Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 136: Điểm yếu

"Cốc cốc cốc…”.

Lại có người gõ cửa nữa? Ông lão giữ cửa, Trương bá mở hé một khe nhỏ, ló nửa cái đầu ra: “Ngươi tìm ai?”.

Một bàn tay thò vào khe cửa, trong lòng bàn tay là bốn lượng bạc vụn: “Tìm Tứ nãi nãi trong phủ”.

Trương bá nhận lấy bạc, cười đến méo cả miệng, ngẩng đầu nhìn người mặc áo đen trước mặt, khách khí nói: “Ngươi là gì của Tứ nãi nãi để ta còn tiện bẩm báo?”.

Ninh Phương Sinh chắp tay sau lưng: “Ta là người bên cạnh Hạ đại nhân, họ Ninh. Nhận lệnh của đại nhân, đến thăm Tứ nãi nãi, tiện thể mang ít đồ đến cho phu nhân”.

Làm người giữ cửa trong phủ quan lại, tất nhiên phải lanh lẹ, tinh ý. Hạ đại nhân là ai, trong lòng Trương bá rõ mồn một. Ông liếc nhìn phía sau Ninh Phương Sinh.

Sắc mặt Ninh Phương Sinh lập tức nghiêm lại.

“Thời gian gấp gáp, chưa kịp chuẩn bị quà, đại nhân bảo ta mang ít bạc đến. Mau vào báo một tiếng, ta còn có công vụ khác cần xử lý sau khi gặp Tứ nãi nãi”.

“Ninh đại nhân, ngài vào trong ngồi đợi một chút, ta đi báo ngay”.

*****

Trong quán trọ. Trong phòng toàn tiếng ăn mì sột soạt.

Trần Khí húp một ngụm nước mì, ngẩng đầu thấy Mã Trụ ăn uống thong thả, bèn thúc giục: “Ngươi ăn nhanh lên, ăn xong thì ra canh cửa, trông xem Ninh Phương Sinh đã trở lại chưa”.

Vệ Đông Quân vì đau nên lúc nãy không có tâm trạng ăn, giờ bôi t.h.u.ố.c xong, cơn đau dịu đi đôi chút, lập tức thấy đói.

Trần Khí cũng chưa ăn no nên gọi tiểu nhị mang ba bát mì bò đến.

Mã Trụ vừa nhai mì, vừa nói: “Gia, sẽ không nhanh vậy đâu. Trương bá phải đi báo, rồi Nguyệt Nương dẫn Ninh tiên sinh vào phủ, gặp mặt Tứ nãi nãi, trò chuyện dăm câu ba điều, ước chừng cũng phải nửa canh giờ”.

Vệ Đông Quân gắp miếng thịt bò: “Không biết Ninh Phương Sinh sẽ nói gì với Nhậm Phù Dao nữa?”.

Trần Khí hút thêm đũa mì: “Lúc chúng ta không ở đó, các người không bàn bạc gì sao?”.

“Bàn được một nửa thì các người quay về rồi”.

Vệ Đông Quân thở dài: “Thời gian gấp quá, chưa nghĩ được cách gì hay”.

Mã Trụ tỏ vẻ chẳng sao: “Tam tiểu thư cứ yên tâm, Ninh tiên sinh ra tay, một người đủ gánh hai, chẳng có việc gì hắn không xử được”.

Trần Khí hiếm khi đồng tình với lời Mã Trụ: “Theo ta thấy, sang một canh giờ nữa, ngươi sẽ được vào mộng”.

Mã Trụ nói: “Vừa rồi lúc Ninh tiên sinh với Thiên Tứ rời đi, ta nghe Ninh tiên sinh dặn Thiên Tứ, vừa vào phủ thì phải dò xem Nhậm Phù Dao ở viện nào”.

Vệ Đông Quân nghe hai người nói, cơn thèm ăn dâng lên vùn vụt, gắp liền hai đũa mì.

Trần Khí ôm bát, húp ngụm nước mì cuối cùng trong đáy: “Ta chỉ tiếc mấy lượng bạc đó, cho ta thì tốt biết mấy”.

Vệ Đông Quân phụ họa: “Ta cũng tiếc”.

Lời vừa dứt, bỗng rầm một tiếng, cửa phòng bị đẩy bật ra từ bên ngoài.

Ninh Phương Sinh bước vào: “Không gặp được Nhậm Phù Dao”.

“Phụt…”.

Trần Khí kinh ngạc phun cả nước mì trong miệng ra.

Cái gì? Sao lại thế được?

*****

Căn phòng nhỏ lặng ngắt như tờ.

Ngay cả Mã Trụ vốn vô tâm cũng khoanh tay trước ngực, mặt nặng trĩu ưu tư. Xong rồi. Nói sớm quá. Giờ đừng nói là khuy mộng, ngay cả người của Tứ nãi nãi cũng không gặp được.

Vệ Đông Quân: “Nàng lấy lý do gì không gặp thế?”.

Ninh Phương Sinh liếc Thiên Tứ, Thiên Tứ lập tức đáp: “Nói là đêm đã khuya, không tiện gặp mặt, xin để mai quay lại”.

Vệ Đông Quân: “Ngươi có nói sáng mai ngươi sẽ rời khỏi phủ Hà Gian, chỉ có đêm nay là cơ hội duy nhất không?”.

Thiên Tứ: “Tiên sinh có nói. Còn nói Hạ đại nhân có vài lời riêng muốn nhắn với Tứ nãi nãi”.

Vệ Đông Quân: “Nàng trả lời sao?”.

Thiên Tứ: “Nói là có gì thì viết ra, không cần phải truyền miệng”.

Vệ Đông Quân: “Còn bạc thì sao, cũng không nhận à?”.

“Không nhận”. Thiên Tứ nói: “Nói là đợi khi sinh con, đến tiệc đầy tháng rồi nhận bạc cũng chưa muộn”.

Vệ Đông Quân hít sâu một hơi: “Ta thật sự tò mò trong đầu Nhậm Phù Dao chứa cái gì mà làm việc toàn ngoài dự liệu thế này?”.

Lời riêng của cữu cữu cũng không muốn nghe. Bạc đưa tận tay cũng không nhận. Nếu đổi lại là mẹ ta thì đừng nói bạc, chỉ cần người Tào gia nhờ ai đó gửi chút đồ, mẹ còn hận không thể lập tức mời người đó vào phủ. Có lấy được gì không quan trọng, quan trọng là Tào gia không ở kinh thành, mẹ chỉ muốn nghe người ta kể về tình hình bên ngoại. Đó mới là thường tình.

Vệ Đông Quân nghĩ mãi không ra: “Ninh Phương Sinh, rốt cuộc là vì sao chứ?”.

Khóe môi Ninh Phương Sinh cong thành một đường đi xuống. Thật ra, trên đường từ phủ về quán trọ, hắn cũng tự hỏi mãi trong lòng, mà không có đáp án.

“Chẳng lẽ chúng ta thực sự phải đợi đến mai?”.

Trần Khí vò râu, không cam tâm: “Vậy thì đêm nay chẳng phải uổng phí rồi sao?”.

Ninh Phương Sinh từ từ cúi mắt xuống, hai hàng lông mày kiếm cau lại.

Vệ Đông Quân đã lâu rồi không thấy lông mày hắn nhíu chặt đến thế. Vốn còn đang lưỡng lự, giờ đột nhiên trong lòng đã có quyết định.

“Không thể để uổng phí, đêm nay dù thế nào chúng ta cũng phải gặp cho bằng được Nhậm Phù Dao”.

“Nói thì dễ”. Trần Khí trợn tròn mắt: “Gặp bằng cách nào?”.

Vệ Đông Quân không lên tiếng nữa.

“Hay là…”. Mã Trụ gãi cổ: “Ta với Tiểu Thiên gia phối hợp đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê nàng, bắt về quán trọ?”.

Tiểu Thiên gia chẳng thèm ở cùng loại thô kệch này, ra vẻ khinh bỉ "ngươi tránh xa gia ra một chút".

“Đánh rắn thì đ.á.n.h vào chỗ hiểm”. Ninh Phương Sinh nãy giờ im lặng, bỗng mở miệng: “Chúng ta nghĩ xem, Nhậm Phù Dao có điểm yếu nào không?”.

Trần Khí: “Không phải ta bi quan, nhưng chúng ta còn chưa biết nàng mặt tròn hay mặt dài, làm sao mà biết điểm yếu?”.

“Đã biết là lời bi quan thì đừng nói”. Vệ Đông Quân nghiêm mặt mắng: “Còn chưa nghĩ cách đã kêu bó tay, khác gì binh sĩ chưa ra trận đã đầu hàng, đồ hèn”.

Trần Khí: “…”

Mẹ nó, đây là Vệ Đông Quân từng gặp chút chuyện đã khóc lóc kêu cha, gọi mẹ sao?

Là người thì sẽ có điểm yếu.

“Ninh Phương Sinh”.

Vệ Đông Quân chỉ vào Trần Khí: “Điểm yếu của hắn là mẹ ruột”.

Trần Khí: “…”. Còn đem khai ra điểm yếu của ta?

Trần Khí nổi giận, chỉ lại Vệ Đông Quân: “Điểm yếu của ngươi là cha ngươi, mẹ ngươi, ca ca, tỷ tỷ ngươi”.

Vệ Đông Quân trừng mắt, như thể muốn g.i.ế.c người: “Họ Trần, ngươi nói ta làm gì?”.

“Họ Vệ, là ngươi nói ta trước”.

“Ta chỉ muốn gợi ý cho Ninh Phương Sinh”.

“Ta cũng thế mà”.

“Ngươi…”.

Mã Trụ lùi người ra sau, hai vị tổ tông lại bắt đầu đấu khẩu, tránh xa mới không bị vạ lây.

“Hai vị”. Ninh Phương Sinh nhẹ giọng: “Ta nghĩ ra một người rồi”.

Vệ Đông Quân và Trần Khí đồng thanh: “Ai?”.

Ninh Phương Sinh đưa ngón trỏ ra, chấm chút nước trà, viết một cái tên lên mặt bàn.

Tất cả cùng ghé lại xem, mắt sáng rực lên.

Vệ Đông Quân và Trần Khí nhìn nhau, đồng thời giơ tay cái, ngón cái hướng lên: “Thông minh, vẫn là họ Ninh thông minh”.

Mã Trụ gan dạ hỏi một câu: “Vậy lần này ai đi?”.