Giới thiệu nội dung

Ta và Triệu Lệnh Nghi vốn là kẻ thù bẩm sinh.

Nàng là Bình Dương công chúa được sủng ái nhất chốn cung đình.

Còn ta là hòn ngọc quý duy nhất trên tay của Trấn Nam Vương phủ.

Ngay từ cái nhìn đầu tiên, đôi bên đã chẳng ai vừa mắt ai, cứ thế đấu đá từ thuở nhỏ cho đến lúc trưởng thành.

Hôm nay ta chỉ trích nàng kiêu căng, ngày mai nàng liền cáo trạng ta liều lĩnh. 

Mãi đến khi Hoàng đế thả ta về lại Nam Cương, hai ta vẫn còn tranh đấu đến mức khó phân thắng bại.

Để phân định kẻ thắng cuối cùng, nàng và ta hẹn ước: sau này ai gả được vào nơi tốt hơn, kẻ đó sẽ thắng.

Về sau, nàng gả vào phủ Trung Cần Bá đã sa sút.

Còn Quận mã ta chọn lại là Nam Bộ đại tướng quân với tiền đồ vô lượng.

Ngày thành thân, ta đắc ý viết thư gửi nàng để khoe khoang.

Cốt là để xem nàng sẽ biện bạch, tức tối như thế nào.

Nhưng chẳng thể ngờ, ta chỉ nhận lại ba chữ nhẹ bẫng:

“Ngươi thắng rồi.”