Những lời này thực sự quá vô lý.
Gần mười một tuổi, tôi bị Khương Như Hải xâm phạm, cho dù đã trưởng thành hơn so với những đứa trẻ cùng tuổi nhưng tôi cũng có biết gì về chuyện nam nữ? Dốt đặc cán mai nói gì đến quyến rũ? Huống chi trong suy nghĩ của tôi, ông ta là bố của tôi, tôi phải vô liêm sỉ đến cỡ nào mới có thể đi quyến rũ một gã cặn bã như thế?”
Cho nên tôi vẫn không thể hiểu được tại sao hổ dữ không ăn thịt con nhưng một gã súc sinh như Khương Như Hải lại dám làm ra một hành động không bằng súc sinh đối với đứa con gái ruột của mình?
Dù đã mười năm trôi qua kể từ lúc chuyện đó chuyện xảy ra, tôi vẫn nghiến răng nghiến lợi khi nghĩ đến nó, tôi ước gì mình có thể kéo ông ta ra khỏi địa ngục rồi nghiền nát xương cốt của ông ta thành tro bụi.
Đối với tôi, Khương Như Hải là một sự tồn tại như thế.
Tôi nhớ rất rõ, vào đêm sinh nhật thứ mười một của tôi, trời mưa to, sấm chớp, tôi đang lặng lẽ ngồi bên bàn ăn ăn mì gói trong chiếc váy xòe cũ kỹ đã chật đi rất nhiều, bên cạnh là cái bánh kem để trong cốc giấy nhỏ do dì Trương tặng tôi.
Sau khi mẹ mất, dì ấy là người duy nhất nhớ đến sinh nhật của tôi.
Tôi vốn tưởng rằng Khương Như Hải sẽ không bao giờ quay lại nữa, ông ta luôn thích uống rượu chơi bài với đám bạn của ông thâu đêm suốt sáng.
Nhưng hôm đó là lần đầu tiên ông ta về sớm, giống như bánh răng định mệnh trong số phận của tôi.
Mặt ông ta đỏ bừng, lúc ông ta đi về phía tôi, tôi mơ hồ ngửi thấy mùi rượu khó chịu.
Ông ta dừng lại trước mặt tôi, chăm chú nhìn tôi một lúc, đột nhiên nở một nụ cười hàm hồ:
“Đã lâu không ngó ngàng gì đến Tiểu Diệu, bố đột nhiên phát hiện cục cưng cũng rất xinh đẹp đó nha.”
Tôi nhận thức sâu sắc được sự nguy hiểm, nhảy xuống ghế rồi chạy tọt về phía cửa, chỉ cần chạy ra ngoài, tôi có thể nhờ dì Trương giúp đỡ, mà tiếng khóc của tôi cũng sẽ có thể thu hút những người có lòng đến giúp.
Chỉ cần chạy ra ngoài.
Nhưng cuối cùng tôi không thể thoát được.
Chỉ một chút thôi, tay tôi đã chạm vào tay nắm cửa rồi, tôi đã chạm vào rồi!
Nhưng Khương Như Hải liền sải chân đuổi theo tôi, bước chân của ông ta nghe như dã thú, sau đó ông ta đưa tay ra, nắm lấy b.í.m tóc dài của tôi, rồi kéo mạnh!
Da đầu tôi đau nhức, lực phía sau truyền tới khiến tôi ngã ngửa xuống đất, choáng váng một tiếng “rầm”.
Sau đó tôi bị ông ta kéo thẳng vào phòng ngủ.
Tôi rưng rưng nước mắt nhìn cánh cửa bị Khương Như Hải đóng lại, hy vọng cuối cùng trong lòng tôi đã vỡ nát.
Vào ngày sinh nhật thứ mười một của tôi, ma quỷ đã tặng cho tôi một cơn ác mộng.
Cơn ác mộng này kéo dài suốt một năm, mãi đến khi Khương Như Hải c.h.ế.t, tôi mới tỉnh lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nhưng sức mạnh dai dẳng của nó kéo dài gần chục năm, từ đó tôi không dám mặc váy hay để tóc dài, tôi sợ những ngày mưa, cũng như sợ mọi mối quan hệ thân mật.
Nhưng vào năm thứ nhất, tôi vẫn chấp nhận sự theo đuổi của Diệp Tri Bằng.
Tại sao?
Tôi đi qua song sắt phòng giam, dừng lại trước mặt Diệp Tri Bằng, cúi đầu lặng lẽ nhìn gương mặt tái nhợt bi thương của anh ta, trong lòng lại hỏi: Tại sao?
Diệp Tri Bằng đang ngồi co chân trong góc, ngơ ngác nhìn ra ngoài phòng tạm giam bằng đôi mắt vô thần của anh ta, tôi nhìn theo ánh mắt đờ đẫn của anh ta rồi thấy con b.úp bê vải rách bị cảnh sát tịch thu.
Khi số 1123 tìm thấy tôi, mèo nhỏ vô cùng cáu kỉnh nói:
“Tôi nghi ngờ đầu của ký chủ đã bị vướng vào kẹt cửa. Cô có biết cô ấy đã làm gì không?”
Tôi liếc nhìn Diệp Tri Bình vừa được Chu Nhạc dùng tiền bảo lãnh ra ra ngoài, thuận miệng hỏi: “Cô ấy đã làm gì?”
“Cô ấy nói với nữ chính cô ấy là người xuyên sách!”
Nghĩ đến tính cách Khương Diệu giả, dường như cô ấy cũng không phải người sẽ đi làm chuyện này: “Sau đó thì sao?”
Số 1123 đi tới đi lui trước mặt tôi:
“Sau đó cô ấy giả vờ đáng thương nhờ nữ chính giúp mình tiến hành nhiệm vụ, nữ chính đã đồng ý!”
Tôi sửng sốt một chút: “Sao Sầm Vi có thể đẩy nhanh nhiệm vụ được?”
Số 1123 bực bội ngoe nguẩy đuôi, tựa hồ không hiểu được mạch não của Khương Diệu giả.
“Ký chủ cho rằng bên phía nam phụ có vấn đề gì đó, khiến nam chính không biết về người thay thế nên không có động thái trừng trị nam phụ, thế nên cô ấy mới nhờ nữ chính giúp đỡ, tiết lộ chuyện này cho nam chính, trong trường hợp này, nam chính có tính chiếm hữu sẽ bắt đầu đi theo cốt truyện.”
Tôi chỉ thấy buồn cười, sau đó cũng liền cười giễu: “Cho đến bây giờ cô ấy không nhận ra điều gì bất thường ở Sầm Vi sao?”
Số 1123 thở dài: “Không những không nhìn ra mà còn nhờ người ta giúp đỡ.”
Biến số lớn nhất ở thế giới nằm trên người Sầm Vi, nhưng Khương Diệu giả không những không nhận ra mà còn muốn lột da hổ, đúng là tự đưa mình vào chỗ c.h.ế.t mà.
Tôi cúi xuống bế mèo nhỏ bất lực lên, nói đùa: “Tao nghĩ mày có thể từ bỏ ký chủ của mình được rồi.”
Số 1123 tìm một tư thế thoải mái trong vòng tay tôi, cuộn tròn:
“Đừng nói đến cô ấy, hãy nói về cô đi. Tại sao cô nam phụ lại đến đồn cảnh sát?”
Tôi đang định trả lời, đột nhiên nghe thấy tiếng gầm khàn khàn của Diệp Tri Bằng từ bên cạnh truyền đến: “Đó là đồ của tôi! Tại sao lại đưa cho người khác?”
Gần mười một tuổi, tôi bị Khương Như Hải xâm phạm, cho dù đã trưởng thành hơn so với những đứa trẻ cùng tuổi nhưng tôi cũng có biết gì về chuyện nam nữ? Dốt đặc cán mai nói gì đến quyến rũ? Huống chi trong suy nghĩ của tôi, ông ta là bố của tôi, tôi phải vô liêm sỉ đến cỡ nào mới có thể đi quyến rũ một gã cặn bã như thế?”
Cho nên tôi vẫn không thể hiểu được tại sao hổ dữ không ăn thịt con nhưng một gã súc sinh như Khương Như Hải lại dám làm ra một hành động không bằng súc sinh đối với đứa con gái ruột của mình?
Dù đã mười năm trôi qua kể từ lúc chuyện đó chuyện xảy ra, tôi vẫn nghiến răng nghiến lợi khi nghĩ đến nó, tôi ước gì mình có thể kéo ông ta ra khỏi địa ngục rồi nghiền nát xương cốt của ông ta thành tro bụi.
Đối với tôi, Khương Như Hải là một sự tồn tại như thế.
Tôi nhớ rất rõ, vào đêm sinh nhật thứ mười một của tôi, trời mưa to, sấm chớp, tôi đang lặng lẽ ngồi bên bàn ăn ăn mì gói trong chiếc váy xòe cũ kỹ đã chật đi rất nhiều, bên cạnh là cái bánh kem để trong cốc giấy nhỏ do dì Trương tặng tôi.
Sau khi mẹ mất, dì ấy là người duy nhất nhớ đến sinh nhật của tôi.
Tôi vốn tưởng rằng Khương Như Hải sẽ không bao giờ quay lại nữa, ông ta luôn thích uống rượu chơi bài với đám bạn của ông thâu đêm suốt sáng.
Nhưng hôm đó là lần đầu tiên ông ta về sớm, giống như bánh răng định mệnh trong số phận của tôi.
Mặt ông ta đỏ bừng, lúc ông ta đi về phía tôi, tôi mơ hồ ngửi thấy mùi rượu khó chịu.
Ông ta dừng lại trước mặt tôi, chăm chú nhìn tôi một lúc, đột nhiên nở một nụ cười hàm hồ:
“Đã lâu không ngó ngàng gì đến Tiểu Diệu, bố đột nhiên phát hiện cục cưng cũng rất xinh đẹp đó nha.”
Tôi nhận thức sâu sắc được sự nguy hiểm, nhảy xuống ghế rồi chạy tọt về phía cửa, chỉ cần chạy ra ngoài, tôi có thể nhờ dì Trương giúp đỡ, mà tiếng khóc của tôi cũng sẽ có thể thu hút những người có lòng đến giúp.
Chỉ cần chạy ra ngoài.
Nhưng cuối cùng tôi không thể thoát được.
Chỉ một chút thôi, tay tôi đã chạm vào tay nắm cửa rồi, tôi đã chạm vào rồi!
Nhưng Khương Như Hải liền sải chân đuổi theo tôi, bước chân của ông ta nghe như dã thú, sau đó ông ta đưa tay ra, nắm lấy b.í.m tóc dài của tôi, rồi kéo mạnh!
Da đầu tôi đau nhức, lực phía sau truyền tới khiến tôi ngã ngửa xuống đất, choáng váng một tiếng “rầm”.
Sau đó tôi bị ông ta kéo thẳng vào phòng ngủ.
Tôi rưng rưng nước mắt nhìn cánh cửa bị Khương Như Hải đóng lại, hy vọng cuối cùng trong lòng tôi đã vỡ nát.
Vào ngày sinh nhật thứ mười một của tôi, ma quỷ đã tặng cho tôi một cơn ác mộng.
Cơn ác mộng này kéo dài suốt một năm, mãi đến khi Khương Như Hải c.h.ế.t, tôi mới tỉnh lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nhưng sức mạnh dai dẳng của nó kéo dài gần chục năm, từ đó tôi không dám mặc váy hay để tóc dài, tôi sợ những ngày mưa, cũng như sợ mọi mối quan hệ thân mật.
Nhưng vào năm thứ nhất, tôi vẫn chấp nhận sự theo đuổi của Diệp Tri Bằng.
Tại sao?
Tôi đi qua song sắt phòng giam, dừng lại trước mặt Diệp Tri Bằng, cúi đầu lặng lẽ nhìn gương mặt tái nhợt bi thương của anh ta, trong lòng lại hỏi: Tại sao?
Diệp Tri Bằng đang ngồi co chân trong góc, ngơ ngác nhìn ra ngoài phòng tạm giam bằng đôi mắt vô thần của anh ta, tôi nhìn theo ánh mắt đờ đẫn của anh ta rồi thấy con b.úp bê vải rách bị cảnh sát tịch thu.
Khi số 1123 tìm thấy tôi, mèo nhỏ vô cùng cáu kỉnh nói:
“Tôi nghi ngờ đầu của ký chủ đã bị vướng vào kẹt cửa. Cô có biết cô ấy đã làm gì không?”
Tôi liếc nhìn Diệp Tri Bình vừa được Chu Nhạc dùng tiền bảo lãnh ra ra ngoài, thuận miệng hỏi: “Cô ấy đã làm gì?”
“Cô ấy nói với nữ chính cô ấy là người xuyên sách!”
Nghĩ đến tính cách Khương Diệu giả, dường như cô ấy cũng không phải người sẽ đi làm chuyện này: “Sau đó thì sao?”
Số 1123 đi tới đi lui trước mặt tôi:
“Sau đó cô ấy giả vờ đáng thương nhờ nữ chính giúp mình tiến hành nhiệm vụ, nữ chính đã đồng ý!”
Tôi sửng sốt một chút: “Sao Sầm Vi có thể đẩy nhanh nhiệm vụ được?”
Số 1123 bực bội ngoe nguẩy đuôi, tựa hồ không hiểu được mạch não của Khương Diệu giả.
“Ký chủ cho rằng bên phía nam phụ có vấn đề gì đó, khiến nam chính không biết về người thay thế nên không có động thái trừng trị nam phụ, thế nên cô ấy mới nhờ nữ chính giúp đỡ, tiết lộ chuyện này cho nam chính, trong trường hợp này, nam chính có tính chiếm hữu sẽ bắt đầu đi theo cốt truyện.”
Tôi chỉ thấy buồn cười, sau đó cũng liền cười giễu: “Cho đến bây giờ cô ấy không nhận ra điều gì bất thường ở Sầm Vi sao?”
Số 1123 thở dài: “Không những không nhìn ra mà còn nhờ người ta giúp đỡ.”
Biến số lớn nhất ở thế giới nằm trên người Sầm Vi, nhưng Khương Diệu giả không những không nhận ra mà còn muốn lột da hổ, đúng là tự đưa mình vào chỗ c.h.ế.t mà.
Tôi cúi xuống bế mèo nhỏ bất lực lên, nói đùa: “Tao nghĩ mày có thể từ bỏ ký chủ của mình được rồi.”
Số 1123 tìm một tư thế thoải mái trong vòng tay tôi, cuộn tròn:
“Đừng nói đến cô ấy, hãy nói về cô đi. Tại sao cô nam phụ lại đến đồn cảnh sát?”
Tôi đang định trả lời, đột nhiên nghe thấy tiếng gầm khàn khàn của Diệp Tri Bằng từ bên cạnh truyền đến: “Đó là đồ của tôi! Tại sao lại đưa cho người khác?”