Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 109: Oán khí

Lời này thốt ra quá đỗi bất ngờ, khiến Nhậm Trung Kỳ không kịp nhìn xem Ninh Phương Sinh cuối cùng đang nhìn chỗ nào.

Hắn run giọng hỏi: “Tiểu sư phụ, có thể chỉ giúp một chút được không?”.

Ninh Phương Sinh đưa tay chỉ thẳng.

“A, nơi đó chẳng phải là viện trước đây tỷ tỷ từng ở sao?”. Kỳ thị kinh ngạc kêu lên, ánh mắt nhìn Ninh Phương Sinh bỗng chốc trở nên phức tạp.

Ninh Phương Sinh chỉ nhìn chằm chằm Nhậm Trung Kỳ: “Có tiện qua đó xem thử không?”.

“Tiện, tiện lắm”.

Nhậm Trung Kỳ lau mồ hôi lạnh trên trán, lặng lẽ liếc mắt ra hiệu với Kỳ thị.

Kỳ thị vội vàng nói: “Ta sẽ đi lấy chìa khóa từ chỗ đại quản gia ngay đây”.

Chờ Kỳ thị rời đi, Vệ Đông Quân chợt gọi một tiếng: “Tiên sinh”.

Ninh Phương Sinh biết nàng định hỏi gì, bước chân lập tức chậm lại.

Vệ Đông Quân nhanh chóng sáp lại gần, ghé sát tai hắn thì thầm: “Thật sự có khí đen sao?”.

Tuy là nói nhỏ nhưng âm lượng vẫn đủ để cả đoàn người nghe thấy, Nhậm Trung Kỳ lập tức vểnh tai lên lắng nghe.

Ninh Phương Sinh nhìn đôi mắt đen nhánh gần trong gang tấc của thiếu nữ, gãi gãi vành tai đang ngứa, rồi nhẹ nhàng “ừ” một tiếng.

Cha con Vệ gia đều kinh ngạc đến sững người.

Phải rồi, lần đầu tiên hắn bước chân vào Nhậm phủ, làm sao biết được trước kia Hạ Trạm Anh từng ở viện nào? Nhất định là nhìn thấy khí đen nên mới dám khẳng định như vậy.

Ánh mắt Ninh Phương Sinh nâng lên, nhìn thẳng về phía Nhậm Trung Kỳ đang đứng sau lưng: “Khí đen, còn gọi là oán khí”.

Hạ thị lại có oán khí? Nhậm Trung Kỳ chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm.

*****

Kỳ thị nhanh chóng mang chìa khóa về, giao cho Nhậm Trung Kỳ. Nhậm Trung Kỳ đã sớm đuổi hết hạ nhân đi, lúc này đành phải c.ắ.n răng tự mình mở khóa.

Ngay khoảnh khắc cánh cửa vừa mở ra, một luồng gió lạnh lùa thẳng vào mặt.

Vệ Đông Quân cố tình rùng mình một cái, lớn tiếng la lên: “Tiên sinh, có gió âm, gió âm lạnh thấu xương!”.

Hai vợ chồng Nhậm Trung Kỳ hoảng đến mức chân vừa nhấc đã lập tức rút về.

Vệ Đông Quân nháy mắt với Ninh Phương Sinh: Thấy chưa? Hạ Trạm Anh tự vẫn, không thể nào không liên quan tới đôi cẩu nam nữ này.

Ninh Phương Sinh bình tĩnh gật đầu, xoay người lại thì khóe môi hiếm hoi cong lên.

Đôi mắt đen láy của thiếu nữ vốn đã rất trong sáng, một cái nháy mắt kia khiến nàng bỗng trở nên sinh động lạ thường, như thể sương mù trong thành Uổng Tử vụt ùa ra, ngập tràn linh khí.

Hắn hít sâu một hơi, bước chân vào viện nhỏ kia.

Viện rất ngay ngắn, bố trí đâu ra đấy, chỉ là lâu ngày không có người ở, không chỉ từng đợt gió âm mà còn lờ mờ âm khí lạnh lẽo.

Chiếc giếng nằm ở phía tây viện. Bên giếng có trồng một cây hồng lớn, mang ý nghĩa “vạn sự như ý”. Thế nhưng có chút quái lạ là cây hồng tuy sum suê cành lá nhưng lại chẳng có lấy một quả. Mà giờ đã là sau Trung thu, đúng lúc hồng nên chín rộ.

Ninh Phương Sinh bước đến bên giếng, mở nắp giếng ra, mới phát hiện giếng đã bị đất lấp kín từ lâu.

Hắn lại dùng mắt ước lượng kích thước giếng, lập tức hiểu rõ: Hạ Trạm Anh lúc đó muốn c.h.ế.t, là quyết tâm đến mức nào…

Chiếc giếng này chỉ đủ cho một người xuống, dù có nha hoàn hay bà tử nghe thấy động tĩnh muốn cứu thì cũng chẳng thể cứu nổi.

Hắn xoay người, giọng nói còn lạnh lẽo hơn bình thường: “Oán khí dâng lên từ trong giếng, ngày qua tháng lại tích tụ, sẽ hình thành một sức mạnh rất lớn. Sáng nay, trong phủ chắc hẳn có vật gì bị nó đụng ngã rồi”.

Từ sáng đến giờ, Nhậm Trung Kỳ chưa lúc nào ngừng kinh hãi, tim đã mềm như tờ giấy mỏng. Nhất là khi thấy Ninh Phương Sinh đi thẳng đến bên giếng, đầu óc hắn cứ ong ong, chẳng thể chống đỡ nổi.

Trong giếng. Bị nó đụng ngã.

Sáu chữ này như xoáy nước khổng lồ, ầm ầm nuốt chửng tất cả mọi thứ trước mắt. Hắn bủn rủn cả chân, ngã ngồi thẳng xuống đất.

Cái c.h.ế.t của Hạ thị, bên ngoài vốn chẳng có bao nhiêu người biết rõ. Cái giếng này cũng bị lấp đất ngay ngày hôm sau khi xảy ra chuyện. Hắn và Hạ gia đã thỏa thuận, vì danh dự của hai nhà, tuyệt đối không để lộ ra nửa câu. Và để tránh bị người khác nghi ngờ, hắn cũng đã tìm cách đưa hết tất cả những ai từng hầu hạ Hạ thị ra khỏi kinh thành. Vậy mà tiểu sư phụ lại có thể nhìn ra chỉ bằng một ánh mắt.

Cao nhân, đúng là cao nhân ngoài thế tục!

“Lão gia, lão gia, người sao vậy?”.

Kỳ thị thấy trượng phu ngồi bệt không đứng dậy nổi, vội vàng đưa tay đỡ, ai ngờ lại bị Nhậm Trung Kỳ đẩy phắt ra.

Hắn vừa bò vừa lết tới trước mặt Ninh Phương Sinh, nước mắt nước mũi tèm lem: “Tiểu sư phụ, cứu mạng, nhất định phải cứu lấy Nhậm gia của ta”.

Giọng Ninh Phương Sinh mang theo vài phần sát khí: “Oán khí một khi hình thành thì không thể xua đi, chỉ có thể hóa giải. Nhậm Bá gia, ta không cứu được ngươi”.

Nhậm Trung Kỳ sợ đến mức m.á.u trong người lạnh ngắt: “Vậy… vậy phải làm sao để hóa giải?”.

“Mọi chuyện đã qua, nhân duyên quả báo, đầu đuôi gốc rễ…”. Ninh Phương Sinh vén vạt áo, ngồi xuống nắp giếng: “Nói ra hết ở đây, nói cho oán khí bên dưới nghe”.

Cái gì? Đầu óc Nhậm Trung Kỳ trống rỗng, cả người mềm nhũn như bùn nhão.

Vệ Đông Quân nhìn người đang ngồi trên nắp giếng, hận không thể giơ cả hai ngón cái trên cả hai tay cho hắn.

Cái gì gọi là lời đe dọa đ.á.n.h trúng tâm can? Là đây.

Từng tầng từng lớp, từng chuyện tích tụ, từng cảm giác rợn ngợp chồng chất, cuối cùng đột ngột tung ra một đòn… Hắn đúng là rất biết cách dọa người.

Mà tài nhất là, hắn để Nhậm Trung Kỳ ngồi cạnh chính cái giếng mà Hạ Trạm Anh từng nhảy xuống, bắt hắn kể lại mọi chuyện năm xưa… Đây là áp lực cả thể xác lẫn tinh thần.

Vệ Đông Quân chẳng ngại giẫm thêm một cú: “Tiên sinh, nếu không hóa giải được thì sẽ thế nào?”.

“Hậu hoạn khôn lường”.

Vừa dứt lời, đột nhiên có tiếng: “Tách!”.

“A…”

Đã sớm trở thành chim sợ cành cong, Nhậm Trung Kỳ giật mình hét toáng lên.

Vệ Chấp An vẻ mặt vô tội nhìn cành cây khô gãy đôi trong tay.

“Xin lỗi Bá gia, ta chỉ là… chỉ là… bị bốn chữ ‘hậu hoạn khôn lường’ hù dọa thôi. Khôn lường đấy, chậc chậc, chẳng lẽ là hết đời này đến đời khác?”.

“Ngươi câm miệng cho ta!”.

Nhậm Trung Kỳ quay đầu nhìn Ninh Phương Sinh, vẻ mặt thành khẩn: “Tiểu sư phụ, ta sẽ kể cho người nghe hết, một chữ cũng không giấu”.

Thân hình cao lớn, vậy mà lại yếu bóng vía đến mức này.

Vệ Chấp An đắc ý nhướng mày với con gái mình: Ta phối hợp tốt chứ?

Thế nhưng ánh mắt Vệ Đông Quân lại dán chặt vào cái nắp giếng kia. Nàng rất muốn hỏi, khí đen trong giếng ấy là thật hay chỉ để hù dọa người ta?

“Đây là viện của chính thất của ta, Hạ thị, còn Kỳ thị là kế thất”.

Tay Nhậm Trung Kỳ run rẩy chỉ về phía giếng: “Năm năm trước, mùng ba tháng ba, Hạ thị đã nhảy giếng tự vẫn”.

“Trời ạ, không phải nói là vô ý rơi xuống nước sao? Sao giờ lại thành nhảy giếng tự vẫn rồi?”.

Vệ Chấp An cố tình kêu to, giọng rất khoa trương: “Cũng khó trách trong giếng có oán khí… có khi nào bị người ta ép c.h.ế.t không?”.

Nhậm Trung Kỳ trừng mắt: “Không ai ép nàng cả, là nàng tự tìm đến cái c.h.ế.t”.

“Chậc, lời này ta nghe không lọt tai”. Vệ Chấp An giọng đầy mỉa mai: “Một người nếu sống yên ổn, không lo cơm áo, dưới gối còn có hai con thơ, nếu không có ai ép buộc, sao lại vô duyên vô cớ muốn nhảy giếng c.h.ế.t?”.

“Ngươi biết gì chứ? Nàng là do cái tính tình tệ hại của mình mà ra!”.

Nhậm Trung Kỳ giận đến đỏ mặt tía tai.

“Nhà mẹ đẻ, xử không tốt, nhà chồng, cũng không xử nổi, đến ngay cả con ruột của mình cũng chẳng thân thiết, cuối cùng tự biến mình thành kẻ cô độc, ngươi nói xem, sống như thế thì còn có ý nghĩa gì?”.