Nữ Phụ Thức Tỉnh

Nữ Phụ Thức Tỉnh

A Hiên Hiên
Đang ra

Giới thiệu nội dung

Tháng chín, thành phố A hẵn còn mang chút nắng cuối hè đầu thu, đêm xuống một trận mưa như trút đổ xuống, hàng mộc lan rậm rạp bên dưới tầng ký túc xá bị gió thổi lắc lư, tia chớp rạch một đường sáng không trung, một sát sau, tiếng sấm đúng hẹn ầm trời mà đến.

Tôi thở hổn hển bừng tỉnh từ trong ác mộng, đầu óc choáng váng quay cuồng, tôi theo bản năng định gửi một tin nhắn qua cho Diệp Tri Bằng, nhưng tận đến lúc lôi điện thoại ra tôi mới đột nhiên ý thức được: Không lâu trước đây, hắn đã nói lời chia tay với tôi.

Tôi do dự một hồi, cuối cùng vẫn nhấn vào vòng bạn bè của Diệp Tri Bằng, mười mấy phút trước hắn mới đăng ảnh chụp cùng bạn bè cùng dòng trạng thái “Độc thân vui sướng”.

Mới có vài phút, khu bình luận đã nhanh như chớp ngập tràn những lời “chúc mừng”, giống như tất cả mọi người đều cảm thấy hắn chia tay tôi là một chuyện rất đáng để ăn mừng vậy.

Nào có ai sẽ để tâm đến cảm nhận của một người làm thế thân chứ.

Nghĩ nghĩ, tôi c.ắ.n môi mở hộp thoại, nhắn gửi một tin nhắn qua WeChat cho hắn:【Diệp Tri Bằng, em bị tiếng sấm dọa sợ đến mức không thể ngủ được, anh trò chuyện với em được không? 】

Tôi vẫn luôn rất sợ tiếng sấm vào những ngày mưa, vừa nghe tiếng sấm thì sẽ lập tức run lẩy bẩy tay chân, trước kia vào những lúc như thế thì Diệp Tri Bằng sẽ ôm tôi vào lòng, vừa che tai tôi lại vừa hôn lên đôi mắt lên cánh môi của tôi, nhẹ giọng dỗ dành: “Diệu Diệu, đừng sợ.”