Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 126: U uất

Ánh mắt này, nhắm thật chuẩn. Quân cờ này, đi thật khéo.

Vệ Đông Quân âm thầm khen một tiếng trong lòng, sau đó dồn toàn bộ tinh thần nhìn chằm chằm hai người trước mặt, sẵn sàng ra tay cứu viện Ninh Phương Sinh bất cứ lúc nào.

Lúc này, chỉ thấy Nhậm Trung Kỳ cúi đầu lau nước mắt lần nữa.

“Đều là những cảnh tượng ân ái vợ chồng trước kia, thôi, không nói nữa, không nói nữa đâu”.

Lời nói dối vừa mở miệng đã thốt ra được.

Dù có còn thấy được thì giờ phút này Ninh Phương Sinh cũng chẳng buồn nhìn thêm người kia lấy một cái: “Trời sắp sáng rồi, ngươi tạm thời về đi”.

Về á? Chuyện vẫn chưa đâu vào đâu.

Trong lòng Nhậm Trung Kỳ trăm phần không tình nguyện: “Tiểu sư phụ, lần này ta đến thật ra là nghĩ ra vài điều...”.

“Nhậm Trung Kỳ”. Ninh Phương Sinh gọi thẳng họ tên hắn: “Lúc chép kinh, ta đã cảm ứng được rồi, oán khí dưới giếng kia căn bản không bắt nguồn từ ngươi”.

“Thật hay giả vậy?”.

“Tiên sinh nhà ta xưa nay chưa từng nói dối”. Vệ Đông Quân hừ một tiếng.

“Phải, phải, phải”. Trên mặt Nhậm Trung Kỳ rõ ràng hiện lên vẻ mừng rỡ: “Tiểu sư phụ, ta hỏi thêm một câu nữa, vậy gốc rễ là ở…”.

“Ta nói này Nhậm Bá gia, ngươi sốt ruột muốn đi đầu thai lắm à?”. Vệ Đông Quân đột nhiên cất giọng gay gắt: “Ngươi không thấy tiên sinh nhà ta mệt đến mức mắt cũng chẳng mở nổi nữa à? Không thể để người nghỉ một lát sao?”.

“A Quân”.

“Ta nói sai chỗ nào? Hai ngày, hai đêm rồi, tiên sinh không hề chợp mắt, hai nghìn lượng bạc này là mua mạng à?”.

Nhậm Trung Kỳ lanh lợi thế nào chứ, lập tức nói: “Ta về trước, tiểu sư phụ cứ nghỉ ngơi thật tốt, mọi chuyện đợi người khỏe rồi hẵng bàn”.

“Ta đã nhận tiền của ngươi, tất nhiên sẽ không mặc kệ”.

Ninh Phương Sinh dường như cũng có chút bất đắc dĩ khi bị tiểu đồ đệ quản thúc.

“Những ngày tới ngươi đừng ra ngoài, mỗi ngày tắm gội, thay y phục sạch, chép bốn mươi chín bản Chú Vãng Sinh, đốt cho vợ quá cố của ngươi. Còn lão thái thái trong phủ, mỗi ngày tụng chín mươi chín biến kinh A Di Đà, giúp Hạ thị siêu độ trước mặt Bồ Tát”.

Từng lời nói ra khiến Nhậm Trung Kỳ cả người đều thấy dễ chịu: “Tiểu sư phụ yên tâm, ta sẽ làm đủ, tuyệt không lười biếng”.

“A Quân, ngươi tiễn khách giúp ta”.

Tiễn con khỉ! Vệ Đông Quân vừa nhớ tới những chuyện trong giấc mơ là lập tức thấy cáu. Hơn nữa, nàng mà đi rồi, tên mù này biết phải làm sao?

Vệ Đông Quân bước đến cửa, cố tình lớn tiếng nói: “Ta phải hầu tiên sinh đi ngủ, phiền Vệ Đại gia giúp ta một chuyến vậy”.

Vệ Chấp An lười biếng bước lên: “Bá gia, mời”.

Nhậm Trung Kỳ cung kính hành lễ với Ninh Phương Sinh, rồi một bước quay đầu ba lần trong ánh đêm rời đi.

Hắn vừa đi, Trần Khí đang núp trên tường nhảy xuống, vọt vào phòng, không nhịn được lên tiếng ngay: “Mau kể đi, hắn mơ thấy gì vậy?”.

“Hấp tấp cái gì, chờ cha ta tới đã”.

Trần Khí nghe vậy, vội vàng cúi đầu nhìn nét mặt Vệ Đông Quân: “Sao thế? Ai chọc giận ngươi vậy?”.

“Trong mơ bị cái tên khốn kia làm cho tức”.

“Chà, với hạng người đó thì tức làm gì, tức đến hỏng cả người có đáng không?”.

“Đừng khuyên ta, một lát nữa ngươi nghe xong, chưa biết chừng ta lại phải khuyên ngươi đó”.

“Ngươi nói vậy làm lòng ta ngứa ngáy quá. Mã Trụ, đi tiễn khách đi, bảo cha nuôi về ngay đi”.

“Tính khí ngươi đúng là hấp tấp thật”.

“Hết cách, do mang từ trong bụng mẹ ra, sửa không nổi đâu”.

“Vẫn nên sửa thì hơn”.

“Chà, chê ta rồi hả?”.

“Ta không chê, có người khác chê”.

“Kẻ khác chê ta thì liên quan gì đến ta chứ”.

Ninh Phương Sinh nghe hai người bọn họ câu trước câu sau, trong lòng như bị những cây kim nhỏ mềm mại đ.â.m vào từng chút một. Trong ký ức, dường như hắn chưa từng có sự ăn ý như vậy với ai. Luôn là hắn đoán suy nghĩ của người khác, còn người khác cũng đoán tâm tư của hắn.

“Ninh Phương Sinh, ngươi sao rồi, giờ mắt ngươi thật sự không thấy gì sao?”.

“Hắn không thấy được nữa à?”. Trần Khí giật mình: “Tại sao?”.

Vệ Đông Quân thầm nói, ngươi đúng là đầu óc đơn giản: “Cũng như ta mất thính giác, mất cả vị giác là cùng một nguyên nhân”.

Trần Khí vội giơ tay vẫy vẫy trước mặt Ninh Phương Sinh, thấy mắt hắn không có chút phản ứng nào, hỏi: “Bao lâu mới hồi phục được?”.

Ninh Phương Sinh mở mắt ra, trước mắt tối đen một màu: “Có thể nhanh, cũng có thể mấy ngày, không chắc”.

Trần Khí bực bội gãi đầu. Khuy mộng đúng là có rủi ro. Không điếc thì mù, xem ra lời khuyên của cha nuôi, hắn vẫn nên cân nhắc kỹ.

Vệ Đông Quân cũng gãi đầu một cái, mặt mày phiền não.

Hạ Trạm Anh chỉ còn bốn ngày nữa, đúng lúc then chốt này, Ninh Phương Sinh lại không thấy đường, sau này biết làm sao đây?

“Ngươi trong mơ làm gì trái với thân phận Nhậm quản gia thế?”.

“Chuyện này để sau hãy nói”. Sắc mặt Ninh Phương Sinh rất bình tĩnh: “Vệ Đông Quân, ngươi ra khỏi giấc mơ khi nào?”.

“Khi các ngươi rời khỏi tiểu Phật đường, ta đã về lại rồi. Thấy ngươi với Nhậm Trung Kỳ chưa tỉnh, ta không dám lên tiếng”.

Vệ Đông Quân hỏi tiếp: “Ta đang định hỏi ngươi đây, có phải nếu cảnh tượng thay đổi, người còn lại trong cảnh cũ sẽ bị đẩy ra khỏi giấc mơ không?”.

“Hiện tại xem ra là vậy”.

Ninh Phương Sinh nói tiếp: “Khi ta rơi vào giấc mơ, đang đi theo sau Nhậm Trung Kỳ, hắn bảo ta đợi bên ngoài, ta không dám động đậy”.

“Ngươi nghe được chúng ta nói chuyện trong tiểu Phật đường?”.

“Nghe rõ mồn một”.

“Đã nghe rõ vậy, lẽ nào ngươi nhận ra ta từ sớm rồi?”.

“Trong lòng có chút nghi ngờ, không dám xác định. Sau khi vào tiểu Phật đường, mấy lần đối diện ánh mắt với ngươi, mới dám chắc chắn”.

“Ta giả làm lão thái thái có chỗ nào khiến ngươi thấy lạ?”.

“Vẫn còn lộ liễu quá. Nhân vật như bà ấy, lời nói hành vi đều phải thu vào trong”.

“Này hai người”.

Mặt mày Trần Khí tối sầm, từ từ giơ nắm đ.ấ.m siết chặt lên: “Nhìn xem đây là gì?”.

Vệ Đông Quân: “Móng heo”.

Trần Khí: “…”

Vệ Đông Quân vỗ lên cái móng đó: “Được rồi, đừng nóng. Chờ cha ta đến, ta sẽ kể không sót một chữ”.

“Ta tới rồi, ta tới rồi, sốt ruột c.h.ế.t đi được”. Vệ Chấp An như cơn gió lao vào, chưa kịp thở đã vội hỏi.

“Nói đi, cái tên khốn đó mơ thấy gì? Sao ta nhìn hắn vui như mở cờ trong bụng vậy?”.

Vệ Đông Quân: “Ninh Phương Sinh, ta kể phần trước, ngươi kể phần sau nhé?”.

Ninh Phương Sinh gật đầu.

*****

Vì là chính bản thân trải qua trong mộng, nên Vệ Đông Quân kể lại mạch lạc như nước chảy.

Còn một canh giờ nữa trời mới sáng, giờ là lúc người thức đêm mệt mỏi nhất. Nhưng ngay cả Vệ Chấp An, đôi mắt cũng trừng lớn như chuông đồng.

“Bọn họ ra khỏi tiểu Phật đường, ta lập tức quay lại hiện thực”.

Vệ Đông Quân ngẩng đầu nhìn: “Ninh Phương Sinh, đến lượt ngươi, tiện thể kể luôn sao bị đá khỏi giấc mơ nhé”.

Nàng vẫn canh cánh chuyện này.

“Mở cửa sổ ra đi”. Trong phòng vẫn còn mùi Nhậm Trung Kỳ, Ninh Phương Sinh ngửi mà khó chịu.

Vệ Đông Quân mở cửa sổ, Ninh Phương Sinh hít sâu một hơi không khí tươi mát, bắt đầu chậm rãi kể.

“Rời khỏi tiểu Phật đường, cảnh trong mơ đột nhiên đổi khác. Ta mở mắt, phát hiện mình đang đứng trước cửa tiệm Tam Nhi Hương Chúc…”.

Ba người trong phòng lặng lẽ lắng nghe.

Ban đầu, sắc mặt họ vốn đã nặng nề, nghe một lúc, lại càng thêm biến hóa. Biến hóa lớn nhất là Trần Khí. Từ nghiến răng ken két đến phẫn nộ, rồi đến muốn g.i.ế.c người… Cuối cùng, khi một giọt lệ của Hạ Trạm Anh rơi xuống, nước mắt hắn cũng rơi rào rào, như thể không cần tiền.

Ninh Phương Sinh nói xong lời cuối cùng, vô lực cúi đầu xuống. Đời người luôn có những khoảnh khắc khiến lòng người chợt cảm động, hay đau đớn một cách khó hiểu. Giống như giờ khắc này vậy.

Bầy sói rình rập là sự tổng kết chính xác nhất của hắn cho mười lăm năm hôn nhân của Hạ Trạm Anh.