Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 140: Trực giác

Bên ngoài cửa sổ.

 

Trên tường hai bên của hai viện trong, có hai người mặc đồ đen đang ngồi xổm, là Thiên Tứ và Mã Trụ.

 

Thiên Tứ ra hiệu: “Địa hình trong phủ này, ngươi đã nắm hết chưa?”.

 

Trong bóng tối mịt mù thì làm sao mà nhớ hết, Mã Trụ xấu hổ vẫy tay từ chối.

 

“Cũng ngu như chủ nhân của ngươi”. Thiên Tứ thầm c.h.ử.i một câu trong lòng rồi lặng lẽ nhảy xuống tường viện, tìm ba viên đá lớn, lần lượt xếp lên phía đông của viện. Có cái dấu này, tiên sinh và Tam tiểu thư chắc chắn không thể không tìm thấy được.

 

Mã Trụ thấy dấu đó, nghĩ một dấu làm sao đủ, bèn cũng tìm ba viên đá, xếp ở phía tây viện. Vừa xếp xong, có một chân từ bên cạnh bước ngang đến, đá bay mấy viên đá mà hắn vừa xếp.

 

Mã Trụ trợn mắt nhìn kẻ gây sự: “Ngươi làm gì đấy?”.

 

Thiên Tứ nhìn lên vầng trăng tròn treo trên đầu, lặng lẽ nghĩ: “Ta đ.á.n.h giá hắn cao quá rồi, người này còn ngu hơn chủ nhân nhiều”.

 

“Đây là nhà của quan tri phủ”. Thiên Tứ nhỏ giọng nói rồi nhảy lên tường.

 

Mã Trụ vội theo sau, hỏi nhỏ: “Nhà quan tri phủ thì sao?”.

 

Thiên Tứ giơ tay chỉ về phía xa. Mã Trụ nhón chân nhìn, phát hiện có mấy vệ sĩ đang tuần tra.

 

“Thôi được, dấu quá nhiều dễ gây nghi ngờ”.

 

Lúc này, Thiên Tứ lại chỉ vào phòng phụ có đèn sáng: “Ta sẽ canh chừng ở đây, ngươi về nói cho tiên sinh ta nghe tất cả những gì ngươi thấy và nghe được, từng chút, từng chút một”.

 

Mã Trụ gật đầu, bỗng nhớ ra điều gì: “Một lát nữa ngươi đừng có đốt hương an thần nhé, chủ nhân ta nói rồi, không tốt cho t.h.a.i nhi trong bụng Tứ nãi nãi”.

 

Hừ. Thiên Tứ cười nhạt một tiếng. Giống như chủ nhân hắn, đa đoan như nữ nhân.

 

*****

 

Lúc này, vị quan đại nhân đa đoan như nữ nhân là Trần đại nhân, đối diện với Vệ Đông Quân, trên mặt Vệ Đông Quân hiện vẻ như sắp có bão lớn, kiên cường ngẩng đầu.

 

“Ngươi nhìn ta làm gì? Số bạc đó vốn không nên lấy, ai lấy đoản mạng”.

 

Chuyện có phải là về số bạc đâu?

 

Vệ Đông Quân dùng tay chống lên đầu, tựa như một pho tượng nằm.

 

“Ngươi biết rõ ta đi lại khó khăn, thế mà lại đột ngột ra lệnh rút lui, ngươi biết ta rút lui gian nan đến mức nào không?”.

 

Suýt chút nữa là xong đời rồi.

 

Trần đại nhân cũng cảm thấy ấm ức, Mã Trụ vừa gọi một tiếng “Có người đến” nếu gia không kêu rút lui thì phải kêu gì, kêu bỏ chạy sao? Đùa à, có ai từng thấy kẻ bắt cóc lại bỏ chạy trước mặt nữ nhân?

 

“Cộc cộc”.

 

Ninh Phương Sinh gõ hai cái bằng ngón tay, muốn nói điều gì đó: “Có một điểm rất kỳ lạ, Nhậm Phù Dao này hoàn toàn không giống con gái Hạ Trạm Anh”.

 

“Đúng vậy”.

 

Trần Khí: “Còn nữ t.ử tên Nguyệt Nương kia, có chút phong thái của Hạ Trạm Anh thời trẻ, tay trái cầm gậy tay phải cầm đao”.

 

“Nàng ta là quản gia của Nhậm Phù Dao, rất có thể là từ kinh thành theo hầu về”.

 

Vệ Đông Quân: “Hơn nữa nàng ta cùng tuổi với Hạ Trạm Anh, nếu ta không đoán sai, nàng ta trước kia chắc là tỳ nữ của Hạ Trạm Anh, có thể còn quen biết Hướng Tiểu Viên”.

 

“Chỗ kỳ lạ đó đã xuất hiện”. Ninh Phương Sinh nhăn mặt: “Hướng Tiểu Viên và Nguyệt Nương đều mang dáng dấp của Hạ Trạm Anh, sao con gái nàng ta lại không giống chút nào?”.

 

Vệ Đông Quân ngáp một cái, nói: “Ai mà biết được”.

 

Nàng vừa ngáp, ánh mắt của hai nam nhân đồng thời nhìn về đồng hồ cát, đã sắp đến giờ Tý.

 

Lúc này, Mã Trụ gõ cửa bước vào.

 

Trần Khí vội hỏi: “Tình hình bên ngoài thế nào?”.

 

Mã Trụ theo lời Tiểu Thiên gia, nói tất cả những gì đã nhìn thấy và nghe được từng li từng tí, cuối cùng còn không quên nhấn mạnh vào ba viên đá làm dấu.

 

Trần Khí nghe xong, sờ n.g.ự.c đầy sợ hãi: “May mà không bị sảy thai, nếu không thì tội lớn rồi”.

 

Vệ Đông Quân trong lòng thầm niệm: “Bồ Tát phù hộ”.

 

“Ninh Phương Sinh, với tình hình hiện tại thì theo ngươi Nhậm Phù Dao tối nay có nằm mơ không?”.

 

Ninh Phương Sinh: “Ta nghĩ sẽ có”.

 

Vệ Đông Quân: “Lý do?”.

 

Ninh Phương Sinh: “Không có lý do, chỉ là trực giác”.

 

Mong trực giác thần y của ngươi đúng, nếu không, một ngày, một đêm này vất vả lại uổng phí.

 

“Còn chưa đến nửa giờ, ta ngủ một lát”.

 

Đi ngựa thật sự mệt c.h.ế.t được, Vệ Đông Quân cảm thấy đôi mắt như bị vật gì đó dính chặt, không thể mở ra được, tay buông lỏng, đầu gục xuống, ngay lập tức thiếp đi.

 

Trần Khí vô cùng đau lòng, tiến tới đắp chăn cho nàng, lại hạ màn trướng xuống, quay đầu nói với Ninh Phương Sinh: “Ngươi cũng về phòng nghỉ đi, ta ở đây canh nàng”.

 

Ninh Phương Sinh đứng lên đi tới cửa, đột nhiên lại quay về: “Chỗ này không phải kinh thành, quán trọ lại lẫn lộn người tốt, kẻ xấu, khi nàng ngủ, ngươi phải trông cẩn thận, cố gắng đừng rời đi”.

 

Trần Khí vỗ vỗ n.g.ự.c mình, vẻ mặt “Ta làm việc, ngươi yên tâm”.

 

Cửa kẽo kẹt khép lại.

 

Mã Trụ xót chủ nhân sau một ngày dài đường xa: “Gia, gia cũng ngủ đi, ta canh được mà”.

 

“Ngủ cái gì, gia có chuyện quan trọng phải làm”.

 

Trần Khí đi tới giường, vén màn lên, chăm chú nhìn người nằm trên giường.

 

Mã Trụ sợ xanh mặt, chạy lên từ phía sau ôm chặt: “Gia, gia, nhất định không được, nhất định không được”.

 

Trần Khí quay đầu: “Không được cái gì?”.

 

Mã Trụ cứng rắn nói: “Không được bốc đồng”.

 

“Ngươi…”.

 

Trần Khí bị nghẹn lời, nghĩ thầm đến Nguyệt Nương còn lanh lợi như chủ t.ử nàng, thế mà tiểu t.ử này theo ta bao năm, sao không học được chút thông minh nào chứ.

 

“Thật đúng là đồ ngốc, ta mà có ý đồ gì với Vệ Đông Quân, có cần đợi đến bây giờ sao?”.

 

Mã Trụ nghe có lý, nghĩ mình đa nghi rồi.

 

“Ngươi đi lấy cái ghế đến đây”.

 

“Vâng”.

 

“Rồi đốt hương an thần”.

 

Đốt hương an thần làm gì? Tam tiểu thư đã ngủ rồi. Mã Trụ nghi hoặc trong lòng, nhưng không dám hỏi thêm, chỉ đành ngoan ngoãn đốt hương.

 

“Xong rồi, đứng ngoài cửa canh chừng, không được rời bước”.

 

“Gia?”

 

“Ra ngoài”.

 

Mã Trụ ngoan ngoãn cuốn gói, lẩm bẩm trong lòng: “Gia trông có vẻ bí mật như vậy, chắc chắn không phải chuyện tốt”.

 

Trong phòng, Trần Khí phấn khích xoa tay, nghĩ thầm gia sắp làm chuyện lớn rung chuyển trời đất, khiến ma quỷ khóc than rồi.

 

Hắn thò tay vào trong áo, lấy ra một chiếc khăn gấm bọc thật chặt chẽ, bên trong là một cuộn dây đen. Lấy một sợi tóc của mình, và một sợi tóc của Vệ Đông Quân, phải nói, tóc nha đầu này vừa đen, vừa bóng, rất đẹp.

 

“Thập Nhị, sách nói tóc là cực âm, dây đen cũng là vật cực âm, lấy tóc ngươi và tóc A Quân quấn cùng dây đen, là hai âm hợp nhất, biết đâu có chút hy vọng”.

 

“Cha nuôi, hy vọng lớn không?”.

 

“Không biết”.

 

“Có nguy hiểm không?”.

 

“Không biết”.

 

“Có ảnh hưởng đến Vệ Đông Quân không?”.

 

“Không biết”.

 

“Cha nuôi chả biết gì, vậy còn bắt con thử?”.

 

“Ngươi thử rồi, thì chẳng phải sẽ biết hết sao”.

 

Mọi việc đã chuẩn bị xong, Trần Khí đẩy ghế đến gần giường, nằm sấp xuống, cuối cùng mở mắt liếc nhìn Vệ Đông Quân đang ngủ say.

 

A Quân à, không phải ta tò mò, mà là cha nuôi bắt ta phải làm vậy. Cha nuôi cũng là cha mà. Ta không thể làm con bất hiếu, ít nhất cũng phải giúp ông ấy thử một lần, chúc ta may mắn!