Cẩm Tú An Ninh

Chương 5

Giữa những tiếng chén ngọc ly vàng va chạm, cuối cùng vẫn có người chú ý tới ta.

Một cô nương mặt tròn bước tới, đ.á.n.h giá ta từ trên xuống dưới.

“Ơ? Đây chẳng phải cô nương bán đậu phụ ở đầu cầu trước kia sao? Sao nàng ta lại ở đây?”

Mấy người bên cạnh lập tức tụ lại, ghé đầu bàn tán.

“Nghe nói là đứa con gái năm xưa bị ôm nhầm của Hầu phủ, lớn lên ở bên ngoài. Chắc là nuôi hỏng rồi.”

“Nhìn cái dáng vẻ chẳng lên nổi mặt bàn này xem, co rúm trong góc như con chim cút. Dù sao cũng từng xuất thân từ gia đình nghèo hèn.”

Ta nâng chén trà, không lên tiếng.

Thôi Chỉ cuống lên, đứng dậy chắn trước mặt ta, vành mắt đỏ hoe:

“Các người đừng nói tỷ tỷ của ta như vậy! Tất cả đều là lỗi của ta, nếu không phải vì ta...”

Lời còn chưa dứt.

Nàng đã che mặt, khóc rồi chạy đi.

Cả yến tiệc lập tức xôn xao.

Có người đồng tình.

Có người thở dài cảm khái.

Có người nhỏ giọng nói rằng vị Nhị tiểu thư của Hầu phủ này đúng là một người thiện lương.

Cũng có người nhìn ta một cái.

Ý vị khó dò lắc đầu.

10

Ta ngồi nguyên tại chỗ, ngụm trà còn chưa kịp nuốt xuống.

Tạ Hoài Dịch đã đứng trước mặt ta.

Mày hắn nhíu c.h.ặ.t thành một nút thắt, giận dữ đùng đùng:

“Lục Cẩm Ninh, ngươi nhất định phải xuất hiện để khiến A Chỉ mất mặt sao?”

Ta ngẩng đầu nhìn hắn.

“Ta làm sai chuyện gì rồi? Nói sai câu nào sao?”

Dường như thái độ của ta đã chọc giận hắn, hắn lạnh lùng cười nhạt một tiếng.

“Ngươi biết rõ thân phận của mình là gì, còn cố ý ra vẻ đáng thương, khiến A Chỉ cảm thấy áy náy.”

“Ngươi làm vậy chẳng phải là ép nàng lúc nào cũng phải nhớ rằng mình chỉ là nữ t.ử xuất thân bình dân hay sao?”

“Còn nữa, câu ngươi hỏi về khung xương vịt ở t.ửu lâu là có ý gì? Cố ý chọc tức A Chỉ đúng không?”

Ta ngẩn người một chút, không hiểu hắn đang nói gì.

“Nàng về nhà xong đã khóc với ta, nói rằng sau này sẽ không bao giờ muốn ăn vịt quay nữa. Nói là khiến ngươi mất mặt, trong lòng nàng rất áy náy. Lục Cẩm Ninh, ngươi nói xem, chẳng qua chỉ là một bữa cơm thôi, ngươi nhất định phải hỏi câu đó, rốt cuộc là có dụng ý gì?”

Dụng ý gì ư?

Từ đầu đến cuối, ta chẳng làm gì sai.

Thế nhưng chuyện gì cũng là lỗi của ta.

Ta cầm chén trà trên bàn lên, giơ tay hất thẳng vào mặt hắn.

Nước trà chảy dọc theo cằm hắn xuống dưới.

Tạ Hoài Dịch tức đến đỏ bừng cả mặt.

“Hỗn xược! Ngươi...”

“Thế t.ử, ngươi có tư cách gì mà chất vấn ta?”

“Kẻ có dụng tâm bất lương nhất, chẳng phải chính là ngươi sao?”

Ánh mắt hắn né tránh, không dám nhìn ta.

Rồi xoay người bỏ đi.

11

Trở về phủ, Thôi Chỉ vẫn chưa ăn cơm.

Phu nhân đang ở tiền sảnh dỗ dành nàng.

Vừa nhìn thấy ta bước vào, Thôi Chỉ với đôi mắt sưng đỏ liền chạy tới, nắm lấy tay ta, giọng nói nhỏ nhẹ yếu ớt.

“Tỷ tỷ, xin lỗi... là muội không tốt, khiến tỷ mất mặt...”

Phu nhân thở dài, vỗ nhẹ lưng Thôi Chỉ.

“Được rồi, người một nhà thì có thù oán gì chứ. Huống hồ Cẩm Ninh sẽ không trách con đâu.”

“Nó trước đây từng bán đậu phụ, đó cũng là sự thật, chỉ là...”

Ánh mắt bà rơi trên người ta.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

“Cẩm Ninh, sau này con đừng tham gia yến tiệc nữa.”

Bà cũng chê ta làm mất mặt rồi.

Ta đáp:

“Vâng.”

Phu nhân lau nước mắt nơi khóe mắt Thôi Chỉ.

“A Chỉ, tỷ tỷ con cũng không giận con, mau ăn cơm đi, đừng để đói hỏng người.”

Thôi Chỉ rụt rè nhìn ta.

“Tỷ tỷ, thật sao?”

“Tỷ thật sự không trách muội sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Ta đột nhiên cảm thấy rất mệt mỏi.

“Từ đầu đến cuối, ta chưa từng trách muội.”

“Ta thậm chí còn chưa nói lấy một câu.”

“Người bị họ cười nhạo là ta, người bị họ đem ra bàn tán cũng là ta.”

“Ngay cả người bị nói như ta còn không cảm thấy đau lòng, vậy tại sao muội lại đau lòng đến thế?”

Môi nàng run lên.

Nước mắt lại sắp rơi xuống.

“Hơn nữa, muội bỏ lại ta một mình ở đó rồi khóc lóc chạy đi.”

“Muội có biết sau khi muội đi rồi, bọn họ đã nói gì về ta nữa không?”

Ta muốn nói tiếp.

 

Muốn nói hết tất cả những bất mãn, tất cả những tủi thân trong lòng mình.

Ta muốn hỏi nàng.

Muội khóc cái gì?

Muội tủi thân cái gì?

Người bị sỉ nhục trước mặt mọi người là ta.

Người bị chỉ trỏ sau lưng, bị nói là không lên nổi mặt bàn cũng là ta.

Muội chỉ cần khóc thay ta vài tiếng, cuối cùng lại biến thành lỗi của ta sao?

Nhưng ta còn chưa kịp mở miệng.

Phu nhân đã nhìn thấy nước mắt trong mắt Thôi Chỉ.

Bà lập tức đau lòng, nhíu mày, buột miệng nói:

“Cẩm Ninh! Chẳng lẽ bọn họ nói sai sao?”

Vừa nói ra khỏi miệng, bà mới ý thức được mình vừa nói gì.

Trên mặt thoáng hiện vẻ ngượng ngùng và hối hận.

Phu nhân lúng túng bổ sung một câu:

“Ta... ta không cố ý.”

Không cố ý.

Nhưng những lời ấy, rõ ràng chính là suy nghĩ thật trong lòng bà.

Ta không nhìn họ nữa.

Chỉ để lại một câu:

“Con xin lui trước.”

Khi xoay người đi.

Sau lưng vang lên tiếng nức nở khe khẽ của Thôi Chỉ.

Và giọng dỗ dành dịu dàng của phu nhân.

12

Ta nghe nói Thôi Chỉ làm ầm lên đòi chuyển ra ngoài.

Nói rằng chỉ cần nàng còn ở đây, e rằng ta sẽ không thể thân thiết với phu nhân và mọi người.

Khi ta chạy tới.

Tiền sảnh đã loạn thành một đoàn.

Hầu gia nhìn thấy ta, giọng nói đầy vẻ mất kiên nhẫn:

“Cẩm Ninh, con nhất định phải làm cho cả nhà không được yên ổn sao?”

Tạ Hoài Dịch cũng có mặt.

Hắn lạnh lùng nhìn ta.

“A Chỉ rốt cuộc thiếu nợ ngươi điều gì?”

“Mà ngươi lại không thể dung chứa nàng như vậy?”

Không dung chứa nàng sao?

Từ đầu đến cuối, ta còn chưa nói lấy một câu.

Ánh mắt của tất cả mọi người nhìn ta.

Giống như đang nhìn một kẻ ngoài cuộc không hiểu chuyện.

Ta hít sâu một hơi.

Nuốt hết mọi tủi thân xuống.

“Muội không cần chuyển đi.”

“Ta chuyển đi.”

Hầu gia sững người một chút.

Sau đó trầm giọng nói:

“Không được.”

“Nếu con không chuyển đi, chỉ e Nhị muội sẽ chuyển đi.”

“Đã vậy, chi bằng để con chuyển đi.”