
Giới thiệu nội dung
GIỚI THIỆU
Khi biết mình là thiên kim thật của Hầu phủ, trong bụng ta đã mang thai.
Phu nhân thở phào nhẹ nhõm:
“Nếu con đã thành thân rồi, vậy hôn sự giữa muội muội con và Thế t.ử phủ Vĩnh An Hầu cứ giữ nguyên như cũ đi.”
Ta cũng cảm thấy như vậy rất tốt.
Không cần phải chia xa Tạ Uẩn Lễ, cũng không cần bị ép gả vào một mối nhân duyên chẳng đâu vào đâu.
Rất hợp ý ta.
Lời còn chưa kịp thốt ra, đã thấy thiên kim giả khoác tay một người đi dạo phố trở về.
Lúc này ta mới nhìn rõ.
Phu quân của ta, lại chính là vị hôn phu của nàng ta.
Kiếp trước, ta không cam lòng, dây dưa không dứt, ép hắn phải nhận ta và đứa bé.
Gả sang đó ba năm, hắn căm ghét ta đến tận xương tủy, ngay cả đứa con cũng không giữ được.
Tạ Uẩn Lễ quở trách ta:
“Nếu không phải ngươi làm ầm ĩ đến trước mặt A Chỉ, ta sao có thể bỏ lỡ nàng ấy.”
“Ở bên ngươi chẳng qua chỉ là diễn trò cho qua chuyện. Một nữ nhân xuất thân chốn phong nguyệt như ngươi, dù khoác lên danh phận thiên kim Hầu phủ, cũng xứng đòi danh phận sao?”
Kiếp này, ta cụp mắt xuống.
“Phu quân của ta đã c.h.ế.t rồi. Có điều... chúc mừng muội muội tìm được lương nhân như ý.”