Yêu Trong Mùa Thi

Chương 12: Sự hỗ trợ bất ngờ

Mai ngồi trong lớp, lòng tràn đầy sự hồi hộp. Cuối tuần này, buổi ôn tập nhóm mà cô đã lên kế hoạch sắp diễn ra. Cô muốn mọi người có thể hỗ trợ nhau, cùng nhau vượt qua áp lực thi cử. Nhìn quanh lớp, cô thấy bạn bè đang bàn tán rôm rả, nhưng trong đó, Minh Khoa lại lặng lẽ ngồi một góc, ánh mắt dán chặt vào quyển sách.

Hương, bạn thân của Mai, đến bên cô. “Cậu nghĩ Khoa sẽ tham gia không?”

“Hy vọng là có,” Mai đáp, “Tớ nghĩ nếu Khoa đến, mọi người sẽ thoải mái hơn.”

“Cậu biết đấy, Khoa không phải là người dễ gần,” Hương nhún vai.

“Nhưng tớ tin rằng Khoa có thể thay đổi,” Mai kiên định.

Ngày ôn tập đã đến. Mai chuẩn bị rất nhiều sách vở, bánh kẹo và nước uống để tạo không khí thoải mái. Khi mọi người bắt đầu đến, cô cảm thấy hồi hộp và hy vọng. Hương đến trước, rồi đến các bạn khác. Nhưng Khoa vẫn chưa xuất hiện.

“Mai, cậu có chắc là Khoa sẽ đến không?” Hương hỏi.

“Phải, tớ đã nhắn tin cho cậu ấy,” Mai trả lời, cố gắng giữ tinh thần lạc quan.

Khi tiếng chuông báo hiệu giờ học kết thúc vang lên, Khoa xuất hiện. Áo sơ mi trắng, tóc chải gọn gàng, Khoa bước vào với vẻ mặt nghiêm túc. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về anh.

“Tôi đến đây chỉ vì Mai,” Khoa nói, giọng có phần không tự nhiên nhưng đã bớt lạnh lùng hơn trước.

“Cảm ơn cậu,” Mai cười, lòng cảm thấy ấm áp. “Chúng ta sẽ cùng nhau ôn tập.”

Không khí trong phòng dần trở nên vui vẻ hơn khi mọi người bắt đầu chia sẻ kiến thức. Những tiếng cười, những câu chuyện bắt đầu xuất hiện. Tuy nhiên, vẫn có những lúc căng thẳng khi gặp phải những câu hỏi khó.

“Cái này khó quá! Ai có ý tưởng không?” Hương kêu lên, khuôn mặt nhăn nhó.

“Để tôi thử,” Khoa nhanh chóng lên tiếng, khiến mọi người ngạc nhiên. Anh bắt đầu giải thích từng bước một, giọng nói không còn sự kiêu ngạo mà thay vào đó là sự nhiệt huyết.

Mai nhìn Khoa, cảm thấy một sự thay đổi nhỏ trong anh. Dù còn nhiều điều cần cải thiện, nhưng ít nhất giờ đây, Khoa đã bắt đầu cởi mở hơn với mọi người.

“Cảm ơn cậu, Khoa,” Mai nói, ánh mắt cô sáng lên. “Cậu đã giúp mọi người rất nhiều.”

“Chỉ là một phần nhỏ thôi,” Khoa đáp, nhưng trong lòng anh cảm thấy ấm áp. Anh không còn đơn độc trong hành trình này nữa.

Buổi ôn tập kéo dài đến tối. Khi mọi người ra về, Mai cảm thấy như một gánh nặng trong lòng đã được gỡ bỏ. Cô quay sang Khoa, nụ cười trên môi. “Cảm ơn cậu đã tham gia.”

“Tôi thấy cũng không tệ,” Khoa đáp, ánh mắt anh có phần dịu dàng hơn. “Có lẽ chúng ta nên làm điều này thường xuyên hơn.”

“Chắc chắn rồi!” Mai vui vẻ nói, cảm nhận được những bước tiến trong mối quan hệ của họ. “Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua mọi khó khăn.”

Khi Khoa rời đi, Mai đứng lại nhìn theo, lòng tràn đầy hy vọng về tương lai. Cô biết rằng mọi thứ chưa kết thúc, nhưng những nỗ lực hôm nay sẽ là nền tảng cho những điều tốt đẹp hơn.

Ánh đèn đường lấp lánh giữa đêm, như những giấc mơ đang chờ đợi được chạm tới. Cô thầm cảm ơn những người bạn đã đồng hành và quyết tâm sẽ không để những áp lực thi cử làm rạn nứt tình bạn của họ. Một chương mới đang mở ra, và Mai sẵn sàng đối mặt với tất cả.

Ngày hôm sau, không khí trong lớp vẫn còn đọng lại những cảm xúc từ buổi ôn tập hôm qua. Mai cảm thấy tự tin hơn, không chỉ về kiến thức mà còn về mối quan hệ với Khoa. Cô bước vào lớp, bắt gặp ánh mắt Khoa đang nhìn về phía mình.“Chào, Khoa!” Mai lên tiếng, nụ cười tươi tắn trên môi.

“Chào,” Khoa gật đầu, nhưng ánh mắt anh có chút ngập ngừng.

“Chúng ta có thể ôn tập thêm hôm nay không?” Mai hỏi, mong muốn được tiếp tục những bước tiến đã bắt đầu.

“Được, nhưng tôi bận một chút,” Khoa trả lời, vẻ mặt vẫn nghiêm túc.

Mai hơi thất vọng, nhưng cô hiểu rằng Khoa vẫn cần thời gian. “Không sao, tớ sẽ chờ.”

Ngày hôm đó trôi qua với những bài học căng thẳng, nhưng Mai vẫn cảm thấy động lực từ buổi ôn tập nhóm. Cô nhìn thấy bạn bè mình dần cởi mở hơn, và đó là điều khiến cô cảm thấy vui vẻ.

Khi tan học, Mai quyết định mời mọi người đi ăn kem. “Chúng ta hãy đi ăn kem, như một phần thưởng cho những nỗ lực của mình,” cô đề xuất.

“Một ý tưởng tuyệt vời!” Hương hô lên, khiến mọi người cùng hưởng ứng.

Khi cả nhóm đến quán kem, không khí trở nên sôi động hơn bao giờ hết. Những tiếng cười và trò chuyện vang lên, tạo nên một bầu không khí ấm áp. Khoa cũng tham gia, mặc dù vẫn giữ vẻ lạnh lùng thường thấy, nhưng anh không còn tách biệt như trước.

“Cậu ăn vị gì?” Mai hỏi Khoa, khi thấy anh đứng bên quầy kem.

“Tôi sẽ lấy socola,” Khoa đáp, ánh mắt vẫn dán vào menu.

“Vậy thì mình cũng ăn socola nhé!” Mai cười, cảm thấy gần gũi hơn.

“Cùng ăn thôi,” Khoa nói, lần đầu tiên có chút hài hước trong giọng nói.

Khi mọi người cùng nhau thưởng thức kem, Mai cảm nhận được sự gắn kết đang dần hình thành. Những cuộc trò chuyện trở nên cởi mở hơn, và Khoa cũng bắt đầu tham gia vào những câu chuyện hài hước, khiến mọi người cười ồ lên.

“Cậu mà không tham gia ôn tập thì chắc chắn không ăn được kem này đâu!” Hương trêu chọc Khoa.

“Đúng vậy, nếu không thì sẽ lỡ mất cơ hội tuyệt vời này,” Mai thêm vào, ánh mắt cô sáng lên.

Khoa chỉ mỉm cười, nhưng Mai biết rằng trong lòng anh đang dần ấm lên. Cô hy vọng rằng những ngày tháng tới sẽ mang đến nhiều điều tốt đẹp hơn cho cả nhóm, không chỉ trong học tập mà còn trong tình bạn.

Khi họ ra về, Mai cảm thấy như mình đã làm được điều gì đó ý nghĩa. Cô nhìn Khoa, một cảm giác ấm áp dâng lên trong lòng. Dù mọi thứ vẫn chưa hoàn hảo, nhưng cô tin rằng với sự hỗ trợ và tình bạn chân thành, họ sẽ cùng nhau vượt qua mọi thử thách phía trước.

“Cậu có muốn đi bộ một đoạn không?” Mai hỏi Khoa khi mọi người đã rời khỏi quán.

“Được,” Khoa gật đầu, và cả hai bắt đầu bước đi cùng nhau.

“Thật tuyệt khi có mọi người bên cạnh,” Mai nói, lòng đầy cảm xúc.

“Phải,” Khoa đồng ý, “Đôi khi, những điều nhỏ nhặt lại có ý nghĩa lớn.”

Mai mỉm cười, cảm thấy như một phần của câu chuyện lớn hơn, nơi tình bạn và tình yêu đang dần nảy nở giữa những khó khăn của mùa thi. Cô không biết điều gì đang chờ đợi phía trước, nhưng một điều chắc chắn rằng, cô sẽ không đơn độc trong hành trình này.

truyenfull,truyenfull vn