Cẩm Tú An Ninh

Chương 1: 1

Sau
GIỚI THIỆU

Khi biết mình là thiên kim thật của Hầu phủ, trong bụng ta đã mang thai.

Phu nhân thở phào nhẹ nhõm:

“Nếu con đã thành thân rồi, vậy hôn sự giữa muội muội con và Thế t.ử phủ Vĩnh An Hầu cứ giữ nguyên như cũ đi.”

Ta cũng cảm thấy như vậy rất tốt.

Không cần phải chia xa Tạ Uẩn Lễ, cũng không cần bị ép gả vào một mối nhân duyên chẳng đâu vào đâu.

Rất hợp ý ta.

Lời còn chưa kịp thốt ra, đã thấy thiên kim giả khoác tay một người đi dạo phố trở về.

Lúc này ta mới nhìn rõ.

Phu quân của ta, lại chính là vị hôn phu của nàng ta.

Kiếp trước, ta không cam lòng, dây dưa không dứt, ép hắn phải nhận ta và đứa bé.

Gả sang đó ba năm, hắn căm ghét ta đến tận xương tủy, ngay cả đứa con cũng không giữ được.

Tạ Uẩn Lễ quở trách ta:

“Nếu không phải ngươi làm ầm ĩ đến trước mặt A Chỉ, ta sao có thể bỏ lỡ nàng ấy.”

“Ở bên ngươi chẳng qua chỉ là diễn trò cho qua chuyện. Một nữ nhân xuất thân chốn phong nguyệt như ngươi, dù khoác lên danh phận thiên kim Hầu phủ, cũng xứng đòi danh phận sao?”

Kiếp này, ta cụp mắt xuống.

“Phu quân của ta đã c.h.ế.t rồi. Có điều... chúc mừng muội muội tìm được lương nhân như ý.”

01

Phu nhân dần đỏ hoe vành mắt:

“Sao lại thành ra thế này? Hắn là người nơi nào? Trong nhà còn phụ mẫu song thân hay không?”

Ta không nhìn ánh mắt của Thế t.ử phủ Vĩnh An Hầu, tiếp tục đáp:

“Trong nhà không còn ai nữa, là một cô nhi. Hắn từng cứu con, về sau triều đình trưng binh, hai tháng trước đã ra đi rồi. Chỉ tiếc tạo hóa trêu ngươi.”

Hầu gia khẽ thở dài:

“Nếu đã vậy, con cứ an tâm ở lại. Sau này... cũng có thể tìm một lương duyên khác.”

Ta gật đầu.

Trong mắt Thôi Chỉ ngấn lệ, nàng nắm lấy tay ta:

“Tỷ tỷ, vốn dĩ muội định đợi tỷ trở về sẽ chủ động trả lại mối hôn sự này cho tỷ.”

“Bởi từ đầu muội đã chiếm mất phần của tỷ. Thế t.ử vốn là phu quân của tỷ. Muội biết, sau khi biết được thân thế của mình, không nên tiếp tục tham lam giữ lấy nữa. Nhưng khi biết tỷ đã tìm được lương duyên, muội cũng thật lòng vui mừng thay tỷ.”

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Tạ Hoài Dực vòng tay ôm lấy vai nàng, thấp giọng dỗ dành:

“Đừng khóc nữa. Mấy hôm trước nàng mới nhiễm phong hàn, vừa khỏi bệnh, không nên để tổn hại đôi mắt.”

Ta nhìn dáng vẻ dịu dàng ấy của hắn, thoáng thất thần.

Hôm qua...

Hôm qua ta vừa định nói cho hắn biết, ta đã có thai.

Lúc hắn ra khỏi cửa, ta còn dặn đi dặn lại:

“Chàng nhớ về sớm một chút, ta có chuyện muốn nói với chàng.”

Tạ Uẩn Lễ đáp:

“Ta làm việc cho gia chủ, có thể về sớm hay không còn phải xem gia chủ có việc hay không.”

Nhưng hôm qua hắn không trở về.

Trước ngày hôm nay, hắn vẫn còn là Tạ Uẩn Lễ, chỉ là một tiểu tư chuyên chăn ngựa cho nhà quyền quý.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Còn ta chỉ là một cô gái mồ côi cha mẹ, bị họ hàng bán vào thanh lâu, vì không chịu nổi nhục nhã mà suýt nữa đ.â.m đầu vào cột tự vẫn.

Khi ấy, chính Tạ Uẩn Lễ đã cứu ta.

Hắn vay mượn rất nhiều bạc để chuộc thân cho ta, nói rằng không để tâm chuyện ta đã thất thân, nguyện ý chăm sóc ta.

Ta toàn tâm toàn ý xem hắn là cứu rỗi của đời mình.

Ở nhà lo liệu việc lớn việc nhỏ cho hắn, giặt giũ vá may, bán chút đồ thêu và trứng gà để duy trì sinh kế.

Cuộc sống tuy khổ cực, nhưng trong khổ vẫn có niềm vui, khiến người ta cảm thấy tương lai còn có hy vọng.

Hầu phu nhân nhận lại ta là vì một ma ma bên cạnh bà phát hiện ra một chuyện.

Trên người Thôi Chỉ không có dấu bớt hình bướm.

Đó là dấu hiệu truyền đời của nữ nhi nhà họ Thôi.

Nữ t.ử đến năm mười tám tuổi, trên vai trái sẽ dần hiện ra một vết bớt hình cánh bướm, sống động như thật.

Còn nam t.ử thì xuất hiện một dấu ấn hình trăng khuyết.

Ít lâu trước vừa đúng sinh thần mười tám tuổi của Thôi Chỉ.

Nha hoàn hầu hạ tắm rửa cho nàng vô tình liếc thấy vai trái nàng.

Sạch sẽ không tì vết, chẳng có gì cả.

Nha hoàn lập tức sợ đến trắng bệch mặt mày, trong đêm báo việc này cho phu nhân.

Trong lòng phu nhân nảy sinh nghi ngờ, âm thầm tìm tới bà đỡ năm xưa.

Bà đỡ nay đã tóc bạc phơ.

Bị phu nhân tra hỏi, bà ta sợ đến run lẩy bẩy, cuối cùng vẫn phải nói ra sự thật.

Thì ra năm ấy nhà bà ta nghèo đến mức không có nổi cái ăn.

Nhìn thiên kim nhà họ Thôi vừa chào đời đã được hưởng vinh hoa phú quý, bà ta sinh lòng đố kỵ.

Nghiến răng một cái, bà ta bế đứa cháu gái vừa mới sinh của mình đến, tráo đổi với ta.

Còn ta, vị thiên kim thật của Hầu phủ, lại bị bà ta tiện tay bán cho một gia đình nghèo khó làm đồng dưỡng tức với giá năm mươi văn tiền.

Con trai nhà ấy lớn hơn ta vài tuổi, tính tình hung bạo, động một chút là đ.á.n.h đập ta.

Trên người ta quanh năm đầy những vết bầm tím.

Những đêm lén khóc, ngay cả tiếng nức nở cũng không dám phát ra.

Sau này một trận lũ quét bất ngờ ập tới.

Cả nhà họ cuống cuồng bỏ chạy, để mặc ta ở phía sau.

Ta liều mạng trèo lên một cây đại thụ, may mắn thoát c.h.ế.t trong gang tấc.

Còn cả nhà ấy cùng căn nhà đều bị nước lũ cuốn sạch không còn dấu vết.

Ta còn chưa kịp mừng vì thoát nạn, đã bị thân thích của họ tìm tới.

Bọn họ nói rằng nếu ta còn sống thì phải có người quản.

Ngoài miệng nói là chăm nom ta, quay đầu đã bán ta vào thanh lâu.

Trong thanh lâu, ta học nghệ suốt ba năm.

Cầm kỳ thi họa, thi từ ca phú, đối nhân xử thế, nhìn mặt đoán ý, thứ gì cũng phải học.

Đợi đủ ba năm, tú bà mới đẩy ta ra tiếp khách.

Ma ma được phái tới đón ta không điều tra kỹ chuyện trước kia của ta.

Bà chỉ thấy ta thuê một tiểu viện nhỏ sống một mình.

Tuy cuộc sống thanh bần, nhưng cũng không còn phải chịu khổ nữa.
Sau