Túc Địch - Zhihu

Chương 5

“Nhi nữ của ta đã khôn lớn, vi phụ rất mực an lòng.”

Lão vuốt râu cười đầy gian trá.

“Thẩm Kỳ là Quận mã do con tự tay chọn lấy, cứ giao cho con xử lý vậy. Vi phụ hiện giờ mệt rồi, phải đi đánh một giấc đây.”

Nói đoạn, lão liền đuổi ta ra ngoài, cũng không quên đóng sầm cửa lại rồi cài then kỹ lưỡng.

Ta đứng ngẩn ngơ trước cửa tẩm điện, một mình chịu đựng sự hỗn loạn giữa gió chiều.

Được thôi, rốt cuộc cũng chỉ mình ta gánh vác tất thảy.

12

Đêm đó ta điều động tinh binh, vây chặt phủ Quận chúa như nêm cối.

Thẩm Kỳ chẳng phải muốn n*n b*p ta sao?

Giờ ta tới đây rồi, xem hắn có gan đó hay không.

Lúc đạp văng cửa viện của Thẩm Kỳ, hắn vẫn còn đang say sưa mộng mị trên người nữ tử kia.

Khoảnh khắc nhìn thấy ta, mặt hắn đầy vẻ kinh hoàng và không tin nổi vào mắt mình.

“Nàng… sao nàng lại về nhanh như vậy?”

Hắn hốt hoảng đẩy ả nữ tử trong lòng ra, đứng bật dậy, thần sắc hoảng loạn, đáy mắt xẹt qua một tia sợ hãi.

Ta cười lạnh, chỉ bấy nhiêu gan dạ mà cũng đòi mưu nghịch.

Ta chẳng nói chẳng rằng, quất một roi tới, lại bị hắn vững vàng bắt gọn.

Ở kinh thành quất roi sướng tay quá, ta suýt chút nữa đã quên mất Thẩm Kỳ vốn là kẻ có võ nghệ.

Ta lùi lại hai bước, mặt không cảm xúc mà phân phó:

“Bắt lấy hắn, trọng thưởng!”

Thẩm Kỳ rất nhanh đã bị trói nghiến lại, áp giải đến trước mặt ta.

Còn nữ tử kia sợ đến mức hồn xiêu phách lạc, không ngừng dập đầu cầu xin ta tha mạng. Ta chẳng buồn đoái hoài.

Đón lấy chiếc roi từ tay Thu Sương.

Từng roi quất xuống, quất đến mức cả hai người bọn họ m.áu thịt be bét.

“Nói, tại sao phản bội ta?”

Thực ra ta có chút không hiểu nổi, Thẩm Kỳ đã là Quận mã, lại được thăng làm Chinh Nam đại tướng quân, danh vọng, vinh dự, quyền lực đều có đủ, hắn còn điều gì không thỏa mãn?

Thẩm Kỳ nghiến răng, oán độc nói:

“Nếu ngươi không phải Quận chúa, ai thèm lấy cái hạng đàn bà dữ dằn như ngươi, hễ không vừa ý là vung roi đánh người, có người đàn bà nào lại như ngươi không?”

“Ta vốn dĩ phải là kẻ đứng trên vạn người, hà cớ gì phải chịu dưới trướng một đứa như ngươi?”

Thì ra là vì lẽ đó, ta bật cười ha hả.

“Thật là chuyện nực cười nhất thiên hạ. Ta đã là Quận chúa, chẳng lẽ còn phải khúm núm quỳ lụy sao?”

“Thân là người kế vị Trấn Nam Vương phủ, nếu ta không đủ hung hãn, làm sao trấn áp được lũ rợ man đang dòm ngó Nam Cương? Làm sao bảo vệ được vạn dân trăm họ sau lưng ta?”

“Các huynh đệ nói xem có đúng không!”

Đám binh sĩ phía sau đồng thanh đáp vang:

“Đúng!”

Thẩm Kỳ oán hận nhìn ta, hất cổ lên:

“Chẳng cần nói nhiều, thắng làm vua thua làm giặc, cho ta một cái ch*t thống khoái đi.”

Ta nhếch mép, cúi người xuống, dùng cán roi vỗ vỗ vào mặt hắn.

“Đã dám tạo phản thì phải nghĩ đến hậu quả là gì. Muốn thống khoái? Ta không cho ngươi đấy.”

Ta đứng thẳng người lên, dặn dò:

“Cắt đứt gân tay gân chân của hắn, tống vào đại lao, mỗi ngày quất roi tra tấn, đừng để hắn ch*t dễ dàng như vậy.”

Sắc mặt Thẩm Kỳ xám xịt như tro tàn, đột nhiên mặt hắn đỏ bừng lên, máu tươi trào ra từ khóe miệng.

Thế mà lại cắn lưỡi tự tận rồi.

Thật là quá rẻ cho hắn.

Xử lý xong Thẩm Kỳ, ta lại đem nữ tử kia cùng tất thảy tâm phúc của hắn thanh trừng sạch sẽ.

Đến lúc trời sắp sáng, chuyện này mới coi như tạm lắng xuống.

Sau đó, ta hỏi Thu Sương:

“Thu Sương, ta thực sự hung hãn lắm sao?”

Thu Sương lắc đầu, ánh mắt đầy vẻ kính trọng:

“Quận chúa chẳng hung dữ chút nào. Sự hung hãn của người không bao giờ dành cho người nhà, mà là đối với kẻ thù và những kẻ tâm địa bất chính. Sự hung hãn ấy là để tự bảo vệ mình, cũng là bảo vệ cho tất cả những ai tin tưởng và dựa dẫm vào người.”

“Nếu Quận chúa không hung hãn, đã chẳng cứu được Bình Dương công chúa, cũng chẳng gánh vác nổi Trấn Nam Vương phủ này.”

Ta nghe mà mát lòng mát dạ, cười càng tươi hơn:

“Cái miệng thật ngọt, thưởng!”

13

Thoắt cái, năm năm lại trôi qua.

Năm năm nay, dưới sự cai trị của ta, Nam Cương binh hùng tướng mạnh, bách tính an cư lạc nghiệp, một dải phồn vinh rạng rỡ.

Phụ vương cũng đã chính thức thoái vị, truyền vương vị lại cho ta.

Ta trở thành vị Nữ Trấn Nam Vương đầu tiên trong lịch sử Đại Dĩnh.

Mà kinh thành cũng truyền tới tin vui — Triệu Lệnh Nghi đã lật lại vụ án của Thục phi thành công.

Ta chân thành cảm thấy mừng cho nàng.

Ba tháng sau, Triệu Lệnh Nghi thế mà lại dẫn theo Trường Hoan đến Nam Cương.

Ta mở tiệc tại Vương phủ khoản đãi.

“Ngày ấy từ biệt, ngươi bảo ta đến Nam Cương thăm ngươi, chẳng ngờ giờ đây ngươi đã là Vương gia rồi.”

Ta nhướn mày:

“Thế nào, ngươi đây là nhận thua rồi sao?”

“Ta mới thèm cùng ngươi đánh cược cái đó.” Nàng quay mặt đi, u u thở dài.

“Lời tiễn biệt ngày đó của ta không có ý gì khác, chỉ là không ngờ…”

Ta vỗ vai nàng:

“Không cần nói nhiều, ta hiểu mà.”

Sau một hồi im lặng, nàng chậm rãi mở lời:

“Ta đã xin Phụ hoàng chia cho ta một mảnh phong địa mới, ngay gần Nam Cương này thôi, sau này còn phải nhờ ngươi chiếu cố nhiều hơn.”

“Hì, nói mấy lời đó làm gì…”

Rượu quá ba tuần.

Trong viện, Trường Hoan cùng đứa con gái nuôi ta mới nhận đang vì chút chuyện nhỏ mà nô đùa ầm ĩ.

Thoáng chốc, ta như thấy lại hình ảnh chính mình lúc nhỏ.

Ngày đó ta mới vào cung làm con tin, ai nấy đều âm thầm bắt nạt ta là kẻ từ biên cương tới, chẳng ai chịu chơi cùng.

Thế là ta tìm một con mèo đen làm bạn. Có một ngày con mèo đen đó bị thương.

Ta bắt ép con mèo nằm yên để bôi thuốc cho nó, lại bị Triệu Lệnh Nghi nhìn thấy, nàng khăng khăng cho rằng ta đang ngược đãi con mèo.

Thế là nàng xông vào tranh giành với ta, chẳng ai nhường ai.

Trong lúc giằng co, ta lỡ tay đánh Triệu Lệnh Nghi, nàng ôm con mèo đen vừa cướp được, khóc lóc chỉ trích ta:

“Ngươi thật kiêu căng! Dám đánh cả Công chúa.”

Ta cũng không vừa:

“Ngươi mới là kẻ bá đạo! Cướp mèo của ta.”

Sau này ta mới biết, con mèo đó vốn là do Triệu Lệnh Nghi nuôi.

Nàng thấy ta cô độc một mình đáng thương, lại chẳng thể hạ mình chủ động tìm ta chơi cùng, nên mới để con mèo đen tới bầu bạn với ta.

Nhưng mối lương duyên oan gia cũng từ đó mà kết.

Hai ta trở thành đôi tử đối đầu không ai không biết ở chốn kinh kỳ.

Chuyện cũ đã qua, từ nay về sau nơi trời cao đất rộng này không còn kẻ thù truyền kiếp.

Chỉ còn những người bạn tâm giao, luôn trông giữ và giúp đỡ lẫn nhau.

[Hoàn]