Ta an ủi nàng:
“Yên tâm, tất cả có ta. Lát nữa nhớ khóc sao cho thảm thiết một chút.”
“Ừ.” Nàng gật đầu.
Vừa bước vào điện Chiêu Đức, ta lập tức véo mạnh vào đùi mình một cái, đổi sang một bộ mặt khác, lăn lộn bò đến chân Hoàng đế, mặt đầy nước mắt.
“Hoàng bá phụ, người phải làm chủ cho Vân Anh nha!”
Hoàng đế ngớ người, ngay cả cha con Bùi Hằng mặt mũi sưng vù bị trói lôi vào cũng nhìn nhau ngơ ngác.
“Vân Anh hôm nay phải chịu nhục lớn rồi.” Ta tiếp tục lau nước mắt.
“Hôm nay Vân Anh về kinh, vốn định đi thăm Lệnh Nghi, kết quả phát hiện Công chúa phủ biến thành hoang phế, Trung Cần Bá phủ thì đóng cửa không cho Vân Anh gặp Công chúa.”
“Vân Anh không còn cách nào, bèn xông vào, không ngờ trong phủ bị tiểu thiếp của Thế tử Trung Cần Bá sỉ nhục, cô ta đe dọa Vân Anh rằng sau khi gặp Công chúa thì lời ăn tiếng nói phải cẩn thận một chút.”
“Lại còn mụ già Tần thị kia, nhất quyết không cho nhi thần đi, bắt nhi thần đi theo Lệnh Nghi học đứng quy củ. Khó khăn lắm mới trốn ra được, ở cửa cung gặp Trung Cần Bá và Thế tử, họ thế mà lại đe dọa Vân Anh, không cho Vân Anh đem chuyện hôm nay nói ra ngoài.”
“Vân Anh thật sự hết cách, chỉ đành trói họ lại, đưa đến trước mặt Hoàng bá phụ. Vân Anh trong lòng khổ quá mà, Hoàng bá phụ ơi.”
Ta khóc lóc thảm thiết, kẻ không biết chuyện nhất định sẽ tưởng ta thật sự chịu uất ức thấu trời xanh.
Còn hai kẻ nhà họ Bùi bị trói thành một cục kia, nghe thấy lời ta nói thì tức đến run rẩy.
Ánh mắt trừng trừng, thân hình không ngừng giãy giụa, miệng phát ra những tiếng u u tức tưởi.
Hai kẻ họ Bùi bị trói thành một cục, nghe thấy lời ta nói thì tức đến phát điên, toàn thân run rẩy. Đôi mắt chúng trừng trừng, thân mình không ngừng giãy giụa, miệng phát ra những tiếng u u tức tưởi.
Hoàng đế nhíu mày, ra hiệu cho cung nhân cởi trói cho hai người bọn họ.
“Ngươi ngậm máu phun người!” Bùi Hằng giận dữ quát lên.
“Rõ ràng là ngươi tự tiện xông vào phủ ta, gi*t mẫu thân và nhi tử của ta.”
“Bệ hạ, xin hãy làm chủ cho lão thần!” Bùi Thụ cao giọng kêu nài. “An Nam quận chúa mục vô vương pháp, xông vào tư dinh của thần sát nhân bừa bãi, nay còn ở đây đảo lộn trắng đen, che mắt thánh thượng. Cầu Bệ hạ nghiêm trị An Nam quận chúa, trả lại công đạo cho thần!”
10
Ta hít hít mũi, lão già này quả nhiên là kẻ lẻo mép, nhưng Tôn Vân Anh ta cũng đâu phải hạng vừa.
“Kẻ ngậm máu phun người rõ ràng là các ngươi!” Ta quỳ bò về phía trước hai bước, nắm lấy gấu long bào của Hoàng đế.
“Thần nữ nào có vô cớ sát nhân? Bùi gia các ngươi được cưới Công chúa, đó là vinh hiển ngút trời, vậy mà Tần thị không những chiếm đoạt của hồi môn của Công chúa, còn tự cao tự đại làm bậc bề trên, bắt Công chúa ngày ngày hầu hạ cơm nước. Đây chính là khinh quân, xem Công chúa như nô tỳ mà sai bảo!”
“Hoàng bá phụ, người nghĩ mà xem, Lệnh Nghi là Bình Dương công chúa do chính tay người sắc phong, là lá ngọc cành vàng, đến người còn không nỡ để nàng chịu chút ủy khuất, vậy mà mụ Tần thị kia chỉ là một mệnh phụ bá phủ, dám trèo lên đầu hoàng gia mà ngồi. Trong mắt mụ ta còn có người không, còn có pháp luật Đại Dĩnh không?”
“Lại còn cô ta – Giang Nguyệt Hoa kia, chẳng qua chỉ là hạng thiếp thất, vậy mà dám bá chiếm viện của Công chúa, vàng bạc đầy thân mà ra vẻ ta đây với Công chúa, mở miệng ra là tự xưng chủ mẫu, nói con mình là Thế tử tương lai. Đây chẳng phải là vả vào mặt người sao? Chẳng lẽ trong mắt cô ta, Công chúa của Đại Dĩnh ta lại không bằng một đứa thiếp hèn?”
“Kẻ mục vô tôn ti, khi quân phạm thượng, miệt thị luật pháp như thế, chẳng lẽ không đáng ch*t sao?”
Ta nói chữ chữ đanh thép, câu câu xoáy vào lòng người, ánh mắt sắc lẹm quét qua cha con Bùi Hằng.
“Ngược lại là bọn họ, thân là hoàng thân quốc thích, không lo báo đáp hoàng ân, lại ngược đãi Công chúa, dung túng cho kẻ dưới nhục mạ huyết mạch hoàng gia, chẳng lẽ là muốn tạo phản sao?”
“Láo xược!”
Hoàng đế long nhan đại nộ, khí áp quanh thân tức khắc hạ thấp xuống, ánh mắt như dao găm, hung hăng liếc về phía cha con Bùi Hằng.
“Lời Vân Anh nói, có thật không?”
Cha con Bùi gia run rẩy như cầy sấy, quỳ rạp xuống đất dập đầu lia lịa, nửa ngày không nói nên một câu hoàn chỉnh.
Hoàng đế thấy bộ dạng này của bọn chúng thì còn gì mà không hiểu, sắc mặt trầm xuống như muốn nhỏ ra nước, ngài quay sang nhìn Triệu Lệnh Nghi nãy giờ vẫn luôn trầm mặc.
“Lệnh Nghi, con nói đi.”
Triệu Lệnh Nghi ngẩng đầu lên, hốc mắt đỏ hoe.
Những năm qua nàng thực sự đã chịu quá nhiều uất ức, chẳng cần phải véo mình làm chi, nước mắt đã tuôn rơi như mưa.
Đoạn, nàng đem toàn bộ sự tình từ lúc mẫu thân qua đời, thái độ của Phò mã thay đổi ra sao, tiểu Quận chúa bị mang đi thế nào, bản thân bị uy h**p và chịu nhục nhã suốt bao năm qua kể ra bằng hết.
Chỉ thấy Hoàng đế ngồi phía trên sắc mặt càng lúc càng tối sầm.
Cuối cùng, ngài giận dữ vỗ mạnh vào long ỷ, nghiến răng nghiến lợi:
“Trung Cần Bá, Phò mã, các ngươi thật to gan lớn mật! Đến con gái của trẫm mà cũng dám khi mạn, thật sự coi trẫm không tồn tại sao?”
Bùi Hằng sợ đến mức mặt không còn chút máu, miệng r*n r* kêu oan.
Ta cười lạnh:
“Oan hay không, phái người đi tra hỏi là biết ngay.”
Rất nhanh sau đó, người được Hoàng đế phái đi điều tra đã trở về, rỉ tai Hoàng đế vài câu.
Hoàng đế nghe xong triệt để nổi lôi đình, phất mạnh tay bào:
“Trung Cần Bá và Phò mã khinh nhờn thiên uy, ngược đãi Công chúa, mạo phạm Quận chúa, tội đại ác cực. Tước bỏ tước vị, xử lăng trì, những kẻ liên quan trong phủ Trung Cần Bá ban ch*t. Tông thân, đồng tộc biết mà không báo, phạt trượng hai mươi, lưu đày Lĩnh Nam, vĩnh viễn không được hồi kinh.”
Cha con Bùi Hằng tuyệt vọng ngã quỵ xuống đất, ngay cả sức lực kêu cầu cũng không còn.
Khi bị thị vệ lôi đi, miệng vẫn không ngừng gào “oan uổng”, nhưng chẳng còn ai thèm đoái hoài.
Hoàng đế lúc này mới nhìn kỹ lại đứa con gái ngài từng sủng ái nhất.
Hồi lâu sau, ngài mới thở dài một tiếng:
“Con bây giờ, chẳng còn chút nào giống với mẫu phi của con năm xưa nữa.”
Có lẽ là vì áy náy, cũng có lẽ là lương tâm trỗi dậy.
Tóm lại, Hoàng đế hạ chỉ trùng tu phủ Công chúa, khôi phục tôn vinh ngày trước cho Triệu Lệnh Nghi.
Ngài còn đặc biệt điều một đội cấm quân cho nàng để bảo vệ an toàn.
Tiểu Trường Hoan cũng được đón về phủ, Hoàng đế đích thân ban tên là Triệu Trường Hoan, theo họ mẹ, ghi danh vào ngọc điệp hoàng gia.
Ngày ta đi, Triệu Lệnh Nghi dẫn Trường Hoan đến tiễn.
Lúc này, nàng thấp thoáng đã tìm lại được phong thái năm nào.
“Ngươi khó khăn lắm mới về kinh một chuyến, thật sự không ở lại thêm vài ngày sao? Thọ đản của Hoàng tổ mẫu sắp tới rồi.”
Ta tung người lên ngựa, rạng rỡ cười đáp:
“Không được rồi, Nam Cương hiện giờ trăm công nghìn việc. Rời đi lâu như vậy, ta không yên tâm.”
Huống hồ, lần này ta tới vốn cũng chẳng phải để mừng thọ Thái hậu.
Ta nhìn nàng, ánh mắt nghiêm túc:
“Chuyện sau này ngươi định làm, hãy tự mình cân nhắc cho kỹ, về sau ta không tiện giúp ngươi như thế này nữa đâu.”
Ta biết, nàng muốn lật lại vụ án của Thục phi, trả lại thanh danh cho mẫu tộc.
Và con đường đó, định sẵn là gian nan muôn trượng.
Triệu Lệnh Nghi gật đầu, ánh mắt kiên định:
“Ta biết rồi, ngươi yên tâm.”
Nàng khựng lại một chút, đột nhiên hếch cằm lên, giống hệt như lúc còn nhỏ, mang theo vài phần bướng bỉnh không chịu thua:
“Đúng rồi, vụ cá cược của chúng ta vẫn chưa kết thúc đâu. Trừ phi ngươi và Quận mã có thể ân ái đến già, bằng không ta sẽ không nhận thua.”
Nhìn bộ dạng này của nàng, ta không nhịn được mà bật cười, phóng khoáng xua tay:
“Tùy ngươi. Sau này có rảnh, nhớ mang Trường Hoan đến Nam Cương thăm ta. Thảo nguyên Nam Cương thú vị hơn ngự uyển kinh thành nhiều.”
“Nhất định rồi!”
Phía sau, tiếng của Triệu Lệnh Nghi nhỏ dần theo gió.
Ta ghì dây cương, cười một trận sảng khoái. Chuyến đi kinh thành này đã giải được vây hãm cho nàng, cũng liễu kết được một tâm bệnh trong lòng ta.
Chỉ là, ta không ngờ rằng, ngày trở về Nam Cương, chờ đón ta lại là một cơn bão khác.
11
Ta ngày đêm kiêm trình trở về Nam Cương.
Chẳng vì gì khác, Trấn Nam Vương phủ truyền mật báo — Phụ vương bệnh nguy kịch, có kẻ muốn nhân lúc ta vắng mặt để đoạt lấy binh quyền.
Kẻ này, dùng đầu ngón chân cũng nghĩ ra là ai.
Ta không đường hoàng trở về phủ Quận chúa mà dẫn theo Thu Sương, bí mật trèo tường lẻn vào.
Trong phủ canh phòng nghiêm ngặt, nhưng chỗ nào cũng toát lên vẻ kỳ quái, đám thị vệ quen mặt ngày trước đa phần đã bị thay thế bởi tâm phúc của Quận mã Thẩm Kỳ.
Ta mò mẫm trong đêm tối tới viện của Thẩm Kỳ, từ xa đã nghe thấy tiếng tơ trúc réo rắt.
Lại còn có cả tiếng cười lả lơi của nữ nhi.
“Tướng quân không sợ Quận chúa trở về nhìn thấy gì sao?”
Qua kẽ lá, ta thấy một nữ tử xiêm y xộc xệch, dáng vẻ yêu mị, tay nâng chén rượu, nũng nịu tựa vào lòng Thẩm Kỳ.
Thẩm Kỳ cười khẩy một tiếng, uống cạn chén rượu:
“Sợ cái gì, cô ta đi kinh thành mừng thọ Thái hậu, ít nhất cũng phải một tháng nữa mới về.”
“Đến lúc đó, cả Trấn Nam Vương phủ này đều nằm trong tay ta, một đứa đàn bà như cô ta, dẫu có về thì làm gì được? Chẳng phải vẫn mặc ta n*n b*p sao.”
Hắn nhéo má ả nữ tử kia, ánh mắt hung ác:
“Binh quyền Trấn Nam Vương phủ vốn dĩ nên là của ta. Tôn Vân Anh chẳng qua chỉ là hòn đá kê chân để ta leo lên vị trí cao mà thôi. Chờ ta nắm được Nam Cương, đánh vào kinh thành, ngồi lên long ỷ, lúc đó ngươi chính là Hoàng hậu của ta.”
Nữ tử kia cười ngặt nghẽo:
“Vậy nô gia xin chúc mừng Tướng quân sớm đạt được tâm nguyện.”
Tiếp đó là những lời lẽ dâm ô uế tạp, ta nghe mà nộ hỏa xung thiên.
Ta vốn biết Thẩm Kỳ có dã tâm, nhưng ở Nam Cương, có dã tâm chưa hẳn là chuyện xấu.
Lại chẳng ngờ dã tâm của hắn lại phình to đến mức này, thật là không biết trời cao đất dày là gì.
Ta lặng lẽ từ trên cây lùi xuống, đè nén sát ý trong lòng.
Lại nhân đêm tối lẻn tới nơi ở của Phụ vương.
Ngoài tẩm điện, trọng binh canh giữ. Ta không vào được bên trong, chỉ có thể qua vài lời của nha hoàn sắc thuốc mà đoán được Phụ vương đã bị hạ dược rồi bị quản thúc.
Tình hình có chút tồi tệ. Thu Sương nhỏ giọng hỏi ta:
“Quận chúa, giờ tính sao?”
Ta trầm tư giây lát, đáy mắt xẹt qua tia hàn quang:
“Đột kích không xong, chỉ có thể dùng trí. Cứu Phụ vương trước, sau đó mới xử tên phản đồ kia.”
Thế là ta và Thu Sương chia hai đường, nàng đi tìm thuốc mê, ta đi tìm y phục để cải trang.
Chẳng mấy chốc, hai ta hóa thân thành bà già đưa đồ ăn đêm, đẩy xe thức ăn lần lượt đưa tới.
Ban đầu còn có binh sĩ hoài nghi, ta bèn mượn danh Thẩm Kỳ mà bịa chuyện:
“Đây là Tướng quân thấy các vị canh gác vất vả nên đặc biệt ban thưởng.”
“Tướng quân nói rồi, những người trực đêm nay đều là anh em một nhà, sau này đi theo Tướng quân lập công danh, không thiếu được phần của các vị. Đồ ăn đêm này chỉ có anh em thân thiết mới có, người khác muốn ta còn chẳng đưa đâu.”
Sau khi thấy ta và Thu Sương đều giả vờ uống, đám binh sĩ này mới gạt bỏ nghi ngờ, đứa nào đứa nấy nốc sạch.
Chẳng mấy chốc dược tính phát tác, trước cửa Vương phủ ngã rạp một đám.
Ta và Thu Sương thuận lợi tiến vào bên trong.
Với tâm trạng nặng nề, ta đẩy cửa tẩm điện ra.
Vốn tưởng sẽ thấy Phụ vương sắc mặt xám xịt, bệnh tật ốm yếu không còn sức lực.
Nào ngờ lão già này đang tinh thần phơi phới, chống tay xuống đất làm động tác chống đẩy, cơ bắp trên người cuồn cuộn, nào có nửa phần dáng vẻ của người lâm trọng bệnh.
Thấy người vào là ta, Phụ vương khựng lại, ngượng ngùng gãi đầu:
“Con gái, sao lại về sớm thế? Ta còn tưởng con phải mấy ngày nữa mới tới nơi chứ.”
Ta cau mày, vừa bất lực vừa bực bội:
“Chuyện này là thế nào? Phụ vương chẳng lẽ không giải thích một chút sao?”
Từ miệng Phụ vương, ta mới hay sau khi ta đi, Thẩm Kỳ đã lộ rõ dã tâm lang sói.
Không những tự ý liên lạc bộ hạ muốn tạo phản, mà còn lén lút hạ độc ngài.
Phụ vương sớm đã nhận ra, bèn tương kế tựu kế, cố ý giả vờ trúng chiêu nằm liệt giường.
Một mặt là muốn xem Thẩm Kỳ rốt cuộc muốn làm gì;
Mặt khác là gửi mật báo cho ta để quan sát xem ta sẽ xử lý thế nào.
Nếu ta trở về mà vẫn kiêu ngạo xông xáo như mọi khi, ngài sẽ nhân chuyện này mà cho ta một bài học.
May thay ta đủ thông minh, biết bí mật lẻn vào cứu người, không làm cỏ động rừng, ngài cảm thấy rất an lòng.
Ta thực sự không biết phải nói lão già này thế nào cho phải nữa.
Thì ra suốt dọc đường ta lo lắng như lửa đốt, quất ngựa truy phong chạy về, lại là bị lão bầy mưu tính kế một vồ.