Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 122: Nhận ra nhau

Trời ơi, Hạ Trạm Anh còn cất giấu bức họa đó đi sao? Bức họa ấy đối với nàng ta quan trọng đến thế ư?

Chẳng lẽ… Giữa nàng ta và Hứa Tận Hoan thật sự có điều gì đó?

Vì một câu của “con trai”, tim Vệ Đông Quân đập nặng nề và hỗn loạn. Đáp án nằm ngay trong miệng người bên cạnh, vậy mà đầu óc Vệ Đông Quân như bị nhét đầy bông, chẳng biết nên tiếp lời thế nào. Hoặc nói đúng hơn là, kinh nghiệm sống vỏn vẹn mười tám năm của nàng, vốn không đủ để đối mặt với một chuyện nan giải thế này.

Vệ Đông Quân chỉ đành chọn cách im lặng. Dù sao thì, đến cả Nhậm Trung Kỳ cũng không tìm ra, huống chi là “mẹ ruột” như nàng.

Bước đi này, Vệ Đông Quân tình cờ lại đi đúng một nước.

Thực ra Nhậm Trung Kỳ cũng chẳng trông mong gì mẹ mình thật sự nghĩ ra được điều gì, chỉ là vì rối ren trước mắt mà lật lại sổ nợ cũ.

“Hồi đó lẽ ra nên viết ngay hưu thư hưu nàng ta rồi, chỉ tại mẹ cứ lo giữ thể diện, sống c.h.ế.t cản ta lại”.

Sau hai chuyện xảy ra trước đó, những lời giật gân động trời này lọt vào tai Vệ Đông Quân, nàng cũng không còn kinh ngạc nhiều nữa, mà chỉ cố vắt óc suy nghĩ xem chuyện đòi hưu vợ, ban ngày Nhậm Trung Kỳ có từng nhắc đến không.

Có nhắc qua rồi. Con trai làm đổ lư hương của lão thái thái, bị Hạ Trạm Anh treo lên đánh, Nhậm Trung Kỳ tới khuyên can thì bị nàng ta rút d.a.o làm bị thương. Nhậm Trung Kỳ tức giận, đã nghĩ đến chuyện hưu vợ.

Kinh nghiệm sống tuy mỏng manh, nhưng Vệ Đông Quân lớn lên trong Vệ gia quyền quý, thừa hiểu rằng chuyện hưu vợ trong nhà quyền thế nào phải dễ dàng như vậy?

“Giữ thể diện là một chuyện, Hạ gia bên kia cũng khó ăn nói”.

Vệ Đông Quân ngừng một chút, câu tiếp theo quyết định liều một phen: “Huống hồ, số hồi môn của nàng ta cũng đã lấp vào chỗ thâm hụt trong phủ ta rồi…”.

“Mẹ à, chuyện đó là từ bao năm trước rồi, từ khi sinh con trai, nàng ta chẳng bỏ ra nổi một đồng. Hễ hỏi chút bạc, là như thể đòi mạng nàng ta vậy”.

Nhậm Trung Kỳ cười nhạt một tiếng: “Nếu nàng ta một lòng một dạ cùng con, chuyện gì cũng nghĩ cho con, vì Bá phủ ta, thì con có đến nỗi phải phái người đi trộm hồi môn của nàng ta?”.

Không lừa được thì đi trộm? Đúng là hèn hạ đến tận cùng.

Vệ Đông Quân thoáng động lòng: “Phận làm nữ nhân, ai chẳng biết nghĩ cho chồng mình, ta đoán số hồi môn của nàng ta chắc cũng gần cạn rồi”.

“Mẹ lại bị nàng ta lừa rồi. Nàng ta có bạc đấy chứ. Mẹ quên rồi à…”.

Nhậm Trung Kỳ ghé sát lại, đè thấp giọng nói: “Nàng ta có mấy cửa hàng không nằm trong danh sách hồi môn, là lão thái thái bên Hạ gia cho riêng, làm ăn đều tốt, tiền kiếm như nước”.

“Thế số bạc đó đâu rồi?”.

Nhậm Trung Kỳ nghiến răng: “Chẳng phải đều bị nàng ta mang đi tiếp tế cho nhà mẹ đẻ rồi sao”.

Hạ Trạm Anh mang tiền tiếp tế cho nhà mẹ đẻ? Thông tin này là lần đầu tiên Vệ Đông Quân nghe thấy.

Nàng lập tức siết chuỗi tràng hạt trong tay, trầm giọng nói: “Người xưa có câu, lấy chồng theo chồng, lấy ch.ó theo chó, sao nàng ta lại không hiểu đạo lý ấy?”.

“Cho nên ta mới nói, hồi đó nên lập tức đưa hưu thư cho nàng ta, tất cả những thứ đó mới thuộc về phủ ta”.

Đúng là tính toán hay lắm! Vệ Đông Quân không muốn nhìn gương mặt kia thêm một khắc nào nữa, chỉ đành cụp mắt xuống, che giấu sự chán ghét nơi đáy mắt.

“Ngươi lớn rồi, có một số chuyện tự mình quyết định đi. Muốn hưu thì hưu, ta không cản”.

“Giờ thì hưu kiểu gì?”. Giọng Nhậm Trung Kỳ lập tức thay đổi: “Đại công tử Hạ gia sắp về kinh, sẽ vào Hộ bộ, có chút thực quyền. Đường dây này con đã nuôi bao nhiêu năm, về kinh rồi cũng nên để con dùng mới phải”.

Đường dây? Nuôi? Để ngươi dùng? Chẳng lẽ Nhậm Trung Kỳ lấy Hạ Trạm Anh, ngoài việc nhắm đến hồi môn của nàng ta, còn có mục đích đen tối nào khác?

Ngón tay cầm tràng hạt của Vệ Đông Quân run lên dữ dội, tràng hạt suýt rơi xuống đất, trong lòng không khỏi cảm thán: trong cuộc hôn nhân này, cuối cùng cất giấu bao nhiêu âm mưu tính toán?

“Con à…”. Vệ Đông Quân gần như phải cố gắng lắm mới ép được hai chữ này ra khỏi cổ họng: “Muốn hưu thì chẳng hưu được, bức họa lại tìm không ra, chuyện này phải làm sao mới ổn đây?”.

“Xưa nay mẹ luôn quyết đoán, sao hôm nay cũng giống như con, hoảng loạn mất vía thế này?”.

Vệ Đông Quân: “…”

Vì ngươi quá hèn hạ, hèn hạ đến mức bản cô nương đây không muốn diễn nữa, chỉ mong giấc mơ này mau sụp đổ cho rồi.

Thấy lão thái thái im lặng, Nhậm Trung Kỳ cũng biết mình lỡ lời: “Giờ mấu chốt là phải tìm ra bức họa kia trước. Đại quản gia, vào đây”.

Cái gì? Ngoài thiền phòng còn có người? Vệ Đông Quân quay đầu lại, từ từ ngẩng mắt…

Ánh nắng nhạt nhòa, một nam tử trung niên bụng phệ bước vào, là Nhậm đại quản gia, Nhậm Diệu Hoa.

Vừa đứng vững, ánh mắt Nhậm Diệu Hoa lập tức cúi xuống hành lễ với lão thái thái, sau đó lại quay qua Nhậm Trung Kỳ.

“Lão gia có điều gì phân phó?”.

“Ngươi nói xem, phu nhân sẽ giấu bức họa ở đâu?”.

“Chuyện này…”. Nhậm quản gia kéo dài giọng: “Lão gia, tâm tư của phu nhân không phải người thường có thể đoán thấu”.

“Thế gần đây nàng ta hay lui tới những đâu?”.

“Cái này…”. Nhậm quản gia lộ vẻ khó xử, hai hàng lông mày nhíu chặt lại: “Gần đây phu nhân chẳng đi đâu cả, sinh hoạt vẫn như thường lệ”.

Vệ Đông Quân thầm nghĩ, đến hành tung của chính thất cũng không nắm được, quản gia thế này mà cũng gọi là khéo léo giỏi giang?

“Người ngươi cài bên cạnh nàng ta đâu?”.

Thấy quản gia cái gì cũng không biết, Nhậm Trung Kỳ bắt đầu nổi giận: “Một lũ vô dụng cả”.

Còn cài người bên cạnh vợ mình? Phật bà ơi, ngài mau xuống đây đ.á.n.h c.h.ế.t tên súc sinh này đi, hèn hạ đến tận xương tủy rồi.

Vệ Đông Quân cúi đầu, khóe môi lạnh lẽo nhếch lên, rồi nhanh chóng ngẩng đầu lên, đúng lúc bắt gặp khóe miệng quản gia giật một cái.

Hắn giật môi làm gì?

Ngay khi quản gia giật môi, ánh mắt sâu thẳm của hắn lập tức dừng lại trên người Vệ Đông Quân, rồi thở dài nói: “Lão gia, phu nhân e là đã sinh nghi, nhất cử nhất động đều thận trọng hơn hẳn”.

Nhậm Trung Kỳ giận dữ đập đùi: “Nữ nhân nhà buôn, tinh ranh như gì ấy!”.

Tên nam nhân thối tha này, ai so được với ngươi mà gọi là tinh? Trong lòng Vệ Đông Quân đầy lửa giận, tay không ngừng lần chuỗi hạt, chợt cảm thấy có ánh mắt khác lại đang dừng trên mình. Nàng vội ngẩng lên, đúng lúc chạm ánh mắt với Nhậm quản gia.

Kỳ lạ thật.

Cho dù hắn có được sủng ái trong phủ thế nào đi nữa, chung quy vẫn là hạ nhân, ánh mắt của hạ nhân khi nhìn chủ nhân phải né tránh, sao dám nhìn thẳng như thế?

Tim Vệ Đông Quân đập thình một cái, ánh mắt vốn vừa rời đi lại lập tức dừng lại. Đúng lúc đó, ánh mắt quản gia lại một lần nữa nhìn xuống nàng, sâu thẳm, im lặng.

Ánh mắt giao nhau. Ánh nhìn nóng bỏng trong mắt hắn khiến Vệ Đông Quân rùng mình một cái.

Phật bà ơi…

Miệng nàng mở thành một tiếng “ồ” đầy kinh ngạc, tim đập thình thịch không ngừng, tay phải chậm rãi đưa lên chạm vào sau tai. Cùng lúc ấy, quản gia bụng phệ kia cũng đưa tay trái lên, chạm vào sau tai mình.

Là Ninh Phương Sinh. Hắn trong giấc mơ này đã biến thành Nhậm Diệu Hoa. Bảo sao hỏi gì cũng không biết.

Môi Vệ Đông Quân run rẩy vì xúc động: Ninh Phương Sinh, nhận ra rồi chứ, ta là Vệ Đông Quân đây.

Ninh Phương Sinh khép mắt lại: Vệ Đông Quân, ta nhận ra ngươi rồi.