Yêu Trong Mùa Thi

Chương 14: Nỗi lo chưa nguôi

Mai vừa bước vào lớp học, tâm trạng nặng trĩu với những suy nghĩ về kỳ thi sắp tới. Ánh mắt cô lướt qua những bạn bè đang ngồi học bài, mỗi người đều mang trong mình những nỗi lo lắng riêng. Tiếng bút lướt trên giấy, tiếng lật trang sách hòa quyện với những âm thanh xôn xao. Trong không khí đó, Mai cảm nhận được áp lực đang đè nén không chỉ mình mà cả lớp.

Khoa đã đến trước, anh ngồi ở góc bàn, im lặng như thường lệ. Mai không thể không chú ý đến vẻ mặt nghiêm túc của anh. Từ lần gặp gỡ gần đây, cô thấy Khoa có phần căng thẳng hơn, sự kiêu ngạo thường ngày cũng dần nhường chỗ cho những suy tư trầm lặng. Cô biết, áp lực từ gia đình và sự cạnh tranh trong lớp đang bủa vây lấy anh.

“Chào Khoa,” Mai cất tiếng, cố gắng kéo anh ra khỏi những suy nghĩ đen tối.

Khoa ngẩng lên, ánh mắt vẫn còn chút mơ màng. “Chào,” anh đáp ngắn gọn, rồi lại tiếp tục nhìn ra ngoài cửa sổ.

Mai không muốn bỏ cuộc. “Cậu có ôn bài không? Mình nghĩ chúng ta nên cùng nhau ôn tập một chút.”

“Cứ làm đi, nhưng tôi không chắc mình có thời gian.” Khoa vẫn giữ vẻ lạnh lùng.

“Thời gian hay không là do mình quyết định,” Mai nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng kiên quyết. “Nếu cậu cần giúp, mình có thể lên kế hoạch học tập cho cả nhóm.”

Khoa nhìn cô, ánh mắt anh dần sáng lên. “Cô muốn tổ chức học nhóm à?”

“Đúng vậy. Chúng ta cần phải hợp sức lại. Kỳ thi này không chỉ là bài kiểm tra kiến thức mà còn là cơ hội để chứng minh bản thân,” Mai nói, lòng đầy nhiệt huyết.

Khoa gật đầu, có vẻ như anh đã suy nghĩ về điều này. “Được, nhưng mọi người phải thật sự nghiêm túc.”

“Chắc chắn rồi! Chúng ta sẽ không chỉ học mà còn có thể tạo ra không khí thoải mái. Học cũng cần có niềm vui mà,” Mai mỉm cười, cảm thấy động lực dâng trào.

Khi buổi học kết thúc, nhóm bạn đã quyết định tổ chức buổi học nhóm vào cuối tuần. Mai cảm thấy hào hứng, nhưng cũng không thể phủ nhận rằng nỗi lo lắng về kỳ thi đang bủa vây lấy mình. Cô đã từng trải qua những kỷ niệm đau thương từ kỳ thi trước, nơi mà những giấc mơ vụt tắt và áp lực đã khiến cô phải đứng bên bờ vực thất bại.

Trong khi mọi người rời lớp, Mai và Khoa ở lại để dọn dẹp. “Cậu có nhớ kỳ thi năm ngoái không?” Mai hỏi, giọng có chút chùng xuống.

Khoa im lặng một lúc, rồi gật đầu. “Nhớ chứ. Đó là một trải nghiệm tồi tệ.”

“Đúng vậy. Mình đã không làm tốt như mong muốn,” Mai thở dài. “Nhưng mình không muốn năm nay lại như vậy.”

“Chúng ta cần phải cố gắng hơn. Không chỉ là vì bản thân, mà còn vì những người xung quanh,” Khoa nói, vẻ mặt nghiêm túc.Mai cảm nhận được sự quyết tâm trong lời nói của Khoa. “Đúng vậy. Chúng ta phải cùng nhau vượt qua.”

Khi rời khỏi trường, bầu trời đã sẫm tối, những vì sao bắt đầu lấp lánh. Mai nhìn lên, cảm thấy một chút ấm áp từ những ánh sáng xa xôi đó. Dù nỗi lo lắng vẫn còn đeo bám, cô biết rằng mình không đơn độc. Có Khoa bên cạnh, cả nhóm bạn cùng nhau, họ sẽ vượt qua mùa thi này.

Cuối tuần đến, buổi học nhóm diễn ra trong không khí vui vẻ và nghiêm túc. Mai đã lên kế hoạch chi tiết, phân chia công việc cho từng người. Cô làm việc với Khoa, và lần này, anh đã tham gia tích cực hơn, không còn vẻ lạnh lùng như trước.

“Cậu có thể giải thích phần này không?” một bạn trong nhóm hỏi, và Khoa ngay lập tức đứng dậy, tự tin trình bày.

Mai nhìn Khoa với sự ngưỡng mộ. Sự thông minh và khả năng truyền đạt của anh khiến cô cảm thấy tự hào. Họ không chỉ học tập mà còn tạo ra những kỷ niệm quý giá, từ những tiếng cười cho đến những cuộc tranh luận sôi nổi.

Thời gian trôi qua nhanh chóng, buổi học nhóm kết thúc trong những tiếng cười và sự hứa hẹn cho những lần gặp sau. Khoa tiến lại gần Mai, ánh mắt anh có chút nghiêm túc. “Cảm ơn cậu đã tổ chức buổi học. Nó thực sự hữu ích.”

Mai mỉm cười, lòng dâng tràn sự phấn chấn. “Chúng ta nên làm điều này thường xuyên hơn.”

“Có thể,” Khoa đồng ý, nhưng ánh mắt anh lại đang suy tư về điều gì đó lớn hơn.

“Cậu đang nghĩ gì vậy?” Mai hỏi, cảm thấy có điều gì đó không ổn.

“Chỉ là... Mình cảm thấy áp lực từ kỳ thi. Không chỉ riêng cậu, mà cả nhóm đều cần cố gắng hơn nữa,” Khoa thẳng thắn.

Mai gật đầu. “Đúng vậy, nhưng đừng quên giữ tinh thần thoải mái. Chúng ta có nhau mà.”

Khoa mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi. “Phải, chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.”

Mai cảm nhận được một luồng khí ấm áp giữa họ, như một lời hứa cho tương lai. Dù phía trước còn nhiều thử thách, nhưng cô tin rằng họ sẽ không đơn độc. Tình bạn và tình cảm sẽ là sức mạnh giúp họ vượt qua tất cả.

Khi ra về, bầu trời đã tối, nhưng lòng Mai lại sáng rực. Cô nhìn Khoa, một cảm giác tự tin dâng trào. Họ đang ở bên nhau, và đó chính là khởi đầu cho một chương mới trong cuộc sống của cả hai. Cô không biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo, nhưng lòng cô tràn đầy hy vọng.

Tối hôm đó, Mai nằm trên giường, lật lại cuốn sổ tay với những kế hoạch học tập. Nhưng trong đầu cô, những hình ảnh của Khoa cứ lởn vởn. Cô cảm thấy như có điều gì đó đang chờ đợi họ ở phía trước, một thử thách lớn hơn có thể sẽ xảy ra. Mai nhắm mắt lại, nhưng tâm trí không thể ngừng suy nghĩ về kỳ thi.

Trong giấc mơ, những kỷ niệm đau thương từ kỳ thi trước lại hiện về. Cô không thể để những điều đó chi phối mình thêm nữa. Ngày mai, họ sẽ bắt đầu lại. Họ sẽ cùng nhau đối diện với những nỗi lo chưa nguôi, và Mai biết rằng, dù có ra sao, tình yêu và tình bạn sẽ luôn là động lực giúp họ vượt qua mọi thử thách.

truyenfull,truyenfull vn