Nữ Phụ Thức Tỉnh

Chương 11

Diệp Tri Bằng nói “Ừ” một tiếng, đợi Chu Nhạc rời đi, anh ta nhìn chằm chằm vào bức tường trắng, nhẹ nhàng nói: 

“Đã quá muộn, tôi không thể dỗ dành cô ấy quay lại được nữa.”

Tôi lặng lẽ nhìn anh ta một lúc, biết Diệp Tri Bằng không nghe thấy, tôi vẫn nói với anh ta: 

“Dù tôi đã c.h.ế.t, anh cũng không để tôi sống yên ổn sao?”

Anh ta không nghe thấy nên đương nhiên sẽ không phản ứng.

Anh ta chỉ nhìn chằm chằm vào chiếc gối hình cá heo trên ghế sofa một lúc lâu, đột nhiên tự giễu cười nói: 

“Lúc em nhất quyết muốn mua chiếc gối này, em nói rằng em đã lên kế hoạch cho chuyến du lịch tốt nghiệp, chúng ta sẽ cùng nhau ra nước ngoài xem cá heo..”

“Khương Diệu, em gạt anh.”

Tôi quay lại tìm số 1123. 

Mèo nhỏ vừa nằm dưới đất l.i.ế.m lông vừa hỏi tôi: 

“Sao đột nhiên cô lại hỏi chuyện này?”

“Mày chỉ cần trả lời tao có hoặc không.”

“Đúng vậy.” 

Số 1123 nghiêng đầu nhìn tôi: 

“Những người dị loại như cô dù sao cũng chỉ là số ít. Tôi đã đi tới vô số thế giới nhỏ khác và chỉ gặp được một vài nhân vật đã thức tỉnh khả năng tự nhận thức. Còn phần lớn họ đều bị cốt truyện điều khiển, không thể làm những việc đi ngược lại với tính cách của mình.”

Tôi ngơ ngác nhìn: “Diệp Tri Bằng thì sao?”

“Anh ta…”

Số 1123 thở dài: “Anh ta là một trong những người xui xẻo hơn cả. Chờ đến lúc cốt truyện gần xong xuôi hết cả anh ta mới nhận ra sự thức tỉnh của mình.”

“Lúc trước tôi phát hiện ra anh ta thích cô nên đã cố ý đi tra xét thử. Có lẽ là lúc cô nằm viện, linh hồn anh ta bắt đầu d.a.o động, d.a.o động này lên đến đỉnh điểm khi anh ấy xung đột với ký chủ của tôi.”

“Khương Diệu, không phải trước đây anh ta không thích cô, chỉ là anh ta không thể nói ra lời thích cô mà thôi.” 

11.

Tôi đi theo Khương Diệu giả đến gặp Sầm Vi. 

Số 1123 khó hiểu: 

“Cô ấy đến tìm nữ chính làm gì?”

“Chắc là sốt ruột.” 

Tôi xoa đầu nó, cũng cảm thấy cô gái nhỏ này không đi theo con đường bình thường: 

“Cốt truyện vẫn chưa phát sinh nên cô ấy đành phải đến tìm Sầm Vi.”

“Không, cô ấy không cần lo lắng, hiện tại toàn bộ khoa tài chính đều đang âm thầm đồn thổi Khương Diệu bị nam phụ hai lợi dụng làm thế thân. Cô ấy chỉ cần đợi đến lúc tin tức truyền đến tai nam chính là được.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tôi nghiêng đầu suy nghĩ một lúc, cố gắng phân tích logic suy nghĩ của Khương Diệu giả:

“Có thể cô ấy sợ Diệp Tri Bằng sẽ lại làm tổn thương cô ấy, hiện tại cốt truyện đã đi chệch hướng, cô ấy nhất định đang hoảng sợ.”

“Hơn nữa, trước đây tao không phải là người độc lai độc vãng, cô ấy hẳn rất khó giải quyết những mối quan hệ xã hội của tao. Cô ấy có thể nghỉ việc nhưng không thể đột ngột cắt đứt liên lạc với người thân, bạn bè của tao.”

Số 1123 có chút không vui, nó quay đầu nhìn tôi, nghiêm túc nói: 

“Tôi thực sự cần phải xem xét lại xem cô ấy có phù hợp với nhiệm vụ du hành thời gian hay không.”

Tôi mỉm cười gật đầu: “Đáng lẽ ngay từ đầu mày nên nghĩ như vậy.”

Sau đó, chúng tôi lặng lẽ nghe cuộc nói chuyện giữa Khương Diệu giả với Sầm Vi, cuối cùng cả hai đều bắt đầu cảm thấy bất an:

“Tao nghĩ ký chủ của mày thật sự là…”

Dù sao bây giờ vẫn đang là quan hệ hợp tác, nhận xét quá nhiều cũng tốt lành gì, nhưng tôi cũng không cố kỵ quá, cứ thế nói thẳng: 

“Ký chủ của mày giống như một cái sàng, không giữ lại được bất cứ cái gì cả.”

Hơn nửa tiếng đồng hồ, tôi nhìn Sầm Vi bình tĩnh nói chuyện với Khương Diệu giả, mà Khương Diệu giả như đổ đậu, nói hết những gì nên nói, những gì không nên nói cũng nói toẹt ra luôn, còn cho rằng đối phương không hề phát hiện ra.

Nghĩ đến người ngu ngốc như thế chiếm lấy thân thể của mình, tôi cảm thấy số phận của mình đặc biệt buồn cười.

Điều phẫn nộ nhất là trước khi rời đi, tôi với số 1123 đã trơ mắt nhìn Sầm Vi ném một cái máy nghe trộm vào túi của Khương Diệu giả.

Ký chủ này không thể không cho out rồi.

Suy cho cùng, Sầm Vi trong tiểu thuyết là một đóa sen trắng hiền lành, tốt bụng, giàu lòng nhân ái, cô ấy sẽ giúp đỡ bất cứ ai gặp khó khăn bất kể được hay mất.

Không như hiện tại. 

“Đây không phải là nữ chính sao?” 

Số 1123 cảm thấy bất lực, ngẩng đầu nhìn tôi thở dài: “Nhân vật nữ trong  sáchnày đều thích OOC sao?”

Tôi khoanh tay nhìn nó, bắt chước dáng vẻ của nó rồi thở dài: 

“Ai bảo đám bọn tao đều chẳng có ai có kết thúc có hậu chứ? Không thể chỉ vì một người có số phận bi t.h.ả.m mà cướp đi quyền phản kháng của bọn tao được.”

Số 1123 có chút lo lắng, tựa hồ không còn chút hi vọng nào về chuyện Khương Diệu giả có thể hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ: 

“Lần này là ký chủ xui xẻo, tôi tưởng rằng đây là nhiệm vụ đơn giản nhất, nhưng hóa ra lại nhiều biến cố nhất, đã lâu rồi tôi chưa gặp phải một thế giới mới lạ như vậy.”

Nói xong, nó nhìn bóng dáng Sầm Vi rời đi, lại thở dài: 

“Nữ chính sao có thể trở nên như thế này?”

“Chuyện này cũng không có gì không tốt, iys nhất có thể bảo vệ tốt chính bản thân mình.”

Tôi mỉm cười, giọng điệu không khỏi khâm phục: 

“Sầm Vi giống như rắn độc săn mồi trên thảo nguyên, kiên nhẫn bình tĩnh chờ đợi con mồi, đợi con mồi lộ điểm yếu c.h.ế.t người rồi thì sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t nó chỉ bằng một đòn duy nhất, không thương không tiếc.”