Đúng thật, một phần linh hồn của tôi dường như đã c.h.ế.t vào ngày hôm đó.
Sau đó tôi được đưa đến cô nhi viện, nhưng tôi luôn nhớ tới mẹ, nhớ tới cái liếc nhìn tôi sau cuối, liệu bà có oán hận tôi hay không?
Oán hận tôi c.ắ.n bà, oán hận tôi không đi theo bà, oán hận tôi không chịu tin tưởng bà.
Cho nên lúc bà đi về phía ban công, dù một lần, dù chỉ một lần bà cũng chẳng hề quay đầu lại.
Tâm trạng của tôi đột nhiên chạm đáy.
Lúc sau mặc cho số 1123 bắt chuyện với tôi như thế nào, tôi đều không trả lời nó, chỉ lạnh lùng nhìn sắc mặt tái nhợt của Diệp Tri Bằng, nhìn anh ta suy sụp đứng đó, như một bức tượng điêu khắc bị người ta đập vỡ từng chút từng chút một.
Tấm lưng thẳng tắp giờ trở nên yếu đuối khôn cùng, thiếu niên hăng hái khí phách, rạng rỡ như ánh mặt trời thì ra cũng có một ngày sẽ thống khổ đau đớn, giọng điệu của anh ta nghẹn ngào:
“Khương Diệu c.h.ế.t như thế nào?”
Khương Diệu giả co rúm người, cánh tay chống trên thân cây có hơi phát run: “Buổi tối mà anh nói lời chia tay cô ấy, cô ấy đã ở trong phòng ký túc xá uống t.h.u.ố.c ngủ tự sát.”
“Tự sát?”
Diệp Tri Bằng lẩm bẩm hết lần này đến lần khác, dường như anh ta bị nhốt vào một cái bình kín, thần sắc hoảng hốt, lảo đảo như muốn ngã khuỵ đến nơi: “Là do tôi đề nghị chia tay nên cô ấy mới tự sát?’
Khương Diệu giả nghe anh ta nói như thế thì âm thầm nuốt nước miếng, nói tuột ra những lời đã nghĩ sẵn trong đầu: “Chắc là như thế, tôi nghe bạn cùng phòng của cô ấy nói, hôm đó lúc cô ấy về ký túc xá đã khóc rất lâu.”
“Sau đó chờ đến lúc bạn cùng phòng của cô ấy phát hiện ra điều bất ổn, đưa Khương Diệu đến bệnh viện thì đã không còn kịp nữa, chẳng qua là bởi vì tôi tới nên bác sĩ mới cho rằng đã cứu được cô ấy.”
Nói xong, dường như cô ấy sợ Diệp Tri Bằng không tin, chột dạ cao giọng vẽ rắn thêm chân nói: “Lúc tôi thức dậy tự dưng liền trở thành Khương Diệu, tôi cũng chẳng hiểu tại sao lại như thế, anh đừng g.i.ế.c tôi.”
Hầu kết Diệp Tri Bằng giật giật, sau đó nhìn thẳng cô ấy, trong đôi mắt đen láy dường như đang bùng lên chút ít tia hy vọng cháy bỏng: Tôi biết rồi, Khương Diệu vẫn chưa c.h.ế.t, là do cô.”
Anh ta đột nhiên tiến lên trước, nắm tóc Khương Diệu giả, áp mặt cô ấy lên thân cây.
Trong lúc cô ấy thét lên ch.ói tai, Diệp Tri Bằng lại nở một nụ cười điên loạn nói:
“Là cô chiếm thân thể của Diệu Diệu! Cho nên cô ấy mới không thể về được!”
“Chỉ cần g.i.ế.c cô! Chỉ cần g.i.ế.c cô!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Anh ta lại bóp cổ Khương Diệu giả thêm lần nữa, trong tiếng khóc ch.ói tai của cô gái nhỏ, anh ta hét lớn:
“Sao cô dám hại c.h.ế.t Khương Diệu? Sao cô dám! Cút ra khỏi thân thể cô ấy ngay lập tức!”
Khương Diệu giả điên cuồng phản kháng, ý chí sinh tồn làm cô ấy quơ quào loạng choạng trên mặt đất, rốt cuộc cô ấy cũng cầm được một cục đá, nhân lúc Diệp Tri Bằng còn chưa phản ứng lại đã đập vào đầu anh ta một cú mạnh.
Máu chảy ào ạt theo huyệt thái dương nhiễu trên mặt đất, động tác của Diệp Tri Bằng khựng lại, cơ thể cao lớn loạn choạng sau đó ngã rạp xuống đất.
Khương Diệu giả từ trên mặt đất lồm cồm bò dậy, nhưng chân lại bị Diệp Tri Bằng túm c.h.ặ.t, dù có làm thế nào thì anh ta cũng không chịu buông ra.
Cô ấy sợ hãi khóc lớn, vừa nhìn xung quanh vừa hét lên: “Không phải tôi cố ý, là do anh động tay động chân trước!”
Diệp Tri Bằng nằm trên mặt đất, thân người hơi run.
Cả người anh ta đều dính bẩn, bùn đất cùng với m.á.u đỏ dấy trên gương mặt góc cạnh nam tính, tôi không thể không thừa nhận, mặc dù anh ta chật vật nhưng anh ta trông vẫn rất đẹp trai.
Khương Diệu giả điên cuồng gỡ cái tay anh ta ra, thấy mãi cũng không gỡ được, cô ấy thở hổn hển, ngồi dựa vào thân cây, oánh hận nhìn Diệp Tri Bằng.
Không biết xuất phát từ ý nghĩ gì mà cuối cùng cô ấy lại nói ra lời ác ý: “Anh hiện tại làm thế này là muốn làm cho ai xem? Diệp Tri Bằng, Khương Diệu đã c.h.ế.t rồi, không phải tôi hại c.h.ế.t cô ấy, là anh! Là anh đã hại c.h.ế.t cô ấy!”
“Là anh xem cô ấy thành thế thân của Sầm Vi! Đùa giỡn cô ấy hai năm rồi lại đá cô ấy đi, cho nên cô ấy mới tự sát! Đều là do anh!”
“Tôi đã từng xem điện thoại của cô ấy, đến tận lúc cuối cùng cô ấy vẫn còn níu kéo anh, cô ấy còn xin anh nói chuyện với cô ấy, thế anh đã đáp lại cô ấy thế nào? Anh quên rồi sao? Có cần tôi nhắc lại cho anh nhớ không?”
“Anh nói: 【Khương Diệu, để lại cho nhau chút thể diện, đừng làm phiền anh nữa.】
“Như anh mong muốn, cô ấy c.h.ế.t rồi, cô ấy vĩnh viễn cũng không thể làm phiền đến anh nữa.”
Mỗi một câu của cô ấy làm mắt của Diệp Tri Bằng càng lúc càng đỏ hơn, sắc mặt thì càng lúc. càng tái nhợt, nỗi đau thống khổ che trời lấp đất làm anh ta bị chôn trong cảm xúc hối hận không thể nào thoát ra.
Một giọt nước mắt trào ra từ khóe mắt của anh ta, anh ta nhìn Khương Diệu giả với nét mặt yếu ớt, nhẹ giọng biện giải cho bản thân: “Không phải, tôi không có…”
“Anh có!”
“Tôi không có…” Rốt cuộc Diệp Tri Bằng cũng chẳng chịu nổi nữa, anh ta buông cánh tay đang nắm c.h.ặ.t Khương Diệu giả ra, mười đầu ngón tay cuộn lại như muốn chống chọi lại những đau đớn đang bất thình lình ập đến: “Tôi cũng không hiểu tại sao tôi lại nói ra những lời đó, tôi chưa từng nghĩ sẽ làm tổn thương cô ấy.”
Sau đó tôi được đưa đến cô nhi viện, nhưng tôi luôn nhớ tới mẹ, nhớ tới cái liếc nhìn tôi sau cuối, liệu bà có oán hận tôi hay không?
Oán hận tôi c.ắ.n bà, oán hận tôi không đi theo bà, oán hận tôi không chịu tin tưởng bà.
Cho nên lúc bà đi về phía ban công, dù một lần, dù chỉ một lần bà cũng chẳng hề quay đầu lại.
Tâm trạng của tôi đột nhiên chạm đáy.
Lúc sau mặc cho số 1123 bắt chuyện với tôi như thế nào, tôi đều không trả lời nó, chỉ lạnh lùng nhìn sắc mặt tái nhợt của Diệp Tri Bằng, nhìn anh ta suy sụp đứng đó, như một bức tượng điêu khắc bị người ta đập vỡ từng chút từng chút một.
Tấm lưng thẳng tắp giờ trở nên yếu đuối khôn cùng, thiếu niên hăng hái khí phách, rạng rỡ như ánh mặt trời thì ra cũng có một ngày sẽ thống khổ đau đớn, giọng điệu của anh ta nghẹn ngào:
“Khương Diệu c.h.ế.t như thế nào?”
Khương Diệu giả co rúm người, cánh tay chống trên thân cây có hơi phát run: “Buổi tối mà anh nói lời chia tay cô ấy, cô ấy đã ở trong phòng ký túc xá uống t.h.u.ố.c ngủ tự sát.”
“Tự sát?”
Diệp Tri Bằng lẩm bẩm hết lần này đến lần khác, dường như anh ta bị nhốt vào một cái bình kín, thần sắc hoảng hốt, lảo đảo như muốn ngã khuỵ đến nơi: “Là do tôi đề nghị chia tay nên cô ấy mới tự sát?’
Khương Diệu giả nghe anh ta nói như thế thì âm thầm nuốt nước miếng, nói tuột ra những lời đã nghĩ sẵn trong đầu: “Chắc là như thế, tôi nghe bạn cùng phòng của cô ấy nói, hôm đó lúc cô ấy về ký túc xá đã khóc rất lâu.”
“Sau đó chờ đến lúc bạn cùng phòng của cô ấy phát hiện ra điều bất ổn, đưa Khương Diệu đến bệnh viện thì đã không còn kịp nữa, chẳng qua là bởi vì tôi tới nên bác sĩ mới cho rằng đã cứu được cô ấy.”
Nói xong, dường như cô ấy sợ Diệp Tri Bằng không tin, chột dạ cao giọng vẽ rắn thêm chân nói: “Lúc tôi thức dậy tự dưng liền trở thành Khương Diệu, tôi cũng chẳng hiểu tại sao lại như thế, anh đừng g.i.ế.c tôi.”
Hầu kết Diệp Tri Bằng giật giật, sau đó nhìn thẳng cô ấy, trong đôi mắt đen láy dường như đang bùng lên chút ít tia hy vọng cháy bỏng: Tôi biết rồi, Khương Diệu vẫn chưa c.h.ế.t, là do cô.”
Anh ta đột nhiên tiến lên trước, nắm tóc Khương Diệu giả, áp mặt cô ấy lên thân cây.
Trong lúc cô ấy thét lên ch.ói tai, Diệp Tri Bằng lại nở một nụ cười điên loạn nói:
“Là cô chiếm thân thể của Diệu Diệu! Cho nên cô ấy mới không thể về được!”
“Chỉ cần g.i.ế.c cô! Chỉ cần g.i.ế.c cô!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Anh ta lại bóp cổ Khương Diệu giả thêm lần nữa, trong tiếng khóc ch.ói tai của cô gái nhỏ, anh ta hét lớn:
“Sao cô dám hại c.h.ế.t Khương Diệu? Sao cô dám! Cút ra khỏi thân thể cô ấy ngay lập tức!”
Khương Diệu giả điên cuồng phản kháng, ý chí sinh tồn làm cô ấy quơ quào loạng choạng trên mặt đất, rốt cuộc cô ấy cũng cầm được một cục đá, nhân lúc Diệp Tri Bằng còn chưa phản ứng lại đã đập vào đầu anh ta một cú mạnh.
Máu chảy ào ạt theo huyệt thái dương nhiễu trên mặt đất, động tác của Diệp Tri Bằng khựng lại, cơ thể cao lớn loạn choạng sau đó ngã rạp xuống đất.
Khương Diệu giả từ trên mặt đất lồm cồm bò dậy, nhưng chân lại bị Diệp Tri Bằng túm c.h.ặ.t, dù có làm thế nào thì anh ta cũng không chịu buông ra.
Cô ấy sợ hãi khóc lớn, vừa nhìn xung quanh vừa hét lên: “Không phải tôi cố ý, là do anh động tay động chân trước!”
Diệp Tri Bằng nằm trên mặt đất, thân người hơi run.
Cả người anh ta đều dính bẩn, bùn đất cùng với m.á.u đỏ dấy trên gương mặt góc cạnh nam tính, tôi không thể không thừa nhận, mặc dù anh ta chật vật nhưng anh ta trông vẫn rất đẹp trai.
Khương Diệu giả điên cuồng gỡ cái tay anh ta ra, thấy mãi cũng không gỡ được, cô ấy thở hổn hển, ngồi dựa vào thân cây, oánh hận nhìn Diệp Tri Bằng.
Không biết xuất phát từ ý nghĩ gì mà cuối cùng cô ấy lại nói ra lời ác ý: “Anh hiện tại làm thế này là muốn làm cho ai xem? Diệp Tri Bằng, Khương Diệu đã c.h.ế.t rồi, không phải tôi hại c.h.ế.t cô ấy, là anh! Là anh đã hại c.h.ế.t cô ấy!”
“Là anh xem cô ấy thành thế thân của Sầm Vi! Đùa giỡn cô ấy hai năm rồi lại đá cô ấy đi, cho nên cô ấy mới tự sát! Đều là do anh!”
“Tôi đã từng xem điện thoại của cô ấy, đến tận lúc cuối cùng cô ấy vẫn còn níu kéo anh, cô ấy còn xin anh nói chuyện với cô ấy, thế anh đã đáp lại cô ấy thế nào? Anh quên rồi sao? Có cần tôi nhắc lại cho anh nhớ không?”
“Anh nói: 【Khương Diệu, để lại cho nhau chút thể diện, đừng làm phiền anh nữa.】
“Như anh mong muốn, cô ấy c.h.ế.t rồi, cô ấy vĩnh viễn cũng không thể làm phiền đến anh nữa.”
Mỗi một câu của cô ấy làm mắt của Diệp Tri Bằng càng lúc càng đỏ hơn, sắc mặt thì càng lúc. càng tái nhợt, nỗi đau thống khổ che trời lấp đất làm anh ta bị chôn trong cảm xúc hối hận không thể nào thoát ra.
Một giọt nước mắt trào ra từ khóe mắt của anh ta, anh ta nhìn Khương Diệu giả với nét mặt yếu ớt, nhẹ giọng biện giải cho bản thân: “Không phải, tôi không có…”
“Anh có!”
“Tôi không có…” Rốt cuộc Diệp Tri Bằng cũng chẳng chịu nổi nữa, anh ta buông cánh tay đang nắm c.h.ặ.t Khương Diệu giả ra, mười đầu ngón tay cuộn lại như muốn chống chọi lại những đau đớn đang bất thình lình ập đến: “Tôi cũng không hiểu tại sao tôi lại nói ra những lời đó, tôi chưa từng nghĩ sẽ làm tổn thương cô ấy.”