Trong phòng ba người nhìn nhau, không hiểu vì sao đang nói chuyện yên ổn thì người kia lại đột nhiên đòi ra ngoài hóng gió.
Trần Khí không nhịn được, huých khuỷu tay Vệ Đông Quân: “Ngươi đi xem thử xem?”.
Vệ Đông Quân vừa định nói “dựa vào đâu mà ta phải đi”, thì cha ngồi bên đã cất tiếng: “Sự mong manh của nam nhân, thường không thích bị nam nhân khác nhìn thấy”.
Hắn? Mong manh?
Vệ Đông Quân đứng dậy, bước ra ngoài. Nàng phải xem xem, Ninh Phương Sinh mong manh kiểu gì.
Đến cửa, bước chân nàng khựng lại.
Trong màn đêm, người ấy đứng lặng nhìn về một phía, bóng lưng cô tịch, dường như vạn vật quanh mình đều cách xa đến muôn trùng.
Đây đâu phải mong manh… rõ ràng là đang suy nghĩ chuyện gì đó.
Vệ Đông Quân âm thầm quay người bước vào trong.
Nhưng Ninh Phương Sinh vẫn nghe thấy tiếng động, hàng mi run, rồi hoàn hồn lại: “Thiên Tứ, đỡ ta đến bên cửa sổ”.
“Vâng”.
Vừa hay, Vệ Đông Quân cũng bước vào gian trong, đang đi ngang qua cửa sổ, thì bị bóng người đột ngột bên ngoài làm giật nảy mình.
“Ninh Phương Sinh ngươi làm gì vậy, muốn dọa ta c.h.ế.t à?”.
“Này, Vệ Đông Quân”. Sắc mặt Ninh Phương Sinh bình thản: “Vừa nãy ngươi đề nghị để ý Nhậm Phù Dao là vì muốn giải vây cho Trần Khí, hay là thật lòng thấy nàng đáng để điều tra?”.
Trần Khí: “…”. Sao hắn biết ta cần giải vây?
Vệ Đông Quân: “…”. Ta biểu hiện rõ vậy sao?
Vệ Đông Quân rất thẳng thắn: “Dù ta có muốn giải vây giúp Trần Khí thế nào cũng sẽ không lấy kiếp sau của Hạ Trạm Anh ra để đùa cợt”.
Ninh Phương Sinh gật đầu: “Vậy thì mục tiêu kế tiếp là Nhậm Phù Dao”.
Thật sự là Nhậm Phù Dao sao?
Vệ Chấp An không ngồi yên được nữa: “Ninh Phương Sinh, đi một vòng như vậy mất hai ngày, hai đêm đấy. Nhỡ đâu không phải thì sao?”.
“Thành Tứ Cửu đến phủ Hà Gian, quan đạo năm trăm dặm, đường mòn bốn trăm năm mươi dặm. Ngựa thường một ngày đi tối đa ba trăm dặm, ngựa tốt thì có thể bốn trăm, sáu trăm, ngựa thượng đẳng tốc hành thì tám trăm”.
Ninh Phương Sinh: “Cho nên tin chiến sự biên ải mới chia làm ‘bốn trăm dặm gấp’, ‘sáu trăm dặm gấp’ và ‘tám trăm dặm gấp’”.
Mọi người: “…”. Sao hắn biết rõ vậy?
Ninh Phương Sinh: “Nói cách khác, nếu chúng ta có ngựa tốt nhất, xuất phát từ giờ, đi đường nhỏ thì sớm là chiều mai, muộn là trước khi mặt trời lặn sẽ đến được phủ Hà Gian”.
“Vấn đề bây giờ là…”. Trần Khí đột nhiên đứng bật dậy, đi tới trước cửa sổ, nhìn thẳng Ninh Phương Sinh: “Chúng ta tìm đâu ra ngựa nhanh nhất?”.
“Trần đại nhân thấy sao?”.
Ta thấy cái gì? Trần Khí trong đầu lóe lên gì đó, mắt trợn tròn: “Ý ngươi là… ta có thể tìm được ngựa nhanh nhất?”.
“Trong kinh thành có ba doanh trại lớn: Ngũ Quân doanh, Tam Thiên doanh và Thần Cơ doanh. Trong đó, Ấu quan xá nhân doanh thuộc Ngũ Quân doanh”.
Giọng Ninh Phương Sinh đều đều, không nhanh không chậm.
“Ấu quan xá nhân doanh tuy là nơi con cháu tướng môn tụ tập, nhưng những gì các doanh trại khác có, bọn họ đều có. Hơn nữa, vì thân phận đặc biệt nên đồ họ chuẩn bị có khi còn tốt hơn”.
Trần Khí nghe đến đờ cả người. Một kẻ hành nghề xem bệnh nhân quả giang hồ như Ninh Phương Sinh, sao có thể biết được mấy chuyện này? Lại còn biết rõ hơn cả hắn?
Ninh Phương Sinh nghiêng đầu: “Thiên Tứ”.
Thiên Tứ bước lên: “Thưa tiên sinh, đưa bao nhiêu?”.
Ninh Phương Sinh: “Hai ngàn”.
Thiên Tứ không nói một lời, móc ra tờ ngân phiếu hai ngàn lượng từ trong áo, đặt lên bệ cửa sổ. Sau đó hắn nghiêm túc nhìn Trần Khí một cái rồi quay trở lại vị trí cũ.
“Số bạc này đủ để mua năm con ngựa tốc hành tốt nhất, còn dư một phần cho ngươi lo chuyện quan hệ”.
Ninh Phương Sinh nhướng cằm: “Có tiền có thể sai ma khiến quỷ. Trần đại nhân, chút chuyện này chắc không khó với ngươi đâu nhỉ?”.
Trần đại nhân: “…”
Mẹ kiếp, cuối cùng tên Ninh Phương Sinh này là ai? Sao lại lắm tiền thế?
Còn nữa… Hắn làm sao biết chuyện này đối với gia ta chẳng đáng là gì?
“Nếu chuyện này thành thì một ngàn lượng mà Vệ Đông Quân lén dúi cho ngươi, ta mắt nhắm mắt mở xem như chưa từng thấy. Nhưng nếu không thành…”.
“Thành, thành, thành, nhất định thành!”.
Trần Khí vơ lấy tờ ngân phiếu trên bệ cửa sổ, nhét bừa vào ngực: “Một canh giờ rưỡi sau, gặp nhau ở cửa Bắc”.
Trong quân, một con ngựa tốc hành hảo hạng, cao lắm cũng chưa đến hai trăm lượng. Năm con là một ngàn. Còn lại một ngàn, bốn trăm lượng để lo lót trên dưới, bỏ túi sáu trăm lượng, dại gì mà không làm?
Góc phòng, Thiên Tứ thấy họ Trần kia hùng hổ lướt ngang qua trước mặt mình như tướng quân khải hoàn, không nhịn được mắng một câu: “Mất nết”.
Trần Khí tai thính mắt tinh. Mất nết thì mất nết, miễn bạc đến tay là được.
Hắn còn cố tình quay đầu, nháy mắt với Thiên Tứ một cái: Tới đây, ganh tỵ với ta đi.
“Trần đại nhân, xin dừng bước”.
Trần Khí khựng chân lại, theo phản xạ ôm lấy ngực. Ngươi còn gọi ta lại làm gì, bạc đã giao thì không có chuyện lấy lại đâu.
Không ngờ, Thiên Tứ lại đi đến bên cạnh Ninh Phương Sinh: “Tiên sinh, mắt người thế này có thể cưỡi ngựa không?”.
“Trước mắt đã thấy chút ánh sáng, nếu nghỉ thêm một, hai canh giờ nữa, hẳn sẽ không khác gì người bình thường”.
Nhanh vậy sao? Vệ Đông Quân vừa an tâm lại vừa thấy khó tin. An tâm vì sau này không bị ảnh hưởng. Khó tin vì lần đầu nàng mất thính giác, phải ba ngày mới hồi phục, lần thứ hai mất vị giác, cũng khoảng ba ngày. Còn hắn thì chưa tới ba canh giờ. Vì sao?
Thiên Tứ thì đã yên lòng: “Vậy ta sẽ đi cùng Trần đại nhân. Đợi có được ngựa rồi ta sẽ lên đường đến phủ Hà Gian trước, thu xếp mọi việc”.
“Thu xếp mọi việc” ở đây là dò hỏi nơi Nhậm Phù Dao ở tại phủ Hà Gian, tìm một quán trọ sạch sẽ gần đó, chuẩn bị sẵn cơm canh nóng sốt, chờ đoàn người tới.
Ninh Phương Sinh dặn: “Mang đủ bạc, nhớ mang theo áo tơi. Dọc đường nếu có mưa thì mặc, đừng mải đi đường mà nhiễm lạnh”.
Thiên Tứ gật đầu, trong mắt phủ một tầng sáng nhẹ: “Vâng”.
Bên cạnh, Trần đại nhân nhìn chằm chằm vào chủ tớ hai người ấy không chớp mắt, thầm nghĩ: Bảo sao tên Mã Trụ kia làm việc chẳng đâu vào đâu, hóa ra là ta ít nói lời hay. Lần sau phải học theo.
*****
Sau khi Trần đại nhân rời đi, Ninh Phương Sinh vẫn đứng thẳng trước cửa sổ: “Vệ Đông Quân”.
“Vâng?”.
Ninh Phương Sinh nhìn nàng: “Ngươi biết cưỡi ngựa không?”.
“Thần y thật coi trọng ta quá rồi, không biết”.
“Cưỡi ngựa rất đơn giản, chỉ cần...”.
“Dù có đơn giản thế nào, thì ta cũng chẳng học kịp”.
Vệ Đông Quân tự biết sức mình, cũng chưa từng làm khó bản thân: “Chi bằng nghĩ thực tế một chút, xem có thể đổi sang xe ngựa không?”.
“Xe ngựa quá tốn thời gian, không ổn”.
Ninh Phương Sinh suy nghĩ một lát: “Chỉ còn một cách thôi”.
“Cách gì?”.
“Ngươi và Trần Khí cưỡi chung một con”.
“Không được!”.
Còn chưa kịp để Vệ Đông Quân lên tiếng, Vệ Chấp An đã nhảy dựng lên.
“Bọn chúng tuy là thanh mai trúc mã từ nhỏ, nhưng phép tắc thì vẫn phải giữ. Cưỡi chung một con ngựa trông ra cái thể thống gì, truyền ra ngoài…”.
“Cha, người không nói, con không nói, con lại giả trai thì có gì mà truyền ra ngoài?”.
“Con, con, con…”.
“Cha nói xem, con còn lựa chọn nào khác không?”.
Vệ Chấp An tức đến trợn trắng mắt, thầm nghĩ nha đầu này trước kia trông rất ổn, sao giờ cứ nghiêng hẳn về phía người ngoài thế?
Khoan đã. Hắn đột nhiên thấy lạ, vươn cổ nhìn: “Ninh Thần y, sao ngươi không hỏi ta có biết cưỡi ngựa không?”.