Nữ Phụ Thức Tỉnh

Chương 19

Mèo nhỏ sửng sốt một lát, vô thức phản bác: “Tôi không có nghĩ như vậy.”

“Vậy tak là ai?”

“…Khương Diệu.”

“Còn gì nữa không?”

Số 1123 lắp bắp không nói nên lời.

Tôi bình thản nhìn nó, lặp lại câu hỏi: “Còn gì nữa không?”

“Là…. ký chủ của tôi.”

Nghe được câu trả lời thỏa đáng, cuối cùng tôi cũng nhếch lên khóe môi: 

“Cho nên hiện tại ký chủ muốn mày hiến tế linh hồn Khương Diệu giả để lấp đầy năng lượng của thế giới, mày có làm được không?”

Đôi đồng t.ử như thủy tinh của số 1123 lóe lên, một lúc sau nó nói: 

“…… có thể.”

Tôi không biết số 1123 làm như thế nào. 

Lúc đầu, linh hồn của Khương Diệu giả vẫn có thể nhìn thấy hình dáng con người hoàn chỉnh, tuy nhiên vài ngày trôi qua, nó ngày càng mờ đi.

Tôi rất hài lòng với kết quả.

Nhưng số 1123 lại buồn bã hỏi tôi: “Ký chủ, cô thực sự ghét Khương Diệu giả à?”

Tôi nghi ngờ liếc nhìn nó: “Tất nhiên, là cố ấy chiếm lấy cơ thể của tao. Nếu tao không may mắn thức tỉnh, thì tao đã c.h.ế.t một cách khó hiểu, lặng lẽ không một tiếng động rồi.”

Mèo nhỏ nhảy ra khỏi vòng tay tôi, ngẩng đầu lên nói: “Còn tôi thì sao? Tôi cũng là đồng phạm, cô cũng không thích tôi sao?”

Đây rõ ràng là nhược điểm của trí tuệ nhân tạo. Khi nó không thể hiểu được một vấn đề, nó không thể học cách nín cái mỏ lại. 

Tôi cười trừ đáp: “Từ giờ chúng ta sẽ là đồng nghiệp.”

Ý tứ là nếu không có tầng thân phận này thì trong mắt tôi, nó cũng giống y như Khương Diệu giả.

Số 1123 rõ ràng đã hiểu nên càng không vui, trừng mắt nhìn tôi rồi tức giận bỏ chạy.

Tôi rất vui khi được tự do, chủ yếu là vì hôm nay tôi có thêm một việc phải làm.

Tôi đi tìm Diệp Tri Bằng. 

Gia đình anh ta giàu có, dù anh ta có phải nằm cả ngày sau khi thôi học thì gia đình vẫn sẵn sàng chi cấp tiền cho anh ta. 

Nói “nằm” là đang dùng từ lịch sự thôi chứ thực ra anh ta bị bố mẹ bắt ép nhốt ở trong phòng vì không cai được ma túy, cho nên mỗi ngày đúng giờ đều sẽ có người mang bột và thức ăn lên cho anh ta. 

Ai ai cũng biết Diệp tiểu thiếu gia của nhà họ Diệp là một con nghiện m.a t.u.ý sa đoạ. 

Tôi bước qua cánh cửa đóng kín, đi vào căn phòng chỉ có ánh sáng lờ mờ.

Tới thật không khéo, Diệp Tri Bằng lại lên cơn nghiện ma túy, nằm co quắp ôm c.h.ặ.t t.a.y chân trên đất, thân thể co giật liên hồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Anh ta lúc lên cơn nghiện trong thật xấu xí.

Sắc mặt anh ta tái nhợt, nằm trên mặt đất như một con ch.ó, cầu xin người cho mình một gói bột K, hoặc những loại m.a t.u.ý khác, hay là bất cứ thứ gì cũng được.

Anh ta sắp bị cơn ngứa ngáy này t.r.a t.ấ.n đến tận xương tuỷ rồi. 

Tôi suy nghĩ một lúc, ngồi xổm xuống trước mặt anh ta, cẩn thận quan sát anh ta ôm đầu kêu la đau đớn.

Thật đáng thương, mất đi tôn nghiêm, giống như một con vật mất đi nhân tính.

Không hiểu sao tôi lại nghĩ đến mình bị Khương Như Hải đè dưới người mười năm trước.

Ký ức đen tối lập tức ập đến, tôi chớp chớp mắt, chỉ thấy Diệp Tri Bằng ngơ ngác khó tin nhìn về phía tôi, nước mắt trào ra từ khóe mắt anh ta: 

“Khương Diệu, là em sao? Diệu Diệu, Diệu Diệu, cuối cùng em cũng chịu đến gặp anh….”

Cứ như thể anh ta có thể nhìn thấy tôi.

Dù rất ngạc nhiên nhưng khi nghĩ đến mục đích chuyến thăm hôm nay, nếu anh ta đã có thể nhìn thấy tôi, thôi thì càng tốt hơn. 

Tôi không quan tâm tại sao, tôi chỉ quan tâm đến kết quả.

Thế là tôi đưa tay chạm vào khuôn mặt tái nhợt của anh ta, để Diệp Tri Bằng quyến luyến vùi mặt anh ta vào lòng bàn tay tôi. 

“Diệp Tri Bằng, anh có yêu em không?”

Anh ta ngẩng mặt lên, nhìn tôi với đôi mắt ươn ướt, nhẹ nhàng đáp: “Yêu, Diệu Diệu tất nhiên là anh yêu em rồi.”

Tôi hài lòng nhếch lên khóe miệng, cúi xuống hôn lên trán anh ta: “Đã vậy, em có thể đưa anh đi được không?”

“Đi đâu?” Diệp Tri Bằng bối rối nhìn tôi. 

Ma tuý đã ăn mòn thần kinh của anh ta một cách nghiêm trọng, khiến anh ta không thể suy nghĩ sâu thêm về ý nghĩa trong lời nói của tôi. 

Anh ta chỉ có thể hiểu được ý nghĩa hời hợt nhất: “Em muốn đi đâu?”

Tôi cụp mắt nhìn anh ta, dỗ dành Diệp Tri Bằng giống như mẹ tôi đã dỗ tôi: “Đi đến nơi không còn đau đớn nữa.”

Đôi mắt của Diệp Tri Bằng hơi trợn to, anh ta đầy mong đợi hỏi tôi: “Thật sự có một nơi như thế à? Em cũng ở đó à?”

“Ừ, em cũng sẽ ở đó.”

Sau đó, anh ta cố gắng bò về phía trước vài lần, tựa đầu vào đầu gối của tôi, ngoan ngoãn nhắm mắt lại: “Vậy thì đưa anh đi đi.”

Anh ta mím môi, nét mặt có chút tủi thân, trên gương mặt đó dường như có thể thấy lại chàng thiếu niên khí phách ngày nào, anh ta thấp giọng phàn nàn với tôi: 

“Anh thực sự rất đau, chỗ nào cũng đau, tay đau, chân đau và nhưng tim là đau nhất.”

“Diệu Diệu, em còn giận anh sao? Mấy ngày nay anh nhớ em nhiều lắm, nhưng em lại không muốn gặp anh, anh biết em còn tức giận, là anh có lỗi với em, anh cũng biết anh sai rồi.”

“Anh thực sự biết mình sai rồi, đừng bỏ mặc anh mà.” 

Tôi đưa tay che mắt anh ta, cảm nhận hơi ẩm ẩm ướt trong lòng bàn tay mình.

Tất cả đều là lỗi của Diệp Tri Bằng, anh ta khóc rất t.h.ả.m thương, khiến tôi cũng không kìm được mà rơi nước mắt vì anh ta.