Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 117: Ẩn tình

Cha nuôi với mẹ nuôi ư?

Trần Khí thầm nghĩ, câu này còn cần hỏi sao: “Quả thực chẳng còn gì để nói”.

Vệ Đông Quân hỏi: “Vậy khuyết điểm trên người cha ta có nhiều không?”.

Chuyện này... Trần Khí nhìn sắc mặt âm trầm của ai kia, không dám mở miệng, chỉ dám gật đầu.

“Ngươi gật đầu cái gì?”. Vệ Đông Quân không hài lòng chút nào với thái độ lấy lệ ấy của hắn.

“Cha ta ấy à, đọc sách không ra gì, làm quan cũng chẳng xong, đến cả chuyện trong nhà mà cũng chẳng phân nổi Đông Tây Nam Bắc, chỉ giỏi gân cổ lên gọi ‘vợ ơi, vợ ơi’”.

Cha ruột nàng nghiến răng: “…”

Có cách nào nhét nha đầu này lại vào bụng mẹ nó không?

“Các ngươi lại xem Nhậm Trung Kỳ, là một vị Bá gia, gia chủ một phủ, dung mạo có, năng lực có, thế mà ở trong nội trạch chuyện gì cũng nghe theo Hạ thị. Tính khí của Hạ thị tệ đến thế, vậy mà hắn không đ.á.n.h không mắng, chuyện này có thể sao?”.

Những lời trong lòng Vệ Đông Quân đến giờ đã nghẹn đủ rồi, giờ thì trút ra hết.

“Dù sao ta cũng cảm thấy người này giống như một cục bột, ai cũng có thể nhào nặn, chỗ nào cũng có thể nhấn xuống, nhưng ép mãi chẳng ra hình thù gì, cũng chẳng nổ ra được chút khí thế nào”.

Con gái ta thật sáng suốt. Y hệt như ta vậy.

Lúc này cha ruột nàng chẳng còn muốn nhét con gái về nữa, mà lại vô cùng tự hào: “Theo kinh nghiệm sống bao năm của ta, kẻ nhìn có vẻ là người tốt, thường chẳng phải người tốt”.

Nói rồi hắn chỉ vào mình, đầy kiêu ngạo: “Còn những kẻ nhìn có vẻ chẳng ra gì, thường lại là người tốt nhất trần đời”.

Trần Khí liếc hắn một cái, thầm nghĩ: già đầu rồi, giữ chút thể diện đi.

Vệ Chấp An tự khen xong, chẳng màng xấu hổ, đã ghé đầu qua hỏi Ninh Phương Sinh: “Nhậm Trung Kỳ… thần y thấy người này thế nào?”.

“Trong lời nói của Nhậm Trung Kỳ có mấy điểm rất đáng để suy xét, ta nói để mọi người nghe một chút”.

Ninh Phương Sinh dùng từ “suy xét”, không nghiêng không lệch, hết sức cẩn trọng.

“Điểm thứ nhất, từ Tào thị khi bàn chuyện hôn sự trước kia, đến Hạ Trạm Anh được cưới vào, rồi sau đó là Kỳ thị được nạp về làm vợ kế, thực ra đều có một điểm chung, không biết mọi người có nhìn ra không”.

Vừa nghe người khác nhắc đến vợ mình, đầu óc Vệ Chấp An còn xoay nhanh hơn cả bánh xe lửa.

“Ta nhìn ra rồi, đều là con gái thương gia, nhà có tiền”.

Ninh Phương Sinh gật đầu: “Dù Hạ Trạm Anh về sau vì có huynh trưởng làm quan mà thay đổi thân phận, nhưng điểm chung là đều xuất thân từ nhà buôn, vậy thì chẳng phải nên hỏi là vì sao ư?”.

Vệ Đông Quân nghĩ tới việc lão thái thái không thưởng gì cho nàng: “Chẳng lẽ lúc đó đã thiếu bạc rồi?”.

Vệ Chấp An hồi tưởng lại: “Theo ta nhớ thì việc thiếu bạc chỉ mới xảy ra hai năm gần đây, trước đó chưa từng nghe nói”.

Dù sao cũng chưa thể tìm được đáp án, Trần Khí lập tức hỏi thẳng: “Vậy điểm thứ hai là gì?”.

“Điểm thứ hai thì rõ ràng hơn nhiều”. Ninh Phương Sinh nói: “Hạ Trạm Anh đường đường là một phu nhân Bá phủ, vì sao lại luôn mang theo bên người một con dao? Có thật như Nhậm Trung Kỳ nói, trong mắt nàng, người trong phủ đều là ác cẩu không?”.

“Điểm này ngay lúc ta nghe đã thấy không đúng rồi”.

Khóe môi Vệ Đông Quân nhếch lên: “Nhà ta, Đại phòng và Nhị phòng gây nhau đến như vậy, mẹ ta còn chưa nói đến chuyện mang d.a.o theo, chắc chắn có người muốn hại Hạ Trạm Anh, nên nàng ấy mới phải mang dao”.

Tim Trần Khí run lên hai cái: “Người hầu thì khó có khả năng lắm, thân phận của Hạ Trạm Anh để ở đó, ai dám mưu hại chủ tử?”.

“Vậy thì chỉ còn một khả năng”. Ninh Phương Sinh gõ hai ngón tay xuống bàn: “Người mà Hạ Trạm Anh không đối phó được, thân phận chắc chắn cao hơn nàng”.

Ánh mắt Vệ Đông Quân sáng bừng: “Trong phủ người có thân phận cao hơn Hạ Trạm Anh chỉ có hai người, một là Nhậm Trung Kỳ, người còn lại là lão thái thái”.

Vệ Chấp An chen vào: “Tên Nhậm quản gia kia quyền lớn trong tay, cũng có thể coi là một nửa”.

“Điểm thứ ba cũng giống như Đông Quân vừa nói”. Ninh Phương Sinh: “Hạ Trạm Anh chẳng hề nể mặt Nhậm Trung Kỳ chút nào, trước mặt bao người mắng hắn vô dụng, thậm chí còn nói hắn chỉ là cái gối thêu hoa, nếu đổi lại là Trần Khí ngươi, thì ngươi chịu nổi không?”.

Lại hỏi ta? Cứ như thể ta là cái gối thêu hoa ấy vậy.

Vệ Chấp An tủi thân bĩu môi: “Ta còn nghe lời vợ, là vì nàng chưa từng mắng ta là đồ vô dụng trước mặt người ngoài”.

Ninh Phương Sinh hỏi tiếp: “Vậy nếu nàng mắng ngươi trước mặt người ngoài thì sao?”.

Vệ Chấp An ưỡn ngực: “Vậy thì không thể chịu được, ta cũng là nam nhân, cũng có tự trọng”.

“Ngay cả ngươi còn không chịu được, vậy Nhậm Trung Kỳ thì sao?”. Ninh Phương Sinh bất ngờ hỏi lại: “Hắn không những chịu được, mà còn chịu đựng suốt bao nhiêu năm, vì sao?”.

Không ai trả lời được.

“Nhậm Trung Kỳ nói hắn muốn bỏ nàng, là lão thái thái bên cạnh ra sức ngăn cản”.

Ninh Phương Sinh lắc đầu: “Theo lẽ thường, làm mẹ đều thương con trai mình, thường nhìn không thích con dâu”.

Vệ Đông Quân phản ứng nhanh: “Theo lẽ thường, lẽ ra phải là lão thái thái không chịu nổi muốn bỏ Hạ Trạm Anh, còn Nhậm Trung Kỳ vì thương con cái nên ngăn cản bà, thế mà nhà họ lại làm ngược lại”.

“Chuyện bất thường ắt có uẩn khúc”.

Trần Khí vỗ bàn cái “bốp”, phấn khích nói: “Trong chuyện này chắc chắn có ẩn tình”.

Vệ Chấp An cũng kích động hẳn lên, không chờ nổi hỏi: “Còn nữa không, Ninh Thần y?”.

“Có”. Nét mặt Ninh Phương Sinh vẫn bình tĩnh như thường.

“Hạ Trạm Anh là người vô lý như vậy sao? Chỉ là một bức họa thôi, vì sao nàng nhất quyết giữ lấy, thậm chí không màng đến hậu quả?”.

Phản ứng đầu tiên của Vệ Đông Quân là: “Chắc chắn bức họa có vấn đề?”.

Phản ứng đầu tiên của Trần Khí lại là: “Nàng ấy có tư tình với người vẽ tranh?”.

Vệ Chấp An vội vàng bày tỏ lập trường: “Ta thấy Trần Khí nói đúng đó”.

Đối diện với suy đoán của ba người, Ninh Phương Sinh chỉ cười nhạt: “Chúng ta thử nghĩ sâu thêm một chút, bức họa đó được vẽ khi nào?”.

Vệ Chấp An lập tức đón lời: “Chắc chắn là sau khi Hạ Trạm Anh gả vào Bá phủ, với thân phận của Hạ gia lúc ấy, còn chưa mời được Hứa Tận Hoan”.

“Nói cách khác…”. Ninh Phương Sinh trầm ngâm: “Hứa Tận Hoan hẳn là do Nhậm Trung Kỳ giới thiệu cho Hạ Trạm Anh, chuyện vẽ tranh này chắc chắn có Nhậm Trung Kỳ gật đầu đồng ý, biết đâu còn do hắn làm mối”.

“Trời ơi!”. Lần đầu tiên Trần Khí cảm nhận được ý nghĩa thực sự của bốn chữ “càng nghĩ càng sợ”: “Người thực sự dẫn sói vào nhà là Nhậm Trung Kỳ?”.

“Còn nữa, ta bảo Trạch Trung đi cùng Kỳ thị một đoạn, Kỳ thị không hề nhúc nhích bước nào, mãi đến khi Nhậm Trung Kỳ gật đầu, nàng mới bước đi”.

Ninh Phương Sinh nói: “Không nói tới chuyện Trạch Trung là người ngoài, chỉ riêng chi tiết này thôi cũng đủ cho thấy Nhậm Trung Kỳ rất giỏi dạy dỗ nữ nhân, hơn nữa trong phủ, lời hắn nói có sức nặng tuyệt đối. Chứ không phải như hắn nói, vì quá sủng ái Hạ Trạm Anh nên mới không lập quy củ, không dạy dỗ nàng từ đầu”.

Vệ Chấp An gãi đầu: “Điểm này hơi gượng ép nhỉ, lỡ đâu Nhậm Trung Kỳ đã rút kinh nghiệm từ Hạ thị thì sao?”.

“Kẻ lười biếng thì suốt đời cũng là kẻ lười biếng, kẻ tinh ranh thì đến c.h.ế.t vẫn cứ tinh ranh”.

Ninh Phương Sinh cười nhạt.

“Trên đời này, người có thể thay đổi bản tính thật sự rất ít, phần lớn người ta ra sao từ trong bụng mẹ thì vào quan tài vẫn cứ như vậy”.

Trong chính sảnh bỗng chốc im phăng phắc.

Ánh mắt ba người đều dừng lại trên người Ninh Phương Sinh. Hắn gác khuỷu tay lên tay vịn ghế, mười ngón đan vào nhau, ánh mắt không gợn sóng.

Vệ Đông Quân: “…”. Người này thật sự chỉ mới vừa trở thành người chặt duyên sao?

Trần Khí: “…”. Bao nhiêu đạo lý như thế, ở đâu ra vậy?

Vệ Chấp An: “…”. Lúc ta gặp Nhậm Trung Kỳ, có mang theo đầu óc không đấy?