Nữ Phụ Thức Tỉnh

Chương 9

Giọng của anh ta nghẹn ngào: “Tôi không biết tại sao lại như thế, tôi thật sự, thật sự muốn ở bên cạnh cô ấy.”

“Sao tôi lại nỡ tổn thương Diệu Diệu.”

Tôi

Trước khi Khương Diệu giả rời đi cũng đã giúp Diệp Tri Bằng gọi cấp cứu, cô ấy cũng không nán lại đó lâu, nhìn Diệp Tri Bằng rồi xoa cổ mình sau đó nhanh chân chạy đi.

Còn Diệp Tri Bằng thì đang nằm trên đấy với ánh mắt vô hồn, anh ta giống như một lâu đài cát ở trên biển, sóng lớn ập đến làm anh ta bị đ.á.n.h tan thành những mảnh nhỏ, làm thế nào cũng không thể phục hồi lại như trước.

Số 1123 lại hỏi tôi: “Là do tôi gặp ảo giác sao? Tôi cảm giác nam phụ dường như rất thích cô.”

Nó từ trong lòng n.g.ự.c của tôi nhảy xuống, tò mò đi vòng quanh Diệp Tri Bằng vài vòng, phát hiện ra anh ta đang nhỏ giọng lải nhải gì đó, nó lập tức áp sát lỗ tai để nghe trộm.

Một lát sau, nó hoang mang nhìn về phía tôi: “Cô biết anh ta đang nói gì không?”

Tôi đương nhiên biết.

Anh ta nói: “Khương Diệu, thì ra anh đã sớm thích em.”

Tôi cảm thấy đồng cảm với Diệp Tri Bằng. 

Tôi đã từng đọc qua một đoạn thế này: Có rất nhiều người, bạn cho rằng mai sau có thể gặp lại nhưng mặt trời mọc ở hướng đông lặn ở hướng tây, hết hôm nay lại đến ngày mai, có một số người, đã từ biệt thì sẽ không hẹn ngày gặp lại. 

Mọi người hỏi tôi hối hận không, thật thì tôi đã từng rất hối hận. 

Năm mười hai tuổi tôi đã từng oán hận nghĩ, nếu biết trước cuộc đời của mình là thế này thì tôi thà đi cùng với mẹ. 

Diệp Tri Bằng của hiện tại cực kỳ giống tôi của lúc trước. 

Tất cả chúng ta đều nói lời chia tay tồi tệ nhất với những người quan trọng mà chúng ta lại không hề nhận ra. 

Nhiều năm sau đó, nỗi đau cùng với tiếc nuối sẽ như xiềng xích trói c.h.ặ.t chúng ta trong ký ức, khiến chúng ta không thể trốn thoát hay tự cứu mình.

Sau khi xe cấp cứu đưa người đi, mèo nhỏ mới bất giác hỏi tôi: 

“Có phải cốt truyện đi chệch hướng không? Sao tôi nhớ tình tiết này đâu có trong tiểu thuyết?”

“Đúng thật là không có.”

Tôi chậm rãi bước đi, tư thái nhàn nhã:

“Cho nên lần chọn ký chủ phải cẩn thận một chút.”

Lần tiếp theo tôi nhìn thấy Diệp Tri Bằng là một tuần sau đó, anh ta đang lặng lẽ chờ đợi bên ngoài ký túc xá nữ với cái đầu quấn băng gạt. 

Một lát sau, Khương Diệu giả nhanh ch.óng xuống lầu, đưa một ba lô đựng đầy đồ đạc cho Diệp Tri Bằng: 

“Mau mang đi, sau này không có việc gì thì đừng tới làm phiền tôi nữa.”

Diệp Tri Bằng mím môi, sắc mặt tái nhợt như mới khỏi bệnh nặng, trong đôi mắt hẹp dài hiện lên một tia bi thương khó lòng nhận ra: 

“Ừ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Anh ta ngẩng đầu lên, do dự một lúc rồi nói: 

“Bây giờ mọi người đều nghĩ cô là Diệu Diệu. Nên cô đừng làm gì tổn hại đến danh tiếng của cô ấy.”

“Yên tâm đi.” 

Khương Diệu giả trợn mắt, có chút cạn lời: 

“Hãy nhớ lời anh đã hứa với tôi, tôi sẽ đưa lại cho anh tất cả di vật của Khương Diệu cùng quà tặng anh đã mua tặng cho cô ấy lúc trước. Đổi lại là anh không được phép nói với cảnh sát rằng tôi đã làm anh bị thương, còn nữa sau này nhớ tránh xa tôi ra một chút!”

Diệp Tri Bằng cụp mắt xuống, anh ta còn muốn nói thêm nữa, nhưng Khương Diệu giả lại không muốn nghe, lạnh mặt rời đi để anh ta đứng đó một mình. 

Số 1123 nhìn tôi với nét mặt đau lòng:

“Toi rồi. Bây giờ cốt truyện đã loạn xà ngầu rồi. Tại sao nam phụ lại đột nhiên yêu người khác?”

Tôi liếc nhìn bóng lưng hồn bay phách lạc của Diệp Tri Bằng, đặt mèo nhỏ xuống đất: 

“Mấy ngày tới mày đi theo ký chủ của mày, còn tao sẽ đi theo xem Diệp Tri Bằng.”

Số 1123 cảnh giác nhìn tôi: “Cô định chạy trốn đúng không?”

Tôi cười lớn, cảm thấy hệ thống này cùng với ký chủ của nó đều có một sự đáng yêu ngớ ngẩn:

“Xét theo tình hình hiện tại, tao có cơ hội thắng cược cao hơn, vậy tại sao tao lại phải chạy?”

Số 1123 kêu “meo” một tiếng, miễn cưỡng đồng ý: 

“Vậy cô đi sớm về sớm nhé.”

“Ừ.”

Tôi đi theo Diệp Tri Bằng, anh ta có một căn nhà hai phòng ngủ ở ngoài trường học. Khi tôi còn sống, thỉnh thoảng tôi cũng ở đó vài ngày.

Về lại nhà cũ, tôi thầm thở dài, cảm thấy khắp nơi trong căn phòng này đều có dấu vết của mình.

Đôi dép thỏ bông trong tủ giày, chiếc gối hình cá heo dễ thương trên sofa, tờ giấy ghi chú dán trên tủ lạnh, hai chiếc bàn chải đ.á.n.h răng cùng hai cốc nước súc miệng đặt cạnh nhau trong phòng tắm…

Chúng tôi chia tay đã được gần một tháng, nhưng Diệp Tri Bằng vẫn như đang trong mối quan hệ yêu đương cuồng nhiệt. Mọi thứ đều được sắp xếp vào đúng vị trí của nó, ngay cả chiếc máy chơi game tôi vội ném xuống vẫn còn nằm trên sàn.

Diệp Tri Bằng ngồi trên sô pha, lặng lẽ lấy từng thứ trong ba lô ra, tôi nhìn thấy son môi với nước hoa anh ta mua cho tôi, cũng như chiếc áo dài cùng vòng cổ anh ta tặng tôi.

Tôi nghĩ anh ta chắc chắn đã nhớ lại cái đêm anh ta chia tay tôi, tôi nắm lấy tay anh ta, nước mắt chảy dài trên gương mặt, tự rước lấy nhục hỏi: 

“Trước đây anh đã nói với em rằng anh thích những cô gái mặc váy dài rồi để tóc dài. Tri Bằng, nói thật cho em biết, rốt cuộc anh thích mẫu con gái này hay là Sầm Vi?”

Chắc là anh ta đã nhớ ra rồi.