Yêu Thầm Tình Địch - Nhị Nguyệt Trúc

Chương 9: Chỉ Là Tình Địch Thôi

Trong một tiết học, diễn đàn của trường Trung học Số 2 và "tường tỏ tình" bùng nổ.

[Đệt! Hóa ra học sinh chuyển trường mới Sở Tử Ngọc là anh em chí cốt của Thẩm Hoài Dư!]

[Đại ca trường Trung học Số 1 là thanh mai trúc mã của Thẩm soái!]

[Sở Tử Ngọc ở sát vách nhà Thẩm Hoài Dư!]

...

Tin đồn càng truyền càng lệch. Chẳng mấy chốc, cả trường đều biết Thẩm Hoài Dư có một thanh mai trúc mã từng là lão đại của trường Trung học Số 1, chính là học sinh chuyển trường mới Sở Tử Ngọc.

Tan học, Hàn Kỳ vẫy tay: "Anh Sở... học bá." Đối với chuyện Sở Tử Ngọc và Thẩm Hoài Dư là bạn thân chí cốt, Hàn Kỳ vẫn thấy như khoa học viễn tưởng, dè dặt chào Thẩm Hoài Dư một tiếng: "Tớ đi trước nhé, mai gặp!"

Sở Tử Ngọc vẫy tay: "Bái bai!"

Thẩm Hoài Dư đi rồi, Sở Tử Ngọc đương nhiên đi theo.

Thẩm Hoài Dư vốn đã nổi bật ở trường Trung học Số 2, giờ lại có thêm Sở Tử Ngọc, suốt dọc đường ra cổng trường đều có học sinh lén liếc nhìn họ.

Ra khỏi trường thì ít người hơn, Sở Tử Ngọc lên tiếng: "Thẩm Hoài Dư, cậu đói chưa? Tớ đói lắm rồi, mình đi ăn lẩu ở chỗ lần trước đi, tớ mời cậu!"

Thẩm Hoài Dư không dừng lại, Sở Tử Ngọc lại đuổi theo nói: "Thẩm Hoài Dư, tớ thật sự đói lắm rồi."

Thẩm Hoài Dư vẫn không có phản ứng gì, Sở Tử Ngọc liền tự nói: "Tớ nói tớ là bạn cậu nên cậu giận à? Nhưng chúng ta đúng là bạn mà, cậu còn mời tớ ăn lẩu nữa. Có thể cậu cũng sẽ mời người không phải bạn đi ăn lẩu, nhưng tớ thì chỉ ăn lẩu với bạn mình thôi. Cậu có thể không coi tớ là bạn, dù sao tớ coi cậu là bạn, tớ —"

Nói "bạn" quá nhiều, đến chính Sở Tử Ngọc cũng bị rối, cậu dừng lại, còn định mở miệng nói tiếp thì Thẩm Hoài Dư đột nhiên lên tiếng: "Đến rồi."

Sở Tử Ngọc dừng lại: "Hả?" Cậu nhìn theo hướng Thẩm Hoài Dư, thấy một tấm biển chạm khắc dựng ở đó: quán ăn gia đình trong ngõ nhỏ.

Thẩm Hoài Dư nói: "Cậu có thể ăn rồi."

Thẩm Hoài Dư nói xong định đi, Sở Tử Ngọc liền nắm lấy cánh tay y: "Cùng ăn đi! Một mình tớ ăn không nổi!"

Không muốn nghe Thẩm Hoài Dư từ chối nữa, Sở Tử Ngọc hướng vào trong quán gọi lớn: "Ông chủ, hai người!"

Thẩm Hoài Dư vẫn không nhúc nhích, Sở Tử Ngọc kéo một cái, vậy mà không kéo nổi.

Cũng phải, nhìn Thẩm Hoài Dư thì như học sinh gương mẫu, học bá lạnh lùng, nhưng thực chất lại là kiểu một chọi sáu, thực lực sâu không lường được.

Mềm không được thì dùng cách mềm hơn, Sở Tử Ngọc buông tay, cúi đầu nhìn đôi giày vải của Thẩm Hoài Dư, đen tuyền, dây giày trắng được giặt sạch sẽ, buộc gọn gàng đúng kiểu học sinh ba tốt.

Sở Tử Ngọc nhỏ giọng: "Thẩm Hoài Dư, tớ đau dạ dày."

Một giây, hay hai giây, đôi giày vải đen đã bước về phía quán ăn gia đình. Khóe môi Sở Tử Ngọc cong lên.

Cậu biết mà, Thẩm Hoài Dư thật ra rất mềm lòng!

Kéo lại quai balo, Sở Tử Ngọc bước nhanh theo sau Thẩm Hoài Dư.

Quán ăn gia đình trang trí mang nét cổ, diện tích không lớn, bày vài chiếc bàn gỗ, sạch sẽ gọn gàng, trong phòng còn thoang thoảng mùi trà.

Ở chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ, Sở Tử Ngọc ngồi xuống đối diện Thẩm Hoài Dư, phục vụ nhanh chóng mang lên hai tách trà Phổ Nhĩ, đặt xuống một quyển thực đơn tinh xảo.

Sở Tử Ngọc mở thực đơn, đây là một quán món Quảng Đông, giá không rẻ.

Cậu nâng tách trà, thổi từng hơi nhỏ rồi nói: "Bữa trước cậu mời, bữa này tớ mời."

"Gọi phần của cậu thôi." Thẩm Hoài Dư nói. "Tôi không ăn ở đây."

Sở Tử Ngọc đặt tách trà xuống định nói, Thẩm Hoài Dư lại nói tiếp: "Tôi đã hứa với mẹ hôm nay về nhà ăn cơm."

Sở Tử Ngọc không biết Thẩm Hoài Dư nói thật hay chỉ tìm cớ qua loa với cậu, nhưng quả thật khiến cậu có cả đống lời cũng không nói ra được.

Hóa ra mời người khác ăn cơm cũng khó đến vậy.

Cậu thậm chí còn thấy áy náy: "Xin lỗi, thật ra là tớ lừa cậu. Dạ dày tớ rất khỏe, một mình tớ ăn cơm cũng thấy ngon. Cậu về đi, tớ cũng về nhà ăn!"

Thẩm Hoài Dư không nói gì. Sở Tử Ngọc hít sâu một hơi, khóe môi cong lên, vừa định kéo ghế đứng dậy thì Thẩm Hoài Dư gọi phục vụ. Y gọi một phần mì xào bò, rồi nói với Sở Tử Ngọc: "Sườn hấp tương đậu, bò tạp củ cải là món đặc trưng."

Hàng mi Sở Tử Ngọc chớp chớp: "Cậu... mẹ của cậu —"

"Bịa đấy."

Sở Tử Ngọc: "!"

Cậu lập tức ngồi phịch xuống, gọi món với phục vụ: "Những món cậu ấy nói đều lấy một phần, thêm một bát mì hoành thánh nữa!"

Thẩm Hoài Dư lại gọi thêm một phần cải ngọt luộc.

Phục vụ rời đi, Sở Tử Ngọc vẫn xác nhận lại: "Thật là bịa ư?"

Thẩm Hoài Dư lấy điện thoại ra đặt trước mặt Sở Tử Ngọc, nói: "Phím tắt số 1, cậu có thể gọi xác nhận."

Lại thấy chiếc Nokia màu hồng ấy, trên điện thoại còn treo — móc khóa Rilakkuma!

Đồng tử Sở Tử Ngọc khẽ run lên, mặt cậu bỗng nóng bừng, cả người nóng đến mức da ửng hồng rõ rệt. Cậu nâng tách trà lên, che giấu mà nhấp từng ngụm nhỏ: "Cũng không cần đâu..."

Thẩm Hoài Dư "ừ" một tiếng, cũng không thu điện thoại lại.

Sở Tử Ngọc liếc nhìn móc khóa, không nhịn được hỏi: "Móc treo điện thoại đẹp đấy, mua ở đâu vậy?"

"Một con gấu tặng."

"...." Sở Tử Ngọc suýt sặc nước, mà Thẩm Hoài Dư vậy mà lại nói thật.

Đầu óc Sở Tử Ngọc như bị mắc kẹt. Đến khi phục vụ mang mì xào bò lên, cậu mới buột miệng nói một câu: "Cậu đúng là hài hước."

Mì xào bò đầy "hơi wok"*, mùi thơm đậm đà lan tỏa. Sở Tử Ngọc nhìn chằm chằm Thẩm Hoài Dư cầm đũa, không tiện nói là mình hối hận rồi, cậu cũng muốn ăn mì xào bò.

*là cách nói mượn từ tiếng Anh "wok hei" (鑊氣) trong ẩm thực Hoa. Nghĩa là "hơi chảo", tức mùi thơm đặc trưng khi xào ở lửa lớn, tạo cảm giác cháy cạnh nhẹ, thơm khói, rất hấp dẫn

Bình thường cậu sẽ không do dự mà gọi thêm một phần mì xào bò, nhưng hôm nay cậu không dám, cậu sợ Thẩm Hoài Dư sẽ chia tiền AA.

Có lẽ do ánh mắt cậu quá thèm thuồng, Thẩm Hoài Dư chủ động hỏi: "Muốn nếm thử mì xào bò không? Đây là tay nghề làm nên tên tuổi của ông chủ."

"!" Sở Tử Ngọc bùng nổ: "Sao cậu không nói sớm!" Cậu lập tức gọi phục vụ xin một cái bát nhỏ, "Cho nhiều một chút, thơm quá!"

Thẩm Hoài Dư gắp một bát, Sở Tử Ngọc vừa định nhận thì y đã bưng cả đĩa đặt trước mặt cậu.

Sở Tử Ngọc chớp chớp mi: "Đây là món cậu gọi... như vậy không ổn lắm đâu?"

Miệng nói thế, nhưng tay lại rất thành thật cầm đũa lên.

Thẩm Hoài Dư bình thản: "Vậy đổi lại."

Sở Tử Ngọc lập tức ôm chặt đĩa: "Đã cho rồi mà....." Cậu cười hở răng, "Mì hoành thánh của tớ chia cho cậu một nửa!"

Lần này không đợi Thẩm Hoài Dư nói gì, cậu đã gắp ăn. Đau dạ dày là giả, đói là thật, buổi trưa cậu chỉ ăn vài miếng sườn, sớm đã đói meo rồi.

Món ăn lần lượt được dọn lên, cuối cùng Thẩm Hoài Dư cũng không đụng đến mì hoành thánh.

Ở độ tuổi này, con trai ăn uống như hổ đói vồ mồi, cho cả xô cám heo cũng ăn được, nhưng lượng ăn của Thẩm Hoài Dư so ra lại ít đến mức không bình thường.

Sở Tử Ngọc ăn no uống đủ, lại bắt đầu suy nghĩ.

Chẳng lẽ Thẩm Hoài Dư thật sự định về nhà ăn với mẹ, nên cố ý ăn ít để dành bụng?

Thẩm Hoài Dư nhìn ra, nói: "Bây giờ cậu vẫn có thể gọi điện."

Lần này Sở Tử Ngọc dứt khoát: "Được thôi!"

Thẩm Hoài Dư nhìn qua, ánh mắt lạnh nhạt thoáng hiện một vết nứt.

Sở Tử Ngọc cầm điện thoại, mở ra, máy đời cũ, nhưng chủ nhân giữ gìn cẩn thận, màn hình không một vết xước. Không ngoài dự đoán là giao diện mặc định của hệ thống. Sở Tử Ngọc đã đổi sang iPhone từ hai năm trước, hai năm không dùng bàn phím vật lý, cậu chậm hai giây mới bấm gọi.

Đúng lúc đó, điện thoại của Sở Tử Ngọc vang lên.

Âm thanh trò chơi từng cực hot năm ngoái - Plants vs. Zombieshiệu ứng zombie gặm mất đầu nhân vật, rắc rắc.

Thẩm Hoài Dư nhìn Sở Tử Ngọc, cậu bấm tắt cuộc gọi, chuông dừng lại. Cậu lưu số của y, phần ghi chú nhập "Anh Sở nhỏ", đến lúc lưu lại xóa đi, cuối cùng vẫn chỉnh tề lưu thành [Sở Tử Ngọc].

Gập nắp điện thoại, Sở Tử Ngọc lưu luyến không rời, khẽ gẩy móc treo Rilakkuma rồi đặt lại chỗ cũ, nói một cách đầy lý lẽ: "Chúng ta là bạn rồi, lúc ở trường tớ đã nói với mọi người rồi."

Thẩm Hoài Dư cất điện thoại: "Là cậu nói, không phải tôi."

"Nhưng cậu cũng đâu phủ nhận." Sở Tử Ngọc mặt dày đến cùng, "Cậu có phủ nhận cũng vô dụng, dù sao tớ cũng quyết làm bạn cậu."

Thẩm Hoài Dư nhìn Sở Tử Ngọc một cái đầy kỳ quái: "Tại sao?"

Bởi vì cậu là tình địch của tớ! Dĩ nhiên câu này không thể nói thẳng. Ánh mắt Sở Tử Ngọc trong trẻo sáng ngời: "Cậu tốt như vậy, ai cũng muốn làm bạn với cậu mà."

Thẩm Hoài Dư không nói thêm gì nữa, y kéo ghế đứng dậy: "AA, không ý kiến chứ?"

Biết ngay mà!

Có những lúc đầu óc Sở Tử Ngọc lại đặc biệt nhanh nhạy: "Không ý kiến, vậy bữa lẩu lần trước tớ cũng chia tiền với cậu." Sở Tử Ngọc cong môi, "Anh em thân thiết —"

Đột nhiên cậu quên mất câu sau, ho khan một tiếng: "Ờm... cậu hiểu mà, danh ngôn ấy."

Thẩm Hoài Dư: "Không hiểu."

Y bước đi tính tiền, Sở Tử Ngọc sửng sốt một chút rồi mới xách balo đuổi theo: "Cậu đùa tớ đấy à? Thẩm Hoài Dư, chắc chắn là cậu đang trêu tớ, cậu —"

Sở Tử Ngọc bắt taxi về nhà. Vừa lên xe, cậu đã không kịp chờ mà lấy điện thoại ra, mở cuộc gọi nhỡ để lưu số của Thẩm Hoài Dư.

"1390..."

Cậu lẩm bẩm đọc lại một lần. Khi đặt tên lưu danh bạ, cậu khựng lại. Cậu quen lưu biệt danh, trong danh bạ toàn là Lục Lẫm Lẫm, Tạ Kiệt Kiệt, Hàn Kỳ Kỳ...

Do dự một lát, cuối cùng vẫn lưu một cái tên có phần lạc quẻ—Thẩm Hoài Dư.

Cũng chưa thân đến thế, chỉ là tình địch thôi.

Nghĩ vậy, Sở Tử Ngọc gửi cho tình địch một tin nhắn —

[Thẩm Hoài Dư, mai gặp ở trường nhaaa!!]

Thẩm Hoài Dư đi bộ đến bệnh viện thành phố. Trời tối sầm lại, âm u như sắp mưa.

Y vừa tới phòng bệnh 607, điện thoại trong túi rung một cái, y không để ý, đẩy cửa bước vào.

Đây là phòng bệnh ba giường.

Trên giường cạnh cửa sổ, một người đàn ông đang ngủ say. Hô hấp ông ổn định, ngoài việc không thể tỉnh lại, trông giống như đang ngủ bình thường.

Hộ sĩ đang ngồi bên cạnh lướt điện thoại thấy Thẩm Hoài Dư liền đứng dậy, nhỏ giọng cười: "Tiểu Thẩm đến rồi à, hôm nay tình trạng của ba cậu cũng rất tốt, không vấn đề gì."

Thẩm Hoài Dư gật đầu. Y đặt xuống một bộ đồ ở nhà mới, cởi áo khoác đồng phục, bên trong là chiếc sơ mi dài tay đơn giản. Y xắn tay áo lên, thuần thục xoa bóp cánh tay cho ba mình.

Thường thì đây là thời gian nghỉ của hộ sĩ. Người đó cầm áo khoác rời đi, đến cửa lại nhớ ra điều gì, quay đầu nói: "À Tiểu Thẩm, ngày mai cậu nên thanh toán phí chăm sóc tháng sau cho tôi nhé."

Thẩm Hoài Dư: "Vâng."

Hộ sĩ cười nói: "Vậy cậu ở lại với ba một lát nhé, tôi đi ăn cơm, thẻ cơm sắp hết tiền rồi, rảnh thì cậu nạp thêm giúp tôi."

Hộ sĩ rời đi.

Thẩm Hoài Dư cúi đầu tiếp tục xoa bóp cánh tay cho ba. Nằm nửa năm không vận động, cơ bắp người đàn ông dần teo lại, mềm nhũn như một khối thịt không còn sức sống, nhưng vẫn còn chút hơi ấm.

Đợi Thẩm Hoài Dư xoa bóp xong tay chân cho ba, lau người rồi thay đồ mới, thì đã gần chín giờ.

Y chỉnh lại bốn góc chăn, cầm bình tiểu đi đến túi đựng nước tiểu rồi ngồi xuống. Túi gần đầy, y mở van xả, chẳng mấy chốc đã đầy một chậu nước tiểu. Thẩm Hoài Dư mang vào nhà vệ sinh đổ đi, rửa sạch bình, mở vòi nước rửa tay, lau khô rồi lấy điện thoại ra.

[Thẩm Hoài Dư, mai gặp ở trường nhaaa!!]

Hai tiếng trước, từ Sở Tử Ngọc.

Chiếc móc treo Rilakkuma nhỏ khẽ đung đưa. Thẩm Hoài Dư nhìn ba chữ "Sở Tử Ngọc" một lúc, mở ra trả lời.

Gõ được một chữ cái thì cuộc gọi của "mẹ" tới.

"Tiểu Hoài còn chưa về à? Mẹ vừa tan làm, mua ít đồ ăn, cậu con muốn ăn thịt quay, con tiện đường mua nửa cân về nhé, đừng mua nhiều, mẹ không ăn."

Thẩm Hoài Dư: "Vâng."

Kết thúc cuộc gọi, quay lại giao diện tin nhắn. Thẩm Hoài Dư nhìn hai dấu chấm than kia hai giây, cuối cùng không trả lời, tắt điện thoại.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn