
Giới thiệu nội dung
【Xuyên không + Không hệ thống + Tóc trắng + Thuần ngạo kiều + Đơn nữ chính + Ngày bão vạn chữ + Lịch sử + Tuyến xám】
《Thông Liêu Lang Nhân kỳ thứ 114514: Từ tiện dân đến Hoàng phu, cố vấn nho nhỏ làm thế nào để ăn trọn Nữ hoàng Đức?》
Xem xong không hay có thể tìm tác giả PVP.
Tôi tên là Claude Bauer, vốn chỉ là một nhân viên văn phòng tăng ca giữa đêm khuya,
Một tia sét đánh xuống, tôi cùng với trái tim thuộc về thế kỷ hai mươi mốt này đã quay trở lại Đế quốc Đức năm 1912.
Tôi không xu dính túi, vì kế sinh nhai, tôi đành phải viết rất nhiều bài báo mang tính kích động để kiếm nhuận bút,
Nhưng nào ngờ bài viết này lại được đặt lên bàn làm việc của Tiểu Đức hoàng Theodorine.
Nàng một mặt chỉ trích bài báo của tôi là chuyện giật gân, làm lung lay tận gốc rễ,
Mặt khác lại lấy danh nghĩa giám sát để giữ tôi lại Cung điện Sanssouci, đồng thời đưa cho tôi một tấm séc có thể thay đổi vận mệnh.
Tôi không có cách nào báo đáp, cũng không có nơi nào để bỏ trốn,
Có lẽ là vì mong muốn bảo vệ, cũng có thể là một kiểu kiêu ngạo nào đó của kẻ xuyên không hay tâm lý cứu thế. Tôi quyết định giúp đỡ nàng và nhân dân Đức.
Nhưng tôi đã quên mất rằng, một khi cánh bướm đã đập vỗ, hướng đi của cơn bão sẽ không còn ai có thể dự đoán được nữa.
Sự tồn tại của nước Pháp chí thượng đã khiến thế giới này có những biến đổi sâu sắc.
Sự cấp tiến hóa của phong trào công nhân Anh khiến cho cán cân vốn đang ổn định lại càng thêm chao đảo.
Những quyết sách của tôi cũng chưa hẳn đã hoàn toàn chính xác,
Dù sao tôi cũng không thuộc về nơi này, nơi này không phải là nhà của tôi.
Tôi không phải là anh hùng...
Nhưng... tôi không hy vọng vào lúc người khác đang viết nên lịch sử,
Bản thân mình chỉ có thể khoanh tay đứng nhìn...
【Các bạn trẻ, sao các bạn lại thực sự đọc đến tận đây cơ chứ, chữ số phần giới thiệu đã đạt đến giới hạn 500 chữ rồi, chạy thôi】
《Thông Liêu Lang Nhân kỳ thứ 114514: Từ tiện dân đến Hoàng phu, cố vấn nho nhỏ làm thế nào để ăn trọn Nữ hoàng Đức?》
Xem xong không hay có thể tìm tác giả PVP.
Tôi tên là Claude Bauer, vốn chỉ là một nhân viên văn phòng tăng ca giữa đêm khuya,
Một tia sét đánh xuống, tôi cùng với trái tim thuộc về thế kỷ hai mươi mốt này đã quay trở lại Đế quốc Đức năm 1912.
Tôi không xu dính túi, vì kế sinh nhai, tôi đành phải viết rất nhiều bài báo mang tính kích động để kiếm nhuận bút,
Nhưng nào ngờ bài viết này lại được đặt lên bàn làm việc của Tiểu Đức hoàng Theodorine.
Nàng một mặt chỉ trích bài báo của tôi là chuyện giật gân, làm lung lay tận gốc rễ,
Mặt khác lại lấy danh nghĩa giám sát để giữ tôi lại Cung điện Sanssouci, đồng thời đưa cho tôi một tấm séc có thể thay đổi vận mệnh.
Tôi không có cách nào báo đáp, cũng không có nơi nào để bỏ trốn,
Có lẽ là vì mong muốn bảo vệ, cũng có thể là một kiểu kiêu ngạo nào đó của kẻ xuyên không hay tâm lý cứu thế. Tôi quyết định giúp đỡ nàng và nhân dân Đức.
Nhưng tôi đã quên mất rằng, một khi cánh bướm đã đập vỗ, hướng đi của cơn bão sẽ không còn ai có thể dự đoán được nữa.
Sự tồn tại của nước Pháp chí thượng đã khiến thế giới này có những biến đổi sâu sắc.
Sự cấp tiến hóa của phong trào công nhân Anh khiến cho cán cân vốn đang ổn định lại càng thêm chao đảo.
Những quyết sách của tôi cũng chưa hẳn đã hoàn toàn chính xác,
Dù sao tôi cũng không thuộc về nơi này, nơi này không phải là nhà của tôi.
Tôi không phải là anh hùng...
Nhưng... tôi không hy vọng vào lúc người khác đang viết nên lịch sử,
Bản thân mình chỉ có thể khoanh tay đứng nhìn...
【Các bạn trẻ, sao các bạn lại thực sự đọc đến tận đây cơ chứ, chữ số phần giới thiệu đã đạt đến giới hạn 500 chữ rồi, chạy thôi】
Danh sách chương
Tổng 276 chươngChương 51Chương 51: Đừng bày trò giả thần giả quỷ, cút về nước Pháp của ông!Chương 52Chương 52: Ta mang tới hòa bình cho châu Âu!Chương 53Chương 53: Giấc mộng hoàng lươngChương 54Chương 54: Trẫm thật chu đáo!Chương 55Chương 55: Đột phá kỹ thuậtChương 56Chương 56: Giai cấp, Dân tộc, Quốc gia?Chương 57Chương 57: Cô vừa bảo cô tên gì cơ?Chương 58Chương 58: Oa, A lên rồiChương 59Chương 59: Đây không còn là tư bản bình thường nữa, đến cả hoàng quyền cũng chẳng sợ!Chương 60Chương 60: Giải đấu đối kháng không giới hạn ở BerlinChương 61Chương 61: Tôi muốn dồn tâm sức vào quân sựChương 62Chương 62: Tiểu Hi, chào nhéChương 63Chương 63: Kế hoạch tạo thần của HitlaChương 64Chương 64: Thích kháchChương 65Chương 65: Thiên uyChương 66Chương 66: Trẫm dùng cách cứng rắnChương 67Chương 67: Muôn người đều mang gánh nặng thời thếChương 68Chương 68: Tỉnh giấc, trời sập mất rồiChương 69Chương 69: Mấy đứa à, tôi sắp không xong thật rồi, tin không?Chương 70Chương 70: Hoang mang giữa ngã rẽ... gỡ thế khó liên hoànChương 71Chương 71: Thất Thất Nguyệt, tự viết tự đọc mà không buồn cười saoChương 72Chương 72: Không thể chỉ yêu nước khi đất nước hùng mạnhChương 73Chương 73: Tự do như gió trời hạo đãngChương 74Chương 74: Cứng đầu bít cả hai đầuChương 75Chương 75: Ối giời ơi, Teo-lin, sao cô ngang dữ vậy?Chương 76Chương 76: Hitla trở về LinzChương 77Chương 77: Chỉ một miếng bít tết đã bán rẻ ParisChương 78Chương 78: Tính hai mặtChương 79Chương 79: Lời võ tướng vẫn nghe lọt taiChương 80Chương 80: Thất Thất Nguyệt, ta muốn dạy nàng đánh Thái Cực, được không?Chương 81Chương 81: Meo meo meoChương 82Chương 82: Dạo chơi Thuận ThiênChương 83Chương 83: Anh còn dám tới gặp tôi à?Chương 84Chương 84: Hi…tla…von…LeChương 85Chương 85: Hans là cục trưởngChương 86Chương 86: Tất Cả Giao Cho Tướng Phụ Lo LiệuChương 87Chương 87: Nhân danh tình yêuChương 88Chương 88: Đây hẳn là thử thách của cố vấnChương 89Chương 89: Không biết đặt tiêu đề gì meoChương 90Chương 90: Không ngờ phát triển quân sự của nước ta đã tới mức nàyChương 91Chương 91: Đêm Trước Cơn BãoChương 92Chương 92: Cú Sốc Tài ChínhChương 93Chương 93: Khủng Hoảng Niềm Tin Ngân HàngChương 94Chương 94: Rối Như Tơ Vò, Tổ Nghiêng Trứng NguyChương 95Chương 95: London Rực LửaChương 96Chương 96: Lòng Sông Quá HẹpChương 97Chương 97: Trách Nhiệm Nặng, Đường XaChương 98Chương 98: Thỏa HiệpChương 99Chương 99: Củi Tàn Lửa Truyền… Tàn Tro Vọng Lại…Chương 100Chương 100: Đã Một Tiếng Không Dán Dán Rồi, Ngươi Lạnh Nhạt Trẫm!