Nữ Phụ Thức Tỉnh

Chương 10

Cho nên anh ta mới nhìn chằm chằm vào đống thứ mà tôi luôn ghét bằng đôi mắt đỏ ngầu, rồi hét lên đau đớn trong sự bối rối hoài nghi như thể đột nhiên bị đ.á.n.h bại, tuyệt vọng hất chúng xuống đất.

Những giọt nước mắt trào ra từ đôi mắt đen láy, rơi từng giọt xuống những món quà chưa hề dùng đến.

“Anh đã làm gì… Diệu Diệu, anh rốt cuộc đã làm gì em vậy?”

Tôi lạnh nhạt nhìn cảnh này, trong lòng bỗng xuất hiện một niềm vui sướng bí ẩn. 

Bạn thấy đấy, tất cả những tội lỗi bạn đã gây ra một ngày nào đó sẽ quay trở lại với bạn bằng một cách khó có thể tưởng tượng nổi.

Không uổng công lúc trước tôi ra sức diễn diễn diễn. 

Tôi biết Diệp Tri Bằng thích tôi nên lúc chia tay, tôi đã cố ý hỏi câu này xong lại rơi vài giọt nước mắt, chỉ để khiến anh ta cảm thấy khó chịu.

Tôi muốn cắt đứt cái đoạn tình cảm dối trá này, để Diệp Tri Bằng nhìn rõ những gì anh ta đã làm với tôi – mỗi phút mỗi giây anh ta dành cho tôi, anh ấy đều cố gắng biến tôi thành một hình bóng khác.

Sao anh ta dám nói yêu tôi?

Nếu như tôi không c.h.ế.t, nếu thân thể tôi không bị người khác chiếm hữu, thì giờ phút này chính là anh ta, chính là Diệp Tri Bằng sẽ quỳ dưới đất cầu xin tôi quay lại với anh ta, anh ta sẽ cảm thấy áy náy, hối hận, tình cảm nhận ra muộn màng sẽ nhấn chìm anh ta, khiến anh ta bất lực nhưng không thể nào buông tôi được 

Rốt cuộc cũng có một ngày, anh ta không còn Diệp Tri Bằng lạnh lùng xa cách nữa, tôi đã kéo anh ta xuống khỏi vương tọa mà anh ta đang ngồi bên lề quan sát, khiến anh ga cũng rơi vào vũng bùn rồi bám đầy bụi bặm như tôi.

Từ đó trở đi, mỗi giây phút cuộc đời anh ta đều tràn ngập trong sự t.r.a t.ấ.n đẫm m.á.u.

Không ngờ Diệp Tri Bằng lại muốn điều tra quá khứ của tôi.

Tôi ở nhà anh ta ba ngày, trong thời gian đó anh ta không hề tỉnh táo chút nào.

Anh ta đắm mình trong hơi men cùng nicotine. Mỗi ngày nếu không uống rượu thì cũng là hút t.h.u.ố.c. Anh ta không đến lớp, bạn bè của anh ta cũng tìm chẳng được.

Đúng lúc tôi tưởng anh ta sẽ uống say đến c.h.ế.t thì anh em tốt của Diệp Tri Bằng đã đến tìm anh ta. 

Chuông cửa reo một hồi lâu thì người trong phòng mới chậm rãi đứng dậy, loạng choạng đi mở cửa.

Chu Nhạc vừa bước vào phòng khách liền giật mình bởi sự bừa bộn bên trong, che mũi miệng không ngừng ho khan, oán giận nói: “Cậu hút bao nhiêu rồi? ngột ngạt quá.”

Diệp Tri Bình chẳng đoái hoài tới anh ta, dựa vào ghế sofa châm cho mình một điếu t.h.u.ố.c khác.

Chu Nhạc bất lực, nhìn bốn phía nhưng không tìm được chỗ ngồi, đành phải đứng tại chỗ hỏi: 

“Mấy ngày nay gọi điện cho cậu thì cậu không nghe, nhắn tin thì cậu không trả lời, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì rồi?”

Diệp Tri Bằng cụp mắt xuống, nhìn đốm t.h.u.ố.c lập loè trên đầu ngón tay, nhẹ giọng nói: 

“Khương Diệu với tôi chia tay rồi.”

“Đây không phải là chuyện tốt sao?”

Chu Nhạc rót cho mình một cốc nước, thuận miệng trả lời: 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Mọi người đều biết cậu thích Sầm Vi, ban đầu cậu đuổi theo Khương Diệu cũng chỉ là để cô ta làm thế thân, chẳng phải sao?”

Diệp Tri Bằng ngừng nói.

Chu Nhạc còn đang lải nhải: “Tôi cùng đám Đại Phi đ.á.n.h cược lúc nào cậu sẽ chia tay Khương Diệu, ai ngờ đâu hai người quen cái ngót nghét hai năm? Đứa nào đứa nấy lại chẳng thấy kỳ quái cơ chứ?”

Lông mi Diệp Tri Bằng khẽ run: 

“Các cậu đều nghĩ là tôi nên chia tay với Khương Diệu sao?”

“Chứ còn sao nữa?” 

Chu Nhạc kinh ngạc liếc anh ta một cái, tựa hồ không ngờ lời này lại từ miệng anh ta nói ra: 

“Chẳng lẽ cậu lại muốn cùng thế thân của người cậu thích ở bên nhau?”

Diệp Chí Bình im lặng, bỗng nhiên nở nụ cười gượng khó coi như khóc: “Tại sao không?”

Chu Nhạc đang uống nước, khựng lại một chút:

“Ý tôi là, Diệp Tri Bằng, có phải cậu đang cảm thấy áy náy đúng không? Thực sự không đến mức đó đâu, lúc hai người ở bên nhau, cậu đã cưng chiều cô ta đến mức nếu cô ta muốn trăng chắc cậu sẽ hái trăng xuống cho cô ta luôn, cậu đã tận tình tận nghĩa lắm rồi.”

Diệp Tri Bằng rít một hơi t.h.u.ố.c, khàn giọng hỏi Chu Nhạc, cũng như thể đang tự hỏi chính mình: 

“Nếu Khương Diệu chỉ là thế thân, thế tại sao tôi lại đối với cô ấy tốt như vậy?”

Chu Nhạc lúc này có ngờ ngờ, cầm không chắc chiếc cốc trong tay, nước rơi đầy trên sàn nhà:

“Cậu thích cô ta thật rồi sao? Diệp Tri Bằng, cậu điên rồi à?”

Diệp Tri Bằng không để ý đến vấn đề này nữa, tựa hồ đối với anh ta đáp án không còn quan trọng nữa. 

Anh ta dập điếu t.h.u.ố.c xong ném vào gạt tàn, trong đôi mắt xanh đen hiện lên vẻ mệt mỏi sâu sắc:

“Chu Nhạc, tôi rất ít nhờ cậu, nhưng hôm nay tôi muốn nhờ cậu làm một chuyện.”

Chu Nhạc giật mình: “Giữa chúng ta là quan hệ gì? Còn nói nhờ với không nhờ gì nữa.”

Diệp Tri Bằng mỉm cười, sau đó mở chai bia ra uống một hơi: “Tôi biết cậu có chút quan hệ, nên hãy giúp tôi.”

“Giúp tôi điều tra quá khứ của Khương Diệu.”

Chu Nhạc mặc dù không hiểu nhưng vẫn đồng ý:

“Được rồi, muộn nhất thứ hai tôi sẽ gửi thông tin cho cậu.”

Anh ta do dự một lúc, sau đó mới ngập ngừng nói với Diệp Tri Bằng: 

“Cậu nên uống ít đi thôi, cùng lắm thì theo đuổi lại cô ta. Khương Diệu thích cậu như thế, nếu cậu dỗ dành cô ta thêm vài lần nữa, cô ta sẽ nhất định sẽ đồng ý làm hoà với cậu thôi.”