa đòi nợ”.

Vệ Đông Quân lạnh lùng cười khẩy: “Tính toán của đám người Hạ gia đúng là tinh tường thật”.

Nguyệt Nương thở dài: “Lão gia tất nhiên không chịu nhận, nên người Hạ gia mới ép phu nhân trả nợ”.

Vệ Đông Quân tức giận: “Đúng là không biết xấu hổ”.

“Đúng là không biết xấu hổ!”. Nguyệt Nương hằn học nói: “Nhất là cái bà Cố thị kia, vừa nghe con trai mất tiền lập tức tự mình tìm đến tận nơi, nói phu nhân cấu kết với chồng để lừa người nhà mẹ đẻ, bênh ngoài bỏ trong... Tóm lại câu nào, câu nấy đều đ.â.m thẳng vào tim phu nhân. Cố thị đi rồi, hai tỷ tỷ của phu nhân lại tìm đến. Các nàng ấy không đ.â.m vào tim thì lại khóc lóc van xin phu nhân trả tiền, lời trong, lời ngoài nói rằng nếu không trả, cuộc sống bên nhà chồng của họ sẽ không yên”.

Vệ Đông Quân nghiến răng: “Cứng không được thì dùng mềm, vì chút bạc mà ngay cả m.á.u mủ tình thân cũng chẳng màng”.

Nguyệt Nương: “Tiểu thư à, trước mặt bạc tiền thì tình thân m.á.u mủ gì cũng chỉ là giả, là hư ảo thôi”.

Trần Khí hằn học hỏi: “Lão gia nhà ngươi đâu?”.

“Trốn trên trang viên, làm rùa rụt cổ”.

Nhắc đến khoảng thời gian đó, Nguyệt Nương nghiến răng ken két.

“Giận nhất là lão thái thái, chẳng những không trách con trai mình làm việc liều lĩnh, đầu óc hồ đồ, lại còn trách người nhà mẹ đẻ của phu nhân không biết điều, a dua xu nịnh, toàn là lũ tiểu nhân hiểm độc. Phu nhân bị kẹp giữa nhà mẹ đẻ và nhà chồng, chẳng phải người trong cũng chẳng phải người ngoài, hai bên đều đắc tội. Giận hơn nữa là trong vụ làm ăn đó, ngoài Hạ gia, lão gia còn âm thầm rủ thêm mấy người bạn cùng tham gia. Ban đầu mấy người kia cũng chịu nhận xui xẻo, nhưng khi Hạ gia làm ầm lên, họ cũng học theo, kéo đến đòi nợ”.

Nói đến đây, mắt Nguyệt Nương lại đỏ lên.

“Các người không biết khoảng thời gian đó phu nhân sống ra sao đâu. Mọi người đều nhắm vào mình nàng, như đem nàng đặt lên lửa mà nướng, không moi ra chút dầu nước thì thề không bỏ qua”.

Vệ Đông Quân nghiến răng ken két: “Cái tên Nhậm Trung Kỳ đúng là không ra gì”.

Trần Khí gân xanh nổi rõ: “Bên Hạ gia cũng chẳng tốt lành gì”.

Ninh Phương Sinh: “Sau đó thì sao?”.

“Bị dồn vào đường cùng, phu nhân bàn bạc với ta. Ta khuyên phu nhân rằng, số bạc đó đâu phải nhỏ, dù không vì mình thì cũng phải nghĩ cho hai đứa nhỏ”.

Đúng lúc này, tiểu thư đột nhiên xông vào.

“Ngươi là thứ gì mà cũng dám cản mẹ ta? Huống hồ, bạc thì có thể kiếm lại, tình thân bên nhà ngoại nếu đã cắt đứt thì dù cố thế nào cũng khó quay lại như xưa”.

Phu nhân lạnh lùng nhìn Nhậm Phù Dao: “Câu đó, con nghe ai nói?”.

“Mẹ, câu đó là con tự nghĩ, không nghe ai cả. Đổi vị trí mà nghĩ, nếu sau này giữa con và đệ đệ xảy ra chuyện như vậy, mẹ cũng nhất định hy vọng con có thể giúp đỡ đệ một tay, đúng không?”.

Phu nhân không động lòng, lại hỏi: “Câu đó, rốt cuộc là nghe ai nói?”.

Thấy vẻ mặt của mẹ, Nhậm Phù Dao đành phải thành thật trả lời.

“Là ngoại tổ mẫu lén nói với con. Người bảo chúng ta làm nữ nhân thì phải luôn nhớ một điều, nhà mẹ đẻ mới là gốc rễ, phải nghĩ cho nhà mẹ đẻ, nghĩ cho huynh đệ”.

“Bà ta nói gì con cũng nghe, còn lời ta thì con coi như gió thoảng bên tai ư?”.

Phu nhân tức giận vỗ bàn, quát lớn: “Ta có từng dặn con, xảy ra chuyện gì thì giữ gìn bản thân mới là điều quan trọng nhất không?”.

“Nhưng đó là đệ đệ ruột của con, cũng là con ruột của mẹ mà”.

“Đệ đệ ruột thì sao, con ruột thì sao, con chỉ cần sống cho tốt cuộc đời của con là được”.

“Mẹ…”.

Nhậm Phù Dao không thể tin nổi: “Làm người thì phải có chút tình nghĩa chứ”.

“Tình nghĩa ư?”. Phu nhân cười đến chảy cả nước mắt: “Nhậm Phù Dao, ngươi nhớ kỹ lời ta chỉ người có tình nghĩa mới xứng có tình nghĩa. Cút ra ngoài cho ta”.

Nhậm Phù Dao kêu lên một tiếng, khóc chạy ra ngoài.

Phu nhân càng nghĩ càng tức, lập tức sai người chuẩn bị xe, mang theo Nguyệt Nương đến Hạ phủ một chuyến.

Phu nhân bước vào Hạ gia, xông thẳng tới trước mặt Cố thị, đặt con d.a.o lên bàn nói một câu cực kỳ tàn nhẫn: “Muốn bạc thì không có, mạng thì có một cái, bà muốn không, ta trả ngay bây giờ đây”.

Cố thị tức đến run cả người.

Nhưng chuyện chưa dừng lại ở đó.

Phu nhân còn nghiến răng nghiến lợi nói: “Sau này có chuyện gì thì tìm ta mà nói, có gì, đối diện ta mà nói. Ai dám giở trò sau lưng ta nữa, thì là đồ súc sinh”.

Vài câu nói khiến đám người Vệ Đông Quân m.á.u nóng sục sôi. Đó mới chính là Hạ Tam. Nữ tử tay trái cầm gậy, tay phải cầm đao, như con tuấn mã hoang dã. Chỉ là dã tính ấy sau bao gian nan giày vò của cuộc đời đã bị nàng giấu đi thật sâu.

Vệ Đông Quân trấn tĩnh lại: “Vậy sau đó, số bạc đó cuối cùng có trả không?”.

Nguyệt Nương: “Sau đó, Hạ lão thái thái qua đời. Phu nhân từ nhỏ đã lớn lên bên cạnh bà, tình cảm tổ tôn sâu nặng, vào lúc này mà bà qua đời thì chẳng khác gì một đòn giáng mạnh vào phu nhân. Tang lễ vừa xong, phu nhân cởi áo tang, lập tức dẫn ta đến từng nhà trả nợ”.

“Sao Hạ Trạm Anh lại chịu trả tiền sau khi lão thái thái mất?”. Vệ Đông Quân cau mày: “Theo lý, chuyện nàng đã quyết thì có mười con trâu cũng kéo không về”.

Trần Khí trầm ngâm: “Một là lão thái thái trăn trối trước khi c.h.ế.t, hai là còn lý do gì khác”.

Hai ánh mắt đồng loạt quét về phía Trần Khí.

Trần Khí hít sâu một hơi: “Nhìn gì mà nhìn, khóc thì khóc, đầu óc ta vẫn còn tỉnh táo đấy”.

Vệ Đông Quân nhìn sang Nguyệt Nương: “Ngươi có biết nguyên do không?”.