Mai và Khoa đi bộ bên nhau, những bước chân của họ đồng điệu như một bài hát du dương. Những câu chuyện hồn nhiên của bạn bè vẫn còn văng vẳng trong đầu, nhưng giờ đây, chỉ còn lại hai người trong không gian tĩnh lặng của buổi chiều.
“Cậu có biết, mình rất thích viết thơ không?” Mai bỗng lên tiếng, phá tan bầu không khí im lặng.
Khoa nhìn cô, ánh mắt có phần ngạc nhiên. “Thật sao? Thơ à?”
“Ừ, từ nhỏ mình đã thích viết. Nó giúp mình thể hiện cảm xúc và suy nghĩ,” Mai trả lời, nụ cười rạng rỡ. “Còn cậu thì sao? Có sở thích nào không?”
“Chỉ có học,” Khoa đáp, giọng điệu vẫn thản nhiên. “Chưa bao giờ nghĩ đến việc viết lách.”
“Thật tiếc! Viết cũng là một cách để giải tỏa căng thẳng mà,” Mai nói, cảm nhận sự khô khan trong câu trả lời của Khoa. “Cậu có thể thử một lần.”
Khoa khẽ nhún vai, không nói gì thêm. Mai cảm thấy có chút hụt hẫng nhưng vẫn cố gắng duy trì cuộc trò chuyện. “Có khi mình có thể giúp cậu một bài thơ, như một phần thưởng cho việc ôn tập.”
Khoa nhếch môi, lần đầu tiên có chút hứng thú. “Thế thì phải cho tôi xem thành quả.”
“Chắc chắn rồi! Nhưng trước tiên, chúng ta hãy hoàn thành việc ôn tập đã,” Mai nói, cố gắng giữ không khí vui vẻ.
Khi về đến nhà, Mai quyết định lập một kế hoạch học tập cho cả nhóm. Cô mở cuốn sổ tay ra, viết ra những chủ đề cần ôn. Trong đầu cô, những hình ảnh của Khoa và các bạn cùng nhau thảo luận, tranh luận, khiến lòng cô dâng trào cảm xúc. Cô muốn tạo ra không khí học tập thoải mái nhưng cũng đầy nhiệt huyết.
Buổi tối, Mai nhắn tin cho Khoa: “Mình nghĩ chúng ta nên tổ chức một buổi học nhóm vào cuối tuần. Cậu có tham gia không?”
Khoa đáp lại ngay lập tức: “Được, nhưng tôi sẽ chỉ đến nếu mọi người thật sự nghiêm túc.”
Mai mỉm cười, không ngờ rằng Khoa lại có thể hứng thú như vậy. Cô nhắn lại: “Tất nhiên, chúng ta sẽ nghiêm túc. Nhưng cũng sẽ có chút vui vẻ!”“Vui vẻ không phải là mục tiêu chính,” Khoa trả lời, nhưng Mai cảm nhận được sự hài hước trong lời nói của anh.
Cuối tuần đến, cả nhóm tập trung tại thư viện. Không khí học tập nghiêm túc nhưng cũng không thiếu tiếng cười. Mai là người dẫn dắt, phân chia công việc cho mọi người. Khoa, mặc dù có vẻ lạnh lùng, nhưng lại rất chăm chỉ lắng nghe và góp ý.
“Cậu có thể giải thích lại bài này không?” một bạn hỏi, và Khoa ngay lập tức đứng dậy, tự tin trình bày.
Mai quan sát Khoa, cảm thấy ngưỡng mộ. Anh không chỉ thông minh mà còn có khả năng truyền đạt tốt. Những khoảnh khắc ấy khiến cô nhận ra rằng giữa họ đang dần hình thành một sự kết nối đặc biệt.
Thời gian trôi qua nhanh chóng, và buổi học nhóm kết thúc trong tiếng cười và những lời hứa hẹn cho những lần gặp sau. Khoa tiến lại gần Mai, ánh mắt anh có chút nghiêm túc. “Cảm ơn cậu đã tổ chức buổi học. Nó thực sự hữu ích.”
“Cậu nói vậy là mình vui rồi!” Mai đáp, lòng dâng tràn sự phấn chấn. “Chúng ta nên làm điều này thường xuyên hơn.”
“Có thể,” Khoa đồng ý, nhưng ánh mắt anh dường như đang suy tư về điều gì đó lớn hơn.
“Cậu đang nghĩ gì vậy?” Mai hỏi, cảm thấy có điều gì đó không ổn.
“Chỉ là... Mình cảm thấy áp lực từ kỳ thi. Không chỉ riêng cậu, mà cả nhóm đều cần cố gắng hơn nữa,” Khoa thẳng thắn.
Mai gật đầu. “Đúng vậy, nhưng đừng quên giữ tinh thần thoải mái. Chúng ta có nhau mà.”
Khoa mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi. “Phải, chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.”
Mai cảm nhận được một luồng khí ấm áp giữa họ, như một lời hứa cho tương lai. Dù phía trước còn nhiều thử thách, nhưng cô tin rằng họ sẽ không đơn độc. Tình bạn và tình cảm sẽ là sức mạnh giúp họ vượt qua tất cả.
Khi ra về, bầu trời đã tối, nhưng lòng Mai lại sáng rực. Cô nhìn Khoa, một cảm giác tự tin dâng trào. Họ đang ở bên nhau, và đó chính là khởi đầu cho một chương mới trong cuộc sống của cả hai. Cô không biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo, nhưng lòng cô tràn đầy hy vọng.