Tạ Hoài Dịch vẫn còn ngồi trên bàn tiệc.
Hắn nhìn ta thật sâu, ánh mắt dừng lại trên mặt ta một thoáng.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Thôi Chỉ lập tức đặt đũa xuống, đầy vẻ áy náy:
“Xin lỗi tỷ tỷ, tỷ không thích ăn cá sao? Vậy để muội bảo người dọn món cá này đi.”
Ta vừa định lắc đầu, Tạ Hoài Dịch đã lên tiếng trước.
“Nàng ấy không ăn cá, chẳng lẽ tất cả mọi người đều phải cùng nàng ấy không ăn cá sao?”
“A Chỉ, nàng thích ăn cá.”
Phu nhân hơi nhíu mày, có chút không vui nhìn về phía ta:
“Cẩm Ninh, con thích ăn gì có thể nói với phòng bếp.”
Ta cố ép mình nuốt xuống một ngụm rau xanh.
“Con ăn gì cũng được.”
Bữa cơm này giống như chịu hình.
Khó khăn lắm mới đợi đến lúc tan tiệc, ta đứng dậy cáo lui trước, một mình đi dưới hành lang.
Vừa rẽ qua khúc quanh, dạ dày lại cuộn lên dữ dội.
Ta vịn cột, khom người nôn đến trời đất quay cuồng, nước mắt cũng bị sặc chảy ra.
Phía sau bỗng vang lên một giọng nói.
“Vì sao lại nôn?”
Bàn tay đang lau miệng khựng lại một chút.
Ta quay người nhìn lại.
Là Tạ Hoài Dịch.
Hắn đứng cách vài bước, ánh mắt trầm xuống nhìn ta thật lâu, rồi chậm rãi hạ xuống bụng ta.
Ta bình thản lùi về sau nửa bước.
“Ăn không quen thôi. Trước kia toàn ăn cháo trắng rau dưa, chưa từng động đến những thứ này, quá nhiều dầu mỡ, cho nên...”
Không biết Tạ Hoài Dịch có tin hay không.
“Nếu nàng không khỏe thì nên đi khám sớm. Ta quen một vị đại phu...”
“Không cần!”
Ta buột miệng cắt ngang.
Hắn nhìn ta một cái, bỗng cười lạnh:
“Lục Cẩm Ninh, ta biết chuyện ta giấu giếm nàng, ở bên nàng là lỗi của ta. Nhưng nàng chỉ là người xuất thân từ thanh lâu, ta làm sao cưới nàng được? Làm sao...”
Tạ Hoài Dịch dừng lại một chút, như cảm thấy nói những điều này cũng thừa thãi.
“Nam nhân nào mà chẳng chỉ là vui chơi qua đường? Huống hồ, ta tự hỏi mình đối xử với nàng cũng không tệ. A Chỉ mới là người ta muốn cưới làm thê t.ử, ta không để tâm đến xuất thân của nàng ấy.”
Ta siết c.h.ặ.t những ngón tay trong tay áo.
“Những điều Thế t.ử nói, ta đều đã hiểu rồi. Nếu đã vậy, số bạc chuộc thân mà Thế t.ử bỏ ra cho ta, ta cũng không cần phải trả nữa.”
Hắn thở phào nhẹ nhõm, không mấy để ý:
“Đã cho nàng thì là của nàng.”
“Nhưng ta mong rằng, những thứ không phải của nàng, nàng đừng động tâm tư.”
Phía xa bỗng truyền đến giọng nói của Thôi Chỉ, mang theo vài phần nũng nịu.
“Thế t.ử, sao chàng lại ở đây?”
Sự lạnh lẽo trên mặt Tạ Hoài Dịch lập tức tan đi quá nửa, giọng nói cũng trở nên dịu dàng hơn.
“Ta thấy tỷ tỷ nàng nôn nên tiện miệng hỏi một câu.”
“Có điều, là ta nhiều chuyện rồi.”
Thôi Chỉ bước nhanh tới, lo lắng nhìn ta:
“Tỷ tỷ, tỷ không khỏe sao?”
“Chẳng lẽ tỷ...”
Ta biết nàng nghĩ tới điều gì.
“Không có. Phu quân ta mất sớm, chàng vốn mang số mệnh tuyệt tự từ khi sinh ra.”
Nàng hơi sững người, sau đó lộ ra ánh mắt thương cảm, không hỏi thêm nữa.
Ngược lại, sắc mặt Tạ Hoài Dịch tối sầm lại, âm trầm nhìn chằm chằm vào ta.
...
04
Đêm đó, ta vừa định đi ngủ thì bên ngoài đã vang lên tiếng bước chân.
Nha hoàn vén rèm lên, phu nhân bước vào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Bà ngồi xuống bên giường, giọng nói mang theo vài phần áy náy:
“Cẩm Ninh, là ta không tốt, chưa hỏi khẩu vị của con đã cho dọn món cá ấy lên bàn. Sau này nếu ăn không quen, con có thể tự nấu ở tiểu trù phòng, không cần miễn cưỡng.”
Ta lắc đầu.
Phu nhân lại hỏi:
“Bên cạnh con còn thiếu thứ gì không? Cứ nói đi.”
Ta nghĩ một lát:
“Phu nhân, trong người con không có bạc, có thể...”
Bà hơi bất ngờ, dường như không ngờ ta lại mở miệng xin thứ này.
Một lát sau, bà sai người mang tới một tờ ngân phiếu, đưa vào tay ta:
“Đây là một trăm lượng, con cứ dùng trước đi. Không đủ thì lại tới hỏi ta.”
Ta nhận lấy ngân phiếu, khẽ nói:
“Đa tạ phu nhân.”
Bà không sửa lại cách xưng hô của ta.
Nghĩ cũng phải.
Nếu ta trực tiếp gọi bà là ‘mẫu thân’, chưa chắc bà đã thấy thoải mái.
“Phu nhân, con muốn tới chùa Thanh Vân, thắp cho phu quân con một ngọn đèn trường minh.”
“Ước chừng phải ở lại vài ngày.”
“Mấy ngày?”
“Mười ngày.”
Bà gật đầu, không hỏi thêm gì, coi như đã đồng ý.
Lúc đứng dậy định rời đi, phu nhân bỗng quay đầu lại.
“À phải rồi, tiểu viện trước đây con ở hôm nay xảy ra một trận hỏa hoạn.”
Ngón tay ta hơi siết lại.
Tạ Hoài Dịch...
Vậy mà lại một mồi lửa thiêu rụi căn viện nhỏ nơi chúng ta từng sống cùng nhau.
“Cháy thì cháy thôi.”
Phu nhân thở dài:
“Cũng phải, người đã không còn nữa rồi. Sau này ta sẽ tìm cho con một mối hôn sự tốt khác.”
Bà không ở lại lâu, xoay người đi ra ngoài.
Đêm ấy, ta nằm trong chăn gấm.
Chăn đệm mềm mại, ấm áp.
Nhưng ta trằn trọc mãi, thế nào cũng không ngủ được.
06
Sáng sớm hôm sau, ta thu dọn vài bộ quần áo để thay đổi rồi chuẩn bị ra ngoài.
Vừa tới cổng viện, đã thấy Tạ Hoài Dịch đứng ở đó.
Trong tay hắn xách hộp đựng thức ăn.
Là tới đưa bữa sáng cho Thôi Chỉ.
Ta cúi đầu, tăng nhanh bước chân, muốn lướt qua bên cạnh hắn.
Ngay khoảnh khắc sượt vai nhau, Tạ Hoài Dịch dừng bước, chắn trước mặt ta.
“Đi đâu?”
“Thân là muội phu của ta, Thế t.ử quản hơi nhiều rồi đấy.”
Hắn nhíu mày, giọng điệu lạnh xuống:
“Ta không muốn A Chỉ phải lo lắng cho nàng. Nàng vừa mới trở về đã chạy lung tung, nếu nàng ấy biết lại phải bận tâm.”
“Ta còn có thể đi đâu được nữa?”
“Tiểu viện thuê kia chẳng phải đã bị ngươi đốt rồi sao?”
Ánh mắt hắn khẽ d.a.o động, quay đầu sang chỗ khác, không nhìn ta.
“Cháy thì cháy thôi, dù sao cũng chẳng có thứ gì đáng giá.”
Ta lười tiếp tục nói chuyện với hắn, xoay người bước lên xe ngựa.
Rèm xe còn chưa kịp buông xuống, phía sau đã vang lên giọng nói của Thôi Chỉ, mang theo vài phần vui mừng:
“Thế t.ử, sao chàng lại tới đây?”
“Ta tới đưa cho nàng bánh bao nước ở thành nam.”
“Đây là áo choàng mẫu thân mới may cho ta đấy, đẹp không? Viền ngoài là lông cáo trắng, bên trên còn thêu chỉ vàng nữa. Đắt lắm, tận hai trăm lượng bạc cơ. Ta nói không cần, vậy mà người nhất quyết muốn cho.”
Hắn nhìn ta thật sâu, ánh mắt dừng lại trên mặt ta một thoáng.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Thôi Chỉ lập tức đặt đũa xuống, đầy vẻ áy náy:
“Xin lỗi tỷ tỷ, tỷ không thích ăn cá sao? Vậy để muội bảo người dọn món cá này đi.”
Ta vừa định lắc đầu, Tạ Hoài Dịch đã lên tiếng trước.
“Nàng ấy không ăn cá, chẳng lẽ tất cả mọi người đều phải cùng nàng ấy không ăn cá sao?”
“A Chỉ, nàng thích ăn cá.”
Phu nhân hơi nhíu mày, có chút không vui nhìn về phía ta:
“Cẩm Ninh, con thích ăn gì có thể nói với phòng bếp.”
Ta cố ép mình nuốt xuống một ngụm rau xanh.
“Con ăn gì cũng được.”
Bữa cơm này giống như chịu hình.
Khó khăn lắm mới đợi đến lúc tan tiệc, ta đứng dậy cáo lui trước, một mình đi dưới hành lang.
Vừa rẽ qua khúc quanh, dạ dày lại cuộn lên dữ dội.
Ta vịn cột, khom người nôn đến trời đất quay cuồng, nước mắt cũng bị sặc chảy ra.
Phía sau bỗng vang lên một giọng nói.
“Vì sao lại nôn?”
Bàn tay đang lau miệng khựng lại một chút.
Ta quay người nhìn lại.
Là Tạ Hoài Dịch.
Hắn đứng cách vài bước, ánh mắt trầm xuống nhìn ta thật lâu, rồi chậm rãi hạ xuống bụng ta.
Ta bình thản lùi về sau nửa bước.
“Ăn không quen thôi. Trước kia toàn ăn cháo trắng rau dưa, chưa từng động đến những thứ này, quá nhiều dầu mỡ, cho nên...”
Không biết Tạ Hoài Dịch có tin hay không.
“Nếu nàng không khỏe thì nên đi khám sớm. Ta quen một vị đại phu...”
“Không cần!”
Ta buột miệng cắt ngang.
Hắn nhìn ta một cái, bỗng cười lạnh:
“Lục Cẩm Ninh, ta biết chuyện ta giấu giếm nàng, ở bên nàng là lỗi của ta. Nhưng nàng chỉ là người xuất thân từ thanh lâu, ta làm sao cưới nàng được? Làm sao...”
Tạ Hoài Dịch dừng lại một chút, như cảm thấy nói những điều này cũng thừa thãi.
“Nam nhân nào mà chẳng chỉ là vui chơi qua đường? Huống hồ, ta tự hỏi mình đối xử với nàng cũng không tệ. A Chỉ mới là người ta muốn cưới làm thê t.ử, ta không để tâm đến xuất thân của nàng ấy.”
Ta siết c.h.ặ.t những ngón tay trong tay áo.
“Những điều Thế t.ử nói, ta đều đã hiểu rồi. Nếu đã vậy, số bạc chuộc thân mà Thế t.ử bỏ ra cho ta, ta cũng không cần phải trả nữa.”
Hắn thở phào nhẹ nhõm, không mấy để ý:
“Đã cho nàng thì là của nàng.”
“Nhưng ta mong rằng, những thứ không phải của nàng, nàng đừng động tâm tư.”
Phía xa bỗng truyền đến giọng nói của Thôi Chỉ, mang theo vài phần nũng nịu.
“Thế t.ử, sao chàng lại ở đây?”
Sự lạnh lẽo trên mặt Tạ Hoài Dịch lập tức tan đi quá nửa, giọng nói cũng trở nên dịu dàng hơn.
“Ta thấy tỷ tỷ nàng nôn nên tiện miệng hỏi một câu.”
“Có điều, là ta nhiều chuyện rồi.”
Thôi Chỉ bước nhanh tới, lo lắng nhìn ta:
“Tỷ tỷ, tỷ không khỏe sao?”
“Chẳng lẽ tỷ...”
Ta biết nàng nghĩ tới điều gì.
“Không có. Phu quân ta mất sớm, chàng vốn mang số mệnh tuyệt tự từ khi sinh ra.”
Nàng hơi sững người, sau đó lộ ra ánh mắt thương cảm, không hỏi thêm nữa.
Ngược lại, sắc mặt Tạ Hoài Dịch tối sầm lại, âm trầm nhìn chằm chằm vào ta.
...
04
Đêm đó, ta vừa định đi ngủ thì bên ngoài đã vang lên tiếng bước chân.
Nha hoàn vén rèm lên, phu nhân bước vào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Bà ngồi xuống bên giường, giọng nói mang theo vài phần áy náy:
“Cẩm Ninh, là ta không tốt, chưa hỏi khẩu vị của con đã cho dọn món cá ấy lên bàn. Sau này nếu ăn không quen, con có thể tự nấu ở tiểu trù phòng, không cần miễn cưỡng.”
Ta lắc đầu.
Phu nhân lại hỏi:
“Bên cạnh con còn thiếu thứ gì không? Cứ nói đi.”
Ta nghĩ một lát:
“Phu nhân, trong người con không có bạc, có thể...”
Bà hơi bất ngờ, dường như không ngờ ta lại mở miệng xin thứ này.
Một lát sau, bà sai người mang tới một tờ ngân phiếu, đưa vào tay ta:
“Đây là một trăm lượng, con cứ dùng trước đi. Không đủ thì lại tới hỏi ta.”
Ta nhận lấy ngân phiếu, khẽ nói:
“Đa tạ phu nhân.”
Bà không sửa lại cách xưng hô của ta.
Nghĩ cũng phải.
Nếu ta trực tiếp gọi bà là ‘mẫu thân’, chưa chắc bà đã thấy thoải mái.
“Phu nhân, con muốn tới chùa Thanh Vân, thắp cho phu quân con một ngọn đèn trường minh.”
“Ước chừng phải ở lại vài ngày.”
“Mấy ngày?”
“Mười ngày.”
Bà gật đầu, không hỏi thêm gì, coi như đã đồng ý.
Lúc đứng dậy định rời đi, phu nhân bỗng quay đầu lại.
“À phải rồi, tiểu viện trước đây con ở hôm nay xảy ra một trận hỏa hoạn.”
Ngón tay ta hơi siết lại.
Tạ Hoài Dịch...
Vậy mà lại một mồi lửa thiêu rụi căn viện nhỏ nơi chúng ta từng sống cùng nhau.
“Cháy thì cháy thôi.”
Phu nhân thở dài:
“Cũng phải, người đã không còn nữa rồi. Sau này ta sẽ tìm cho con một mối hôn sự tốt khác.”
Bà không ở lại lâu, xoay người đi ra ngoài.
Đêm ấy, ta nằm trong chăn gấm.
Chăn đệm mềm mại, ấm áp.
Nhưng ta trằn trọc mãi, thế nào cũng không ngủ được.
06
Sáng sớm hôm sau, ta thu dọn vài bộ quần áo để thay đổi rồi chuẩn bị ra ngoài.
Vừa tới cổng viện, đã thấy Tạ Hoài Dịch đứng ở đó.
Trong tay hắn xách hộp đựng thức ăn.
Là tới đưa bữa sáng cho Thôi Chỉ.
Ta cúi đầu, tăng nhanh bước chân, muốn lướt qua bên cạnh hắn.
Ngay khoảnh khắc sượt vai nhau, Tạ Hoài Dịch dừng bước, chắn trước mặt ta.
“Đi đâu?”
“Thân là muội phu của ta, Thế t.ử quản hơi nhiều rồi đấy.”
Hắn nhíu mày, giọng điệu lạnh xuống:
“Ta không muốn A Chỉ phải lo lắng cho nàng. Nàng vừa mới trở về đã chạy lung tung, nếu nàng ấy biết lại phải bận tâm.”
“Ta còn có thể đi đâu được nữa?”
“Tiểu viện thuê kia chẳng phải đã bị ngươi đốt rồi sao?”
Ánh mắt hắn khẽ d.a.o động, quay đầu sang chỗ khác, không nhìn ta.
“Cháy thì cháy thôi, dù sao cũng chẳng có thứ gì đáng giá.”
Ta lười tiếp tục nói chuyện với hắn, xoay người bước lên xe ngựa.
Rèm xe còn chưa kịp buông xuống, phía sau đã vang lên giọng nói của Thôi Chỉ, mang theo vài phần vui mừng:
“Thế t.ử, sao chàng lại tới đây?”
“Ta tới đưa cho nàng bánh bao nước ở thành nam.”
“Đây là áo choàng mẫu thân mới may cho ta đấy, đẹp không? Viền ngoài là lông cáo trắng, bên trên còn thêu chỉ vàng nữa. Đắt lắm, tận hai trăm lượng bạc cơ. Ta nói không cần, vậy mà người nhất quyết muốn cho.”