Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 101: Chịu Phạt

Vệ Đại gia đã tỏ rõ trung thành, thế nhưng vẫn chẳng thấy Vệ thần y có phản ứng gì, bèn dè dặt hỏi: “Thần y thấy thế nào?”.

Thần y nhìn gương mặt có vài phần giống với Vệ Đông Quân, hờ hững nói: “Không cần ra tay giúp sức, chỉ cần giữ kín bí mật là được”.

Vệ Đại gia lập tức làm động tác kéo miệng khóa lại: “Yên tâm, cái miệng này của ta vững như thành đồng”.

Trần Khí đứng bên thấy hắn làm động tác đó, trong lòng không khỏi chua xót, đá nhẹ vào chân Vệ Đông Quân: Lời cha ngươi nói, ngươi tin sao?

Vệ Đông Quân không khách khí đáp trả ngay một cước: Không tin thì biết làm gì?

Trần Khí bất lực che mặt.

“Chuyện thứ nhất là về Ninh Phương Sinh”.

Vệ Đông Quân nhớ ra chuyện thứ hai, bèn căng thẳng uống một ngụm trà: “Hôm nay ta với Thập Nhị mạo muội đến tìm ngươi, thật ra là để báo cho ngươi một chuyện”.

Trần Khí đến giờ vẫn còn sợ hãi chuyện trong căn nhà đó, đỡ lời: “Không ngờ lại đụng phải chuyện kia, nên chưa kịp nói”.

Vệ Đông Quân: “Chiều nay ở chợ Tây xảy ra một vụ án mạng, người c.h.ế.t là Đàm Kiến”.

Sắc mặt Ninh Phương Sinh lập tức trở nên nghiêm trọng: “Hắn c.h.ế.t thế nào?”.

Biết ngay mà, nghe tin này nhất định sẽ giật mình.

Vệ Đông Quân: “Trần Thập Nhị, mau nói rõ những gì ngươi nghe được”.

Trần Khí: “Đàm Kiến c.h.ế.t vì trúng độc, người của Binh mã ti tạm thời chưa xác định được là hắn tự sát hay bị diệt khẩu, chỉ có thể đem t.h.i t.h.ể về nha môn, nhờ ngỗ tác khám nghiệm”.

Vệ Đông Quân: “Hết rồi à?”.

“Ngươi gấp cái gì?”.

Vì giữ phong độ trước mặt thần y, Trần Thập Nhị mới không trợn mắt với Vệ Đông Quân tại chỗ.

“Các ngươi cũng biết Đàm Kiến là kẻ vì giữ mạng mà làm mình trở nên thần bí, đến cả tiểu nhị cũng không rõ hành tung của hắn. Vậy t.h.i t.h.ể là bị ai phát hiện?”.

Tự hỏi tự đáp: “Có một tiểu nhị mũi thính, cảm thấy trong tiệm có mùi lạ, tìm khắp nơi mới phát hiện mùi bốc ra từ phòng của ông chủ, cả gan phá cửa vào”.

Ninh Phương Sinh: “Hắn đã c.h.ế.t được mấy ngày rồi sao?”.

Trần Khí gật đầu, tỏ ý Ninh thần y ngài đoán đúng rồi: “Nghe nói nằm gục trên bàn”.

Ninh Phương Sinh: “Vậy tức là trong Như Nguyện đường không một ai biết ông chủ đã về?”.

Trần Khí lại gật đầu, lại tỏ ý ngài lại đoán đúng rồi.

Vệ Đông Quân thấy Trần Khí gật đầu xong thì im re, bèn cau mày hỏi: “Thế là hết rồi à?”.

Trần Khí: “Ừ, kể xong rồi”.

Vệ Đông Quân tức giận nhấc chân, dùng mũi giày xoắn mạnh vào giày Trần Khí: “Một trăm lượng bạc đó, ngươi chỉ nghe ngóng được từng ấy chuyện thôi sao?”.

Những tin này nàng đứng nghe lén ngoài cửa Như Nguyện đường cũng biết!

Trần Khí đau đến mức râu suýt bay mất, gào lên: “Bạc đưa cho Mã Trụ rồi, để hắn điều tra sâu hơn. Gia không yên tâm nên mới đuổi theo đây. Con mẹ nó ngươi có lương tâm không vậy?!”.

Aizz, trách oan rồi…

Vệ Đông Quân vừa định tìm cách dỗ dành thì Ninh Phương Sinh bên kia đột nhiên lên tiếng: “Thiên Tứ?”.

“Có”.

Thiên Tứ đáp một tiếng rồi biến mất trong màn đêm.

Vệ Đông Quân hơi do dự: “Ngươi bảo Thiên Tứ đi điều tra thêm sao?”.

“Đàm Kiến, nếu nói là bị diệt khẩu, ta tin, vì hắn làm toàn những chuyện không thể lộ ra ngoài, còn nói là hắn tự sát thì ta tuyệt không tin”.

Ninh Phương Sinh im lặng giây lát: “Cứ xem như là vì Hướng Tiểu Viên đi”.

Trong phòng, không khí lập tức trầm xuống.

Đúng vậy, kẻ ấy dẫu lòng dạ hiểm độc, tội ác chất chồng, nhưng mười mấy năm qua hắn vẫn luôn chân thành không đổi đối với Hướng Tiểu Viên. Chỉ riêng điểm ấy, bọn họ cũng nên điều tra rõ cái c.h.ế.t của hắn.

“Các ngươi nói xem, đang yên đang lành, sao hắn lại trở về kinh thành?”. Trần Khí nhịn không được hỏi.

Không ai có thể trả lời câu hỏi này.

Thấy không khí trầm lắng, Ninh Phương Sinh dứt khoát cắt ngang: “Chuyện này đợi khi họ điều tra xong hãy nói tiếp, Vệ Đông Quân, nói chuyện thứ ba đi”.

Vệ Đông Quân: “…”

Sao hắn biết mình còn chuyện thứ ba?

Thôi được… Đúng là có thật.

Vệ Đông Quân dũng cảm nhìn thẳng vào mắt hắn: “Ta muốn biết nếu chặt duyên thất bại, người chặt duyên sẽ bị trừng phạt thế nào? Hình phạt ấy, có ảnh hưởng tới chúng ta không?”.

“Không ảnh hưởng đến các ngươi”.

Trong đôi mắt đen thẳm của Ninh Phương Sinh chẳng có lấy một gợn sóng: “Nhưng sẽ ảnh hưởng đến ngươi”.

Vệ Đông Quân kinh ngạc: “Sao lại chỉ ảnh hưởng đến ta?”.

“Đúng đó”.

Trần Khí không phục: “Sao lại loại ta ra ngoài?”.

Ninh Phương Sinh: “Vì nàng ở trong mơ”.

Là sao?

Vệ Đông Quân và Trần Khí vẫn còn ngơ ngác thì Vệ Chấp An bên cạnh đã hiểu ra.

“Chặt duyên diễn ra trong giấc mơ của người mang chấp niệm. Kẻ có thể vào được giấc mơ ấy, một là A Quân, hai là người chặt duyên, vì họ là một thể”.

Vệ Chấp An không những hiểu, mà còn phân tích rất ra dáng: “Nếu thành công, thì vinh cùng vinh, nếu thất bại, thì họa cùng họa. Ninh thần y, ta nói đúng không?”.

“Đúng”.

Ninh Phương Sinh lạnh nhạt liếc hắn một cái, ánh mắt kia giấu vẻ bất ngờ rất sâu. Thật ra, khi người kia ngồi xuống bàn, hắn đã đoán được Vệ Đông Quân định để cha nàng che chắn giúp nàng. Chuyện này, cũng không có gì đáng trách. Nhưng hắn, thật sự chẳng kỳ vọng bao nhiêu. Không ngờ, người kia lại lĩnh hội rất nhanh.

Trần Khí nghĩ: nói đúng thì sao chứ? “Phạt thì phạt cái gì?”.

“Đúng vậy”.

Vệ Đông Quân gật đầu thật mạnh: “Liên quan đến ta, ta nhất định phải biết rõ”.

Giọng Ninh Phương Sinh vẫn dửng dưng: “Chặt duyên thất bại, âm hồn hồn phi phách tán, nhát d.a.o vốn phải rơi xuống âm hồn sẽ rơi vào thân thể người chặt duyên”.

Vệ Đông Quân: “Thế còn ta thì sao?”.

Ninh Phương Sinh ngừng lại, khô khốc đáp bốn chữ: “Một mất cùng mất”.

Vậy nên nhát d.a.o ấy cũng sẽ rơi xuống đầu ta. Lời nói đó như một búa đập vào lòng Vệ Đông Quân, khiến nàng bất chợt cảm thấy n.g.ự.c nghẹn lại, vô cùng khó thở.

Trần Khí lo lắng hỏi: “Dao rơi xuống đầu, nghĩa là A Quân sẽ c.h.ế.t sao?”.

“Cũng chưa chắc”.

Liên quan đến con gái, Vệ Đại gia xoa tay, lại bình thản nói: “Dao là d.a.o âm, hồn là hồn dương. Dao âm c.h.é.m hồn dương, hồn sẽ tan, người chưa chắc c.h.ế.t”.

Vệ Đông Quân trợn tròn mắt: “Cha, một người mất hồn thì sẽ ra sao?”.

He he… Vấn đề này là sở trường của ta rồi.

“Con người có ba hồn bảy phách. Hồn là vô hình, phách là hữu hình. Ba hồn bảy phách đủ đầy thì người mới trọn vẹn, hoàn chỉnh và xuất sắc nhất. Mất hết ba hồn bảy phách là tử vong”.

Vệ Chấp An càng nói càng hăng, ánh mắt sáng rực.

“Ba hồn chia thành sinh hồn, linh hồn và giác hồn. Sinh hồn là do tinh cha huyết mẹ tạo thành, linh hồn là do trời ban, giác hồn do địa khí sinh ra…”.

“Xin người đó, cha nuôi!”. Trần Khí nóng nảy: “Người chỉ cần nói kết quả thôi, ta nghe mà đầu muốn nổ rồi”.

Hừ. Giới trẻ chẳng có chút kiên nhẫn nào. Cha nuôi hắn liếc cho một ánh mắt “gỗ mục không thể chạm trổ”.

“Trong ba hồn, linh hồn làm chủ, là kẻ ra lệnh. Kẻ có thể vào mộng là linh hồn của A Quân. Mất đi linh hồn, người sẽ thành xác không hồn, chẳng khác gì kẻ ngốc”.

Vệ Đông Quân trợn trừng mắt: Nghĩa là, ta có thể biến thành một đứa ngốc?

Trần Khí trợn trừng mắt: Nghĩa là, ta một hai đòi vào mộng, là tự xông lên để biến thành đứa ngốc sao?!

Vệ Chấp An nhìn hai tên ngốc này, chán nản lắc đầu. Còn bắt ta thề độc, không cho ta tham gia, giờ mới biết cha ngươi giỏi giang thế nào phải không. Cha không chỉ giỏi giang, mà còn tò mò nữa.

Hắn nhìn sang Ninh Phương Sinh, cười nịnh: “Ninh thần y, trước đây ngài chặt duyên lần nào cũng thành công cả sao?”.