Túc Địch - Zhihu

Chương 3

7

“Ta tin ngươi, Vân Anh.”

Ta dẫn theo Triệu Lệnh Nghi, một cước đá văng cánh cửa phòng Tần thị. Quên chưa nói, Tần thị chính là mẹ chồng của Triệu Lệnh Nghi, lão phu nhân phủ Trung Cần Bá.

Tần thị đang ở trong sảnh luyện chữ, bị tiếng đá cửa của ta làm cho giật mình. Một giọt mực rơi xuống giấy, làm bẩn chữ “Trung” vừa mới viết xong. Bà ta ngẩng đầu lên, thấy Triệu Lệnh Nghi bước vào liền sầm mặt xuống, khó chịu quát tháo:

“Ta dạy ngươi quy củ như vậy sao? Vào viện của trưởng bối mà không biết gõ cửa trước à? Trong mắt ngươi còn có người mẹ chồng này không hả?”

Sau đó, bà ta nhìn về phía sau ta và Triệu Lệnh Nghi như đang tìm ai đó, rồi bồi thêm một câu:

“Triệu ma ma đâu? Sao chỉ có mình ngươi thế này.”

Ta lạnh lùng phẩy tay, phía sau Thải Vi và Thải Hà gắng sức khiêng cái xác của mụ già độc ác kia ném vào giữa sảnh.

“Ngỏm rồi.” Ta nhàn nhạt lên tiếng.

Tần thị nhìn thi thể dưới đất rồi lại nhìn ta, sắc mặt tức thì trắng bệch:

“Ngươi… ngươi lại dám gi*t người sao?”

Thu Sương tiến lên, một tay túm lấy cổ áo Tần thị, chát chát hai bạt tai giáng xuống:

“Ai cho ngươi cái gan xưng “ta” trước mặt Quận chúa và Công chúa hả?”

“Còn không mau quỳ xuống!”

Tần thị rõ ràng vẫn chưa nhìn rõ tình hình, vùng vẫy thoát khỏi Thu Sương, hoảng loạn lùi về phía sau:

“Người đâu, mau tới đây! Có thích khách muốn gi*t ta!”

Lời vừa dứt, một đám gia đinh chạy vào vây quanh bảo vệ Tần thị ở giữa. Tần thị chỉ tay vào ta:

“Phản rồi, phản thật rồi, dám đánh đập mệnh phụ, xông vào tư dinh gi*t người, mau bắt cô ta lại cho ta!”

Triệu Lệnh Nghi bên cạnh biến sắc, khẽ run rẩy. Ta nắm lấy tay nàng, trao cho nàng một ánh mắt trấn an rằng mọi chuyện đã có ta ở đây. Lúc này nàng mới hạ quyết tâm, như thể vừa đưa ra một quyết định trọng đại nào đó, kiên định gật đầu với ta.

Thu Sương vung đao chắn ngang trước người:

“Ta xem ai dám!”

Ta nhẹ nhàng gạt tay Thu Sương ra, bước lên một bước, ánh mắt lướt qua đám gia đinh phía trước, lạnh lẽo và tràn đầy sát khí. Đám gia đinh theo bản năng lùi lại. Ta bước một bước, đám gia đinh và Tần thị lùi một bước, chẳng mấy chốc đã lùi sát vào tường đại sảnh.

Tần thị điên cuồng chỉ huy hạ nhân:

“Lời ta nói mà cũng không nghe, mau bắt cô ta lại!”

Đám gia đinh rục rịch muốn động thủ nhưng không ai dám thực sự xông lên. Ta xoay xoay cổ tay, giơ roi lên:

“Đứa nào không sợ ch*t thì cứ việc nhào vào đây.”

Đám gia đinh lưỡng lự, cúi đầu tản ra hai bên. Thấy không còn đường lui, Tần thị the thé hét lên với Triệu Lệnh Nghi:

“Triệu Lệnh Nghi, ngươi cứ mặc kệ cô ta sỉ nhục ta như vậy sao, ngươi không muốn gặp lại Hoan nhi nữa à?”

Ta cười lạnh, giơ roi định quất xuống:

“Hoan nhi nhạc nhi cái gì, bản Quận chúa không sợ bị uy h**p đâu.”

Đột nhiên, một bàn tay nắm lấy cổ tay ta, đoạt lấy cây roi. Là Triệu Lệnh Nghi. Ta kinh ngạc nhìn nàng, tim thắt lại một cái. Không lẽ nàng bị uy h**p nên muốn ta dừng tay sao?

Tiếp đó, ta nghe thấy giọng nói của Triệu Lệnh Nghi:

“Để ta làm đi, không thể việc gì cũng phiền ngươi ra tay được.”

Ta nhìn vào mắt nàng, bên trong đang bùng cháy ngọn lửa hận thù ngùn ngụt. Ta gật đầu, lui sang một bên:

“Được, ta sẽ trấn giữ cho ngươi.”

Chỉ thấy Triệu Lệnh Nghi đanh mặt lại, quất một roi thật mạnh lên người Tần thị. Roi của ta có gai ngược, một roi này tuy lực đạo không đủ nhưng vẫn để lại những vệt máu loang lổ trên người Tần thị.

“Bà mẹ chồng tốt, lúc trước khinh ta nhục ta, có bao giờ nghĩ đến ngày hôm nay không.”

Tần thị vẫn không chịu phục, cứng miệng nói:

“Triệu Lệnh Nghi ngươi đừng có đắc ý, con trai ta sắp về rồi, đợi nó về sẽ cho ngươi biết tay!”

Ta cười khẩy:

“Sắp ch*t tới nơi rồi còn to mồm.”

Triệu Lệnh Nghi quất xuống roi thứ hai, đau đến mức Tần thị la oai oái.

“Dừng tay, mau dừng tay, Lệnh Nghi, có gì chúng ta từ từ thương lượng.”

Triệu Lệnh Nghi quất xuống roi thứ ba. Gương mặt Tần thị vặn vẹo, nhìn chằm chằm Triệu Lệnh Nghi với vẻ căm hận:

“Triệu Lệnh Nghi, ngươi còn không dừng tay, cả đời này ngươi đừng hòng gặp lại — á!”

Triệu Lệnh Nghi quất xuống roi thứ tư. Ta trao cho nàng một ánh mắt “đứa trẻ này có thể dạy bảo được”, nàng như được tiếp thêm sức mạnh, lại vung cánh tay lên.

Đến lúc này, Tần thị mới hoàn toàn nhìn rõ tình hình và bắt đầu hoảng sợ, liên tục cầu xin:

“Lệnh Nghi, mẹ chồng biết sai rồi, có gì chúng ta đều có thể thương lượng.”

“Không có gì để thương lượng cả.”

Tiếp đó là roi thứ năm, thứ sáu…

Mãi đến khi Tần thị khắp người đầy máu, nằm bò dưới đất như một con chó ch*t, ta mới ngăn Triệu Lệnh Nghi lại.

“Được rồi, ngươi đừng thật sự đánh ch*t bà ta.”

Nàng ngẩn ra một chút, rồi đưa roi trả lại cho ta.

“Cũng đúng, thật sự đánh ch*t bà ta thì chuyện này khó mà thu xếp.”

Ta đón lấy roi, l**m l**m khóe môi.

“Chuyện gi*t người này, ngươi chưa từng làm qua, sau này dễ sinh mộng mị. Ta vốn sành sỏi hơn, cứ để ta làm cho.”

Nói đoạn lại thêm một roi quất xuống, Tần thị triệt để đứt hơi.

Triệu Lệnh Nghi thần sắc phức tạp.

“Vân Anh, ngươi không cần vì ta mà làm đến mức này, như vậy sẽ liên lụy đến ngươi.”

Ta tự động bỏ qua lời này của nàng.

“Tiếp theo, đến lượt ai đây?”

Nàng ngây người hồi lâu, mới chậm rãi mở miệng.

“Giang Nguyệt Hoa.”

Ta bừng tỉnh đại ngộ, mải mê nghĩ chuyện thu xếp Bùi Hằng mà suýt chút nữa quên mất còn hạng người này.

8

So với Tần thị, Giang Nguyệt Hoa rõ ràng biết điều hơn nhiều.

Cô ta đã sớm trút bỏ lớp trang phục lộng lẫy, dẫn theo đứa con thứ cung kính quỳ phục trên đất thỉnh tội, cầu xin Triệu Lệnh Nghi tha cho một con đường sống.

“Thiếp thân biết tung tích của tiểu Quận chúa, cầu Công chúa khai ân.”

“Trường Hoan ở đâu?” Triệu Lệnh Nghi hỏi.

“Chỉ cần Công chúa hứa tha cho thiếp thân và hài nhi, để mẫu tử chúng ta bình an rời kinh, thiếp thân nguyện dẫn Công chúa đi tìm tiểu Quận chúa.” Giang Nguyệt Hoa ngước đầu nhìn Triệu Lệnh Nghi, trong mắt mang theo sự điên cuồng muốn ngọc nát đá tan.

“Thiếp thân đã phái người đến chỗ ở của tiểu Quận chúa, nếu thiếp thân có mệnh hệ gì, Công chúa cả đời này đừng hòng gặp lại tiểu Quận chúa.”

Triệu Lệnh Nghi khó xử cắn chặt môi dưới, nhìn sang ta.

Thu Sương bên cạnh tuốt kiếm kề cổ Giang Nguyệt Hoa, khẽ động một cái đã rạch ra một đường máu đỏ trên cổ cô ta.

“Cái ch*t cận kề mà còn dám mở miệng đe dọa.”

Giang Nguyệt Hoa sợ đến mức toàn thân run rẩy, nhưng vẫn lấy hết can đảm:

“Thiếp thân chỉ muốn sống tiếp, không dám đe dọa Công chúa.”

Ta thở dài một tiếng, gật đầu với Triệu Lệnh Nghi.

Triệu Lệnh Nghi bất lực:

“Dẫn ta đi tìm Trường Hoan.”

“Công chúa đây là đã đáp ứng rồi?” Giang Nguyệt Hoa mừng rỡ ra mặt.

“Ừ.”

Dưới sự dẫn dắt của Giang Nguyệt Hoa, chúng ta nhanh chóng tìm thấy Bùi Trường Hoan đang được nuôi dưỡng ở một biệt viện ngoại ô kinh thành.

Con bé mặc bộ ma y thô kệch, nhỏ thó, gầy gò như một con khỉ con.

Triệu Lệnh Nghi ôm chặt lấy Bùi Trường Hoan khóc một hồi lâu mới trấn tĩnh lại được.

Nàng trịnh trọng hành lễ với ta.

“Vân Anh, đa tạ.”

Ta thản nhiên nhận lễ, quay đầu nhìn sang Giang Nguyệt Hoa và đứa con thứ Bùi Diệu đang đầy vẻ bất mãn kia.

“Nương, tại sao nương lại dẫn họ đến tìm con tiện nhân này?” Bùi Diệu hỏi.

Giang Nguyệt Hoa vội vàng bịt miệng Bùi Diệu lại.

Cô ta cười gượng với ta: “Trẻ con miệng còn hôi sữa, xin Quận chúa đừng trách tội.”

Ta mỉm cười, thản nhiên phất tay:

“Bắt chúng lại cho ta, loạn gậy đánh ch*t!”

Giang Nguyệt Hoa sắc mặt đại biến, gào lên với Triệu Lệnh Nghi:

“Công chúa, người đã hứa sẽ để mẫu tử chúng ta bình an rời kinh thành mà!”

Ta cười khẩy một tiếng.

“Công chúa đáp ứng, nhưng bản Quận chúa đây chưa hề đáp ứng.”

“Lôi ra xa một chút mà xử lý, đừng làm Trường Hoan kinh sợ.”

“Tuân mệnh.”

Thu Sương áp giải Giang Nguyệt Hoa, Thải Vi lôi Bùi Diệu đi, thằng bé vừa đấm vừa đá:

“Đừng chạm vào ta, ta là Thế tử tương lai, các người mà dám động vào ta, ta sẽ bảo cha ta gi*t sạch các người!”

Ta xoa xoa huyệt thái dương, thật phiền phức, ta đã nói là ta ghét nhất lũ trẻ con mà.

“Trước khi ch*t, cắt lưỡi cái thứ súc sinh nhỏ này đi.”

Giang Nguyệt Hoa rít lên thảm thiết:

“Tôn Vân Anh, ngươi dám! Thế tử và Trung Cần Bá sẽ không tha cho ngươi!”

Thu Sương nhanh tay lẹ mắt, vớ lấy miếng giẻ rách nhét vào miệng Giang Nguyệt Hoa, cô ta chỉ biết trừng mắt, u u rít lên với ta.

Triệu Lệnh Nghi thì che tai Bùi Trường Hoan lại.

Rất nhanh, ngoài cửa truyền đến tiếng gậy nện vào da thịt, một hồi lâu sau mới dứt.

Giờ thì chỉ còn lại kẻ chủ mưu Bùi Hằng và Trung Cần Bá Bùi Thụ.

Lúc này trời đã gần tối.

Triệu Lệnh Nghi hỏi ta nên làm thế nào, cha con Bùi Hằng sắp sửa về tới nơi rồi.

9

“Vào cung diện thánh!”

Để đề phòng cha con Bùi Hằng biết tình hình trong phủ rồi đổ vấy cho ta.

Ta cưỡi khoái mã phi như bay đến cửa cung, chặn đứng hai người bọn họ.

Bùi Hằng nhìn ta, mặt mày xanh mét.

“Quận chúa, thù gi*t mẹ không đội trời chung, cho dù ngài là hoàng thân quốc thích, ta cũng phải đến trước mặt Bệ hạ cáo giác ngài.”

Ta không biết họ lấy đâu ra dũng khí mà đến nước này rồi còn dám oang oang trước mặt ta.

Ta giơ một ngón tay lên, lắc lắc, nở nụ cười khiêu khích.

“Sai rồi, không chỉ có thù gi*t mẹ đâu, cả tiểu thiếp và con thứ của ngươi, ta cũng tiễn đi luôn rồi.”

Bùi Hằng như muốn nứt ra:

“Đồ độc phụ, sao ngươi dám làm thế!”

Ngược lại, Bùi Thụ sắc mặt đại biến, như thể nghĩ ra điều gì.

“Hằng nhi, đừng tranh luận với cô ta, chúng ta mau vào cung.”

Muốn đi trước ta một bước vào cung để đổi trắng thay đen, cáo ngự trạng sao? Mơ hão.

Xoạt xoạt vài roi quất xuống, hai kẻ đó liền nằm bẹp dưới đất r*n r* như chó ch*t.

Ta lại sai Thu Sương trói cả hai lại, dắt đi bên cạnh.

Sẵn tiện bịt luôn miệng bọn họ, tránh cho việc nghe thấy mấy lời không lọt tai rồi ta lại lỡ tay tiễn họ quy tây sớm quá.

Dù sao hai người này cũng có tước vị trong người, ta không tiện quất ch*t trực tiếp.

Lúc trời sập tối, người qua lại cửa cung không nhiều nhưng cũng chẳng ít.

Thấy cảnh này, ai nấy đều chỉ trỏ bàn tán.

Bùi Hằng và Bùi Thụ mặt đỏ như gan lợn, liên tục né tránh, hận không thể giấu mặt vào tận trong cạp quần.

Ta bật cười, đã đến lúc này rồi mà còn giữ thể diện.

Đợi chừng tàn một nén nhang, Triệu Lệnh Nghi mới ngồi xe ngựa lững thững tới nơi.

Suốt dọc đường, nàng nắm chặt lấy tay áo ta, lòng bàn tay đầy mồ hôi.

“Vân Anh, Phụ hoàng lần này thật sự sẽ làm chủ cho ta chứ?”