Túc Địch - Zhihu

Chương 1

Sau

1

“Ngươi chắc chắn, đây chính là thư hồi âm của Triệu Lệnh Nghi?”

Ta bóp chặt tờ hoa tiên trong tay, đầu ngón tay vân vê những nét chữ lạnh lẽo.

Ta bán tín bán nghi nhìn sang Thu Sương bên cạnh.

“Hoàn toàn là sự thật.”

Thu Sương quả quyết gật đầu.

Thật là chuyện lạ bốn phương, Triệu Lệnh Nghi từ khi nào lại dễ dàng nhận thua như vậy?

Theo lẽ thường, nàng ta phải ch*t cũng không nhận, sau đó nói ta là kẻ tiểu nhân đắc chí, chẳng qua chỉ là gả cho một gã võ phu, chức tước cao một chút mà thôi, sao sánh bằng vị kinh thành công tử ôn nhu như ngọc mà nàng gả cho mới đúng.

Cho dù nàng ta thật sự nhận thua, cảm thấy ta gả tốt hơn, thì cũng phải đề ra trận tỉ thí tiếp theo, chẳng hạn như so xem sau này con cái ai xuất chúng hơn mới phải.

Nhưng tất thảy đều không có, chỉ có ba chữ nhẹ bẫng kia.

“Ngươi thắng rồi.”

Thế này thì thắng cái nỗi gì?

Nàng ta không hề tức giận, không hề buồn bực, cũng chẳng hề nổi trận lôi đình.

Cái loại chiến thắng này, lấy được thì có ích gì chứ.

“Kẻ đưa thư nói thế nào? Nàng ta có nhắn lại lời gì khác không?”

Thu Sương lắc đầu.

“Phía Công chúa không hề lộ diện, là Phò mã thay mặt chuyển giao thư từ, cũng không có dặn dò gì đặc biệt.”

Ta rơi vào trầm tư.

Bất thường, quá đỗi bất thường.

Triệu Lệnh Nghi là hạng người nào? Kiêu căng hống hách, có thù tất báo, lòng dạ hẹp hòi hơn cả đầu kim, chịu thiệt một chút cũng phải đòi lại gấp bội, lẽ nào lại chịu bỏ qua như vậy. Nàng ta nhất định là còn nước cờ sau.

Cứ như vậy, ta ăn không ngon ngủ không yên mà chờ đợi suốt một tháng trời.

Nhưng vẫn không đợi được bất kỳ tin tức nào của Triệu Lệnh Nghi.

Chẳng lẽ nàng ta được cao nhân nào chỉ điểm? Cố ý làm vậy để làm ta khó chịu?

Ngay lập tức ta lại lắc đầu, chuyện giữa hai chúng ta, nàng ta không đời nào tìm người bày mưu tính kế đâu.

Lại vắt óc suy nghĩ thêm mấy ngày nữa.

Cuối cùng, ta quyết định không nghĩ nữa.

Bất kể nàng ta có âm mưu gì, ta cứ lên kinh thành vạch trần trực tiếp là được.

Thế là, ta mượn danh nghĩa mừng thọ Thái hậu, bắt đầu lên đường tiến kinh.

2

Thực ra theo luật lệ của Đại Dĩnh, phiên vương và con cái nếu không có chiếu triệu hồi thì không được phép vào kinh.

Năm nay lại là ngoại lệ, Hoàng đế mới lập Thái tử, cuộc chiến giành ngôi vị đã dần rõ, lại vừa vặn gặp dịp đại thọ sáu mươi của Thái hậu.

Mà năm xưa khi ta vào kinh làm con tin, vốn là được nuôi dưỡng dưới gối của Thái hậu, nay về kinh mừng thọ, cũng là lẽ hợp tình hợp lý.

Trong lòng mang tâm sự, bước chân tự nhiên cũng nhanh hơn.

Lộ trình vốn dĩ mất mười mấy ngày, ta cưỡi khoái mã, đi đêm đi ngày chỉ mất chưa đầy bảy ngày đã tới nơi.

Nhìn cánh cửa trước mặt bị gỉ sét mất một mảng sơn lớn, cùng lớp mạng nhện dày đặc kết dưới mái hiên, ta không khỏi nghi ngờ bản thân đã đi nhầm chỗ.

“Thu Sương, đây là Công chúa phủ phải không?”

Thu Sương cũng có chút khó hiểu, nhưng vẫn kiên định gật đầu.

“Thưa, đúng vậy.”

Ta thắc mắc: “Đường đường là Bình Dương công chúa, từ bao giờ lại biến thành kẻ nghèo hèn rách nát thế này? Đi, gọi cửa cho ta.”

Thu Sương tiến lên gọi cửa, hồi lâu vẫn không có tiếng động.

Ta đợi đến mất kiên nhẫn, đích thân ra tay, đập cửa rầm rầm.

“Triệu Lệnh Nghi, mở cửa cho bản Quận chúa, đừng có trốn bên trong làm rùa rụt cổ nữa.”

“Triệu Lệnh Nghi, ngươi còn không mở cửa, bản Quận chúa sẽ phá cửa đấy!”

Cánh cửa kẽo kẹt mở ra một khe nhỏ, lộ ra gương mặt già nua của một lão bộc.

“Ngài là An Nam quận chúa phải không, Công chúa hiện giờ không còn ở đây nữa.”

Ta nhíu mày nhìn vào phía sau ông ta, cỏ trong sân đã mọc cao đến bắp chân ta rồi.

“Sao chỉ có mình ngươi, đám hạ nhân khác đâu? Công chúa phủ này sao chẳng có ai trông nom thế?”

Lão bộc vẻ mặt ngập ngừng, thở dài một tiếng.

“Công chúa từ sau khi sinh hạ tiểu Quận chúa, đã giải tán hạ nhân, dời đi ở cùng Phò mã, đã lâu rồi không quay về đây.”

“Ngài muốn tìm Công chúa, có thể đến phủ Trung Cần Bá.”

Cái ả Triệu Lệnh Nghi này, Công chúa phủ tử tế không ở, chạy đến cái phủ Bá tước rách nát kia làm gì?

Chẳng lẽ thật sự là yêu Bùi Hằng kia đến ch*t đi sống lại rồi sao?

Ta mơ hồ cảm thấy có chút bất an, nhưng lại chẳng thể nói rõ là vì sao.

Đành phải sang phủ Trung Cần Bá xem cho ra lẽ.

3

Phủ Trung Cần Bá quả nhiên khác hẳn với Công chúa phủ.

Cổng son cao lớn, sư tử đá uy nghiêm, tu sửa cực kỳ bề thế, so với phủ Hầu thông thường còn có phần thể diện hơn.

Ta sai Thu Sương lên gọi cửa.

Sau khi đã bẩm báo thân phận, hai gã sai vặt canh cửa vẫn ngăn cản không cho vào, thần sắc hoảng hốt, ánh mắt né tránh, ấp úng nói rằng Công chúa và Phò mã đều không có trong phủ.

Mây đen nghi hoặc trong lòng ta tức thì nổ tung, một luồng dự cảm chẳng lành xông thẳng l*n đ*nh đầu.

Phủ Trung Cần Bá này, rõ ràng kỳ lạ.

Ta cũng chẳng quan tâm, lập tức cho chúng vài roi, chúng liền biết điều ngay, quy quy củ củ mời ta vào trong.

Thế nhưng, ta vẫn không thấy Triệu Lệnh Nghi đâu.

Tại viện của chủ mẫu, kẻ ra tiếp đón ta là một nữ tử tên Giang Nguyệt Hoa, tự xưng là thiếp thất của Phò mã.

“Ngài chính là An Nam quận chúa, người năm đó cùng Bình Dương công chúa tề danh phải không? Thiếp thân là Giang Nguyệt Hoa, không rõ Quận chúa giá lâm có việc gì?”

Trên mặt nàng ta chất đầy nụ cười khách sáo, nhưng ánh mắt lại mang theo vài phần xét nét và kiêu ngạo.

Ta hừ lạnh một tiếng, vào thẳng vấn đề:

“Nàng ta không xứng tề danh với ta. Triệu Lệnh Nghi đâu? Bảo nàng ta ra đây gặp ta.”

Nụ cười của Giang Nguyệt Hoa khựng lại trong chốc lát, ngay sau đó lại khôi phục như thường.

“Công chúa thân thể bất an, không tiện tiếp khách. Quận chúa nếu có việc gì, chi bằng cứ nói với thiếp thân, thiếp thân sẽ thay ngài chuyển lời.”

Ta liếc mắt nhìn nàng ta từ trên xuống dưới một lượt.

Giang Nguyệt Hoa đang mặc bộ vân cẩm, lấp lánh dưới ánh mặt trời, trên đầu cài trâm vàng ròng khảm thúy, đội quán bảo thạch điểm thúy, khắp người toát ra vẻ châu quang bảo khí, trông chẳng giống một kẻ làm thiếp mà lại giống vị đương gia chủ mẫu hơn.

Sau