Túc Địch - Zhihu

Chương 2

Lúc này trong lòng ta đã có một suy đoán táo bạo, nhưng ngoài mặt vẫn không lộ chút sơ hở nào.

“Không cần, ngươi chỉ cần nói cho ta biết nàng ta đang ở đâu. Bản Quận chúa khó khăn lắm mới về kinh một chuyến, phải đích thân làm nhục nàng ta một phen, xem cái bộ dạng của kẻ thua cuộc này ra sao.”

Nói đoạn, ta đưa tay chạm vào chiếc roi bên hông, đầy hứng thú nhìn về phía Giang Nguyệt Hoa.

“Hoặc là, lấy ngươi ra thay thế nàng ta, để ta trút giận, cũng là một cách hay đấy.”

Sắc mặt Giang Nguyệt Hoa cứng đờ, đáy mắt xẹt qua một tia kinh hoàng khó nhận ra, giống như vừa nghĩ đến chuyện gì đó vô cùng đáng sợ.

Cô ta vội vàng đổi giọng:

“Thiếp thân sẽ dẫn ngài đi gặp nàng ngay.”

Ta nghĩ, chắc hẳn ả đã nhớ lại uy phong quất roi đánh Công chúa giữa đường phố của ta năm xưa.

Thật là hoài niệm làm sao, năm đó Triệu Lệnh Nghi giữ chặt nha hoàn của ta, ở trên phố lớn giáo huấn ta không biết quản thúc kẻ dưới.

Ta chẳng nói chẳng rằng, rút roi ra quất thẳng vào người nàng ta, quất liền mấy roi mới thôi.

Tuy rằng sau đó nàng ta tìm người trùm bao tải lên đầu ta rồi đánh lén một trận ra trò.

Nhưng ta cảm thấy lần đó, người thắng vẫn là ta, dù sao thì có mấy ai gan to bằng trời, dám quất Công chúa ngay giữa bàn dân thiên hạ chứ.

4

Rẽ trái rẽ phải, cuối cùng Giang Nguyệt Hoa dừng lại trước một viện nhỏ hẻo lánh.

Viện này tường thấp, cửa không có hạ nhân canh giữ, bên trong tĩnh lặng như tờ, chỉ nghe thấy vài tiếng ve kêu, so với sự náo nhiệt phồn hoa bên ngoài quả thực là hai thế giới khác biệt.

Đẩy cửa bước vào, ta liền nhìn thấy Triệu Lệnh Nghi.

Nàng mặc y phục giản dị, trên đầu chỉ cài hai chiếc trâm ngọc tố khiết, đang cúi đầu ngồi thêu hoa giữa sân.

Giữa đôi lông mày đã mất đi vẻ kiêu kỳ tươi tắn của ngày xưa, chỉ còn lại sự mệt mỏi và tê dại nhàn nhạt.

Bên cạnh là hai nha hoàn cũng mặc đồ giản dị, chính là người quen của ta, Thải Vi và Thải Hà.

Nàng bướng bỉnh quay mặt đi chỗ khác.

“Không có gì.”

Nhìn nàng bộ dạng này, ta chỉ cảm thấy một luồng máu xông thẳng lên thiên linh cái, giận đến mức sắp nổ tung, liền nhấc roi lên đe dọa:

 

“Triệu Lệnh Nghi, ngươi có nói hay không?”

Nàng vẫn cái bộ dạng bướng bỉnh, cứng cổ không chịu hé răng nửa lời.

Đúng lúc này, ngoài cửa truyền đến giọng nói lanh lảnh lại đầy vẻ mỉa mai của một lão ma ma, nghe mà nhức cả màng nhĩ.

“Công chúa, lão phu nhân dặn dò, hôm nay mời người qua hầu hạ dùng bữa sớm một chút.”

Chỉ nghe Triệu Lệnh Nghi nhàn nhạt đáp:

“Ta biết rồi, lát nữa ta sẽ đi ngay.”

Thật lòng mà nói, nếu không phải thấy nàng vẫn còn nhận ra ta, vẫn còn nhớ rõ cuộc tỉ thí năm ấy, ta thật nghi ngờ nàng đã bị kẻ nào đoạt xá rồi. Nếu không, một Triệu Lệnh Nghi linh động rạng rỡ, vĩnh viễn không chịu khuất phục sao lại trở thành một quả hồng mềm dễ nắn, ai cũng có thể tới giày vò đôi chút như thế này.

Lão ma ma ngoài cửa rõ ràng vẫn chưa thỏa mãn, lại bồi thêm một câu với đầy ẩn ý đe dọa:

“Nghe nói hôm nay Công chúa có khách quý tới thăm, lão phu nhân sai lão nô chuyển lời, Công chúa là người biết nhìn nhận đại cục, hẳn là phải biết điều gì nên nói và điều gì không nên nói.”

Cái gì gọi là điều nên nói và điều không nên nói? Chút thân phận nô tài hèn mọn mà dám trèo lên đầu chủ tử ngồi rồi sao.

Ta nhìn nàng mà cảm thấy hận sắt không thành thép:

“Triệu Lệnh Nghi, chuyện này mà ngươi cũng nhẫn nhịn được thì ta thật coi thường ngươi.”

Nhưng Triệu Lệnh Nghi bên cạnh vẫn bình thản như mặt hồ tĩnh lặng:

“Phải, ta biết rồi.”

Ngoài cửa vọng vào tiếng cười đắc ý đầy khinh miệt của lão ma ma kia:

“Công chúa biết vậy là tốt, lão nô cáo lui trước, Công chúa đừng có mà lề mề.”

Ta không nhịn thêm được nữa, mạnh tay đẩy cửa bước ra: “Đứng lại!”

Lão ma ma kia xoay người lại, thấy ta thì thoáng ngẩn ra, nhưng ngay sau đó trên mặt lộ ra nụ cười âm hiểm, chẳng chút sợ sệt gì ta. Cô ta trái lại còn quay sang nhìn Triệu Lệnh Nghi, sa sầm nét mặt chất vấn:

“Trong phòng Công chúa lại dám giấu người ngoài sao? Gan cũng không nhỏ đấy.”

Nhìn cái bộ dạng cậy thế hung hăng của cô ta, ta tức đến run người, quất mạnh một roi tới:

“Đồ nô tỳ to gan, thấy bản Quận chúa mà còn chưa quỳ xuống!”

Đến lúc này, mụ già độc ác kia mới lộ vẻ sợ hãi, thân mình run rẩy, vội vàng quỳ sụp xuống:

“Lão nô không biết Quận chúa ở đây, xin Quận chúa thứ lỗi.”

Ta giơ tay quất thêm một roi nữa:

“Lúc mới tới ngươi chẳng phải nói Công chúa có khách sao? Sao giờ lại bảo không biết? Một miệng toàn lời dối trá, đáng đánh!”

Ta là người học võ, lại dùng mười phần sức lực, chỉ mới hai roi mà mụ già này đã da thịt nát bét.

“Coi thường tôn ti, dám bảo Công chúa đi hầu hạ người khác, đáng đánh!”

“Đe dọa Công chúa, đại bất kính, đáng đánh!”

“Mặt mũi thì xấu xí, tâm địa lại đen tối, làm bẩn mắt bản Quận chúa, đáng đánh! Đánh đến mỏi cả tay ta, đáng đánh…”

Đánh liền một mạch mười mấy roi, trong lòng ta thư thái hơn hẳn, bao nhiêu bực dọc chịu đựng cùng Triệu Lệnh Nghi lúc nãy cũng tiêu tan gần hết. Đoạn, ta đưa roi cho Thu Sương:

“Tiếp tục đánh cho ta, đánh đến ch*t mới thôi!”

Mụ già kia lúc này nằm bò dưới đất, thở ra thì nhiều mà hít vào thì ít, miệng vẫn lảm nhảm:

“Ngài không thể đánh ch*t tôi, tôi là ma ma đắc lực nhất bên cạnh lão phu nhân, tôi mà ch*t Công chúa cũng chẳng yên thân đâu. Công chúa người đừng quên, Hoan nhi vẫn còn đang ở…”

Gương mặt vô hồn của Triệu Lệnh Nghi cuối cùng cũng biến sắc, nàng lo lắng túm lấy tay áo ta:

“Vân Anh, coi như ta cầu xin ngươi, chuyện của ta ngươi đừng quản nữa.”

Ta gạt tay Triệu Lệnh Nghi ra, liếc mắt ra hiệu cho Thu Sương.

Thu Sương chẳng nói chẳng rằng, rút trường kiếm bên hông ra, cứa đứt cổ họng mụ già kia.

“Cái ch*t cận kề mà còn dám đe dọa Quận chúa và Công chúa, đáng đời!!”

Trong viện tức thì trở nên yên tĩnh, ngay cả tiếng ve cũng tắt lịm, chỉ còn tiếng gió thổi lá cây xào xạc. Ta ung dung ngồi xuống, tự rót cho mình một chén trà:

“Giờ thì người ta cũng đã gi-ế-t rồi, ngày tháng sau này của ngươi có lẽ sẽ càng khó khăn hơn, giờ đã có thể nói cho ta biết rốt cuộc có chuyện gì chưa?”

Gương mặt Triệu Lệnh Nghi đầy vẻ do dự, nội tâm đang đấu tranh dữ dội. Thải Vi và Thải Hà không nhịn được nữa, cùng nhau quỳ xuống trước mặt ta.

6

“Quận chúa, cầu xin người hãy cứu lấy Công chúa và tiểu Quận chúa!”

Từ lời kể của Thải Vi và Thải Hà, cuối cùng ta cũng rõ ngọn ngành.

Thì ra vào năm thứ hai sau khi ta rời kinh, mẫu thân của Triệu Lệnh Nghi là Thục phi bị cuốn vào cuộc đấu tranh triều chính, bị người ta vu hãm dẫn đến thất thế. Trước khi sụp đổ, Thục phi đã gả Triệu Lệnh Nghi cho Thế tử Trung Cần Bá là Bùi Hằng, người mà lúc bấy giờ tỏ vẻ trân trọng nàng nhất.

Ban đầu Bùi Hằng quả thực đối xử với Triệu Lệnh Nghi rất tốt, hai người còn sinh được một cô con gái là Bùi Trường Hoan. Về sau Thục phi ngã ngựa, liên lụy gia tộc bị tịch biên và lưu đày. Triệu Lệnh Nghi vì muốn cầu tình cho mẫu thân mà quỳ trước điện Chiêu Đức cầu xin Hoàng đế rút lại mệnh lệnh. 

Nàng quỳ như vậy không những chẳng nhận được lòng thương hại của Hoàng đế, mà còn làm mất đi đứa trẻ vừa mới thành hình trong bụng, dẫn đến việc cả đời không thể mang thai được nữa.

Từ đó về sau, nàng suy sụp hoàn toàn.

Lợi dụng danh nghĩa chăm sóc, Bùi Hằng đã dỗ dành Triệu Lệnh Nghi giải tán người hầu ở phủ Công chúa rồi đưa nàng về phủ Trung Cần Bá. Lúc đầu hắn còn giả vờ tốt với nàng, nhưng sau khi nhận ra nàng đã thực sự mất đi chỗ dựa, hắn liền lộ rõ bộ mặt thật. Không chỉ nạp thiếp mà còn dung túng cho tiểu thiếp sỉ nhục Triệu Lệnh Nghi.

Lão phu nhân Bùi phủ cũng ra vẻ bề trên, chiếm đoạt tài sản của nàng, bắt nàng phải tuân theo quy củ nghiêm ngặt hàng ngày. Triệu Lệnh Nghi từng phản kháng, nhưng một vị Công chúa mất đi mẫu tộc lại không còn quyền thế thì chẳng ai thèm giúp, mỗi lần phản kháng chỉ nhận lại sự sỉ nhục quá đáng hơn. 

Nàng cũng từng nghĩ đến cái ch*t, nhưng Bùi Hằng đã nuôi giữ Bùi Trường Hoan ở bên ngoài, dùng tính mạng đứa trẻ để uy h**p khiến nàng không thể không khuất phục.

Thời gian trôi qua, nàng cũng dần trở nên tê dại, bắt đầu chấp nhận số phận và nhẫn nhục. Thế nên mới dẫn đến cục diện như ngày hôm nay.

Nghe xong tất thảy, tim ta như bị một bàn tay lớn bóp nghẹt, đau đến mức khó thở. Ta đau lòng ôm chầm lấy Triệu Lệnh Nghi:

“Thời gian ta không ở đây, ngươi đã chịu khổ rồi.”

Triệu Lệnh Nghi tựa vào lòng ta, bao nhiêu uất ức và đau khổ tích tụ mấy năm qua ùa về. Nàng cuối cùng cũng không nhịn được nữa, gục lên vai ta mà nức nở. Ta nhẹ nhàng v**t v* lưng nàng:

“Muốn khóc thì cứ khóc đi, có ta ở đây rồi, sẽ không để bất kỳ ai bắt nạt ngươi nữa.”

Nàng khóc càng dữ dội hơn, nước mắt thấm đẫm cả vạt áo ta. Chẳng biết qua bao lâu, nàng cuối cùng cũng ngừng khóc, nở một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc với ta:

“Cảm ơn ngươi, Vân Anh.”

Ta nâng lấy mặt nàng, nghiêm túc hỏi:

“Xảy ra nhiều chuyện như vậy, bị người ta bắt nạt, sao không viết thư nói cho ta biết?”

Nàng cúi đầu, ánh mắt u ám, giọng nói mang theo vài phần tự giễu:

“Trong kinh bao nhiêu tỉ muội thân thiết với ta, khi gặp chuyện đều tránh ta như tránh tà, không một ai tương trợ. Huống hồ, chúng ta lại là tử đối đầu, ngươi lại ở tận Nam Cương xa xôi…”

Ta nghiêm mặt lại:

“Vậy nên, đám người gió chiều nào theo chiều nấy, giậu đổ bìm leo kia mới là tỉ muội của ngươi, còn ta, đường đường là An Nam Quận chúa lại không phải tỉ muội của ngươi sao?”

“Ta không có ý đó…”

“Vậy ngươi có ý gì?”

Triệu Lệnh Nghi cứng họng, ngoảnh mặt sang hướng khác. Ta xoay mặt nàng lại, bắt nàng nhìn thẳng vào mắt mình, trịnh trọng hỏi:

“Vậy ta hỏi ngươi, nếu hôm nay người bị vây hãm và bắt nạt là ta, ngươi có tới cứu ta không?”

Nàng gật đầu:

“Có.”

“Vậy thì đúng rồi. Triệu Lệnh Nghi ngươi hãy nhớ kỹ cho ta, hai ta đấu thì cứ đấu, ta có thể bắt nạt ngươi nhưng kẻ khác thì không được.”

Nói xong, ta nắm lấy tay nàng kéo ra ngoài:

“Đi, ta đưa ngươi đi đòi nợ m.áu.”

Nàng có chút do dự, dừng bước chân lại:

“Nhưng mà… Vân Anh, Bùi gia dù sao cũng có tước vị trong người, ngươi đột ngột xen vào gia sự của quan viên trong kinh sẽ khiến Phụ hoàng nổi giận, liên lụy đến Trấn Nam Vương phủ, còn cả…”

Còn cả con gái nàng đang nằm trong tay Bùi Hằng, nàng lo sợ Bùi Hằng sẽ thực sự làm hại Bùi Trường Hoan. Ta vỗ nhẹ lên tay nàng, trao cho nàng một ánh mắt trấn an:

“Yên tâm đi, Tôn Vân Anh này đã dám làm thì gánh được hậu quả. Ngươi chỉ cần tin tưởng ta là đủ! Tôn gia ta đời đời trấn giữ Nam Cương, Bệ hạ sẽ không vì một cái bá phủ nhỏ nhoi mà tùy ý trách tội đâu, huống hồ ngươi là Công chúa, trừng trị thần tử là lẽ đương nhiên.”

Ta nheo mắt lại:

“Còn về Trường Hoan, Bùi Hằng không dám đâu. Hắn mà dám động vào một sợi tóc của Hoan nhi, ta sẽ nhổ tận gốc cả phủ Trung Cần Bá này, sau đó dâng sớ lên trước mặt Bệ hạ, tru di cửu tộc nhà hắn!”

Còn một câu nữa ta chưa nói, nếu Hoàng đế thực sự muốn làm gì Trấn Nam Vương phủ, cùng lắm thì phản luôn cho xong, mười vạn thiết kỵ Nam Cương của ta không phải để trưng cho đẹp.

Triệu Lệnh Nghi ngơ ngác nhìn ta, hồi lâu sau nàng gật đầu, sự tê dại trong mắt dần tan biến, thắp lên một tia sáng: