Sở Tử Ngọc biết Thẩm Hoài Dư sẽ không trả lời.
Một tảng băng lạnh, sao lại đáp mấy câu hỏi nhạt nhẽo như vậy—
"0."
Sở Tử Ngọc, "..." trả lời rồi.
Sở Tử Ngọc nháy mắt xù lông rồi lại dịu xuống, bước lên vỗ vai Thẩm Hoài Dư an ủi: "Yên tâm, tớ sẽ không coi thường cậu đâu."
Thẩm Hoài Dư không nói gì, quay người đi.
Sở Tử Ngọc đã sớm thành thói quen, Thẩm Hoài Dư là khối băng ngàn năm, muốn làm tan đâu phải chuyện một hai ngày.
Sở Tử Ngọc cong môi, chạy chậm đuổi theo: "Này, cậu không cần cảm động quá đâu, tớ vốn tốt bụng như vậy, cực kỳ hợp làm bạn! Này này, Thẩm Hoài Dư, đợi tớ với, tớ không biết đường!"
Chuyển bàn mới về lớp, vừa đúng lúc chuông vào học vang lên, Hàn Kỳ ngồi hàng thứ ba theo đường chéo, nháy mắt ra hiệu với Sở Tử Ngọc, giơ điện thoại lên.
Trường Trung học Số 2 không nghiêm như trường Trung học Số 1, trên danh nghĩa là cấm mang điện thoại, thực ra chỉ cần không bị bắt trong giờ học thì không sao.
Học kỳ trước Sở Tử Ngọc đã thêm QQ của mấy người Hàn Kỳ, cũng không phải để dò hỏi tin về Thẩm Hoài Dư, đơn giản là ai muốn kết bạn thì cậu đều nhận, trên QQ có đến mấy nghìn bạn bè.
Sở Tử Ngọc mở điện thoại, Hàn Kỳ gửi tới một đường link diễn đàn của trường Trung học Số 2.
Tên bài đăng là — Sự thật việc đại ca trường Trung học Số 1 Sở Tử Ngọc chuyển trường!
Đăng ẩn danh, trong bài viết nói Sở Tử Ngọc ở trường Trung học Số 1 đã ngang ngược thế nào, lại còn trăng hoa ra sao, ngày nào cũng đổi bạn gái, còn cắm sừng bạn gái của một đàn anh, vì đánh nhau tập thể gây chuyện nên bị nhà trường đuổi học rồi chuyển sang trường Trung học Số 2.
Sở Tử Ngọc xem đến mức say sưa.
À, hóa ra trong mắt người khác, hình tượng của cậu lại vĩ đại đến vậy.
Chỉ có chuyện bạn gái này thì tuyệt đối là tin đồn!
Đến lượt đâu mà cậu thay bạn gái, toàn là đối phương đá cậu.
Sở Tử Ngọc tiếp tục đọc, có một đoạn bịa chuyện đánh nhau thật sự rất hay, cậu không nhịn được ngả người ra sau, nghiêng đầu nói nhỏ: "Có bài đăng hay lắm, thêm tớ đi tớ gửi cho."
Đây chính là lợi thế của việc ngồi bàn trước Thẩm Hoài Dư, có thể quay đầu lại tìm y bất cứ lúc nào. Nếu ngồi phía sau Thẩm Hoài Dư, y chắc chắn sẽ không thèm để ý cậu, chỉ có một cái gáy lạnh tanh.
Sở Tử Ngọc còn viết một mảnh giấy nhỏ, vo lại rồi nhanh tay ném lên bàn Thẩm Hoài Dư.
Thẩm Hoài Dư không phải không có QQ sao, cậu có! Cậu có mấy chục acc đẹp cho người ta tùy chọn, cậu viết một acc đẹp đưa cho Thẩm Hoài Dư.
Chẳng bao lâu, mảnh giấy bị ném trả lại bàn Sở Tử Ngọc, tờ giấy vốn bị vò nát giờ đã được gấp lại thành một dải ngay ngắn. Cậu nhanh chóng mở ra, dưới mật khẩu QQ của mình có thêm một chữ viết mạnh mẽ dứt khoát—
"Không."
Sở Tử Ngọc, "..." Thẩm Hoài Dư đúng là nhất quán từ đầu đến cuối, đến viết chữ từ chối người khác cũng lạnh băng như vậy!
Cậu chống cằm nhìn chằm chằm mảnh giấy. Thành tích của cậu không tốt, nhưng chữ viết lại khá đẹp, cũng chẳng luyện qua, chắc là thừa hưởng gen từ ông ngoại là người giỏi thư pháp.
Kết quả chữ của Thẩm Hoài Dư cũng đẹp như vậy, đến mức nếu ông ngoại cậu nhìn thấy chắc sẽ muốn nhận làm đệ tử quan môn.
Chuông tan học vang lên, Sở Tử Ngọc nhanh chóng kẹp mảnh giấy vào trong sách một cách cẩn thận. Vừa quay đầu định tìm Thẩm Hoài Dư nói chuyện thì Thẩm Hoài Dư đã đứng dậy đi rồi.
Ngược lại Hàn Kỳ chạy tới rất nhanh, cùng mấy nam sinh ngồi vào chỗ trống ở dãy bên cạnh, trò chuyện với Sở Tử Ngọc.
Mấy nam sinh không có chỗ thì dựa vào bàn học, cũng không ai ngồi vào chỗ của Thẩm Hoài Dư.
Sở Tử Ngọc chỉ vào chỗ của Thẩm Hoài Dư, "Ngồi đây đi!"
Nam sinh kia vội xua tay, "Thôi thôi, tớ đứng còn thoải mái hơn."
Hàn Kỳ nói: "Anh Sở, cậu mới tới nên chưa rõ, Thẩm—" cậu ta hạ giọng, "Thẩm Hoài Dư là sói đơn độc, từ đầu năm học đến giờ chưa nói chuyện với ai, đến giáo viên cậu ấy cũng không mấy để ý, tốt nhất đừng chọc vào."
Sở Tử Ngọc chớp mắt, bỗng thấy có chút vui.
Vừa nãy Thẩm Hoài Dư còn viết cho cậu một chữ — không!
Sở Tử Ngọc gật đầu, "Ồ."
Hai tiết còn lại, Thẩm Hoài Dư vẫn vậy, tan học thì rời đi, vào học mới quay lại. Cho đến trưa tan học, giáo viên vừa hô hết giờ, Sở Tử Ngọc lập tức quay đầu, "Tớ không biết căn tin đi thế nào!"
Thẩm Hoài Dư xách balo, "Không ăn căn tin."
Nói xong liền đi.
Sở Tử Ngọc kéo balo định lập tức đuổi theo, Hàn Kỳ cùng mấy nam sinh kia chạy tới chặn cậu lại, "Anh Sở, đi căn tin thôi!"
Bị chặn lại như vậy, Thẩm Hoài Dư đã ra khỏi lớp.
Chân dài thế làm gì! Sở Tử Ngọc thầm oán, rồi đi căn tin cùng bọn Hàn Kỳ.
Ở trường Trung học Số 1, Sở Tử Ngọc rất ít ăn ở căn tin, công ty của anh hai cậu mở gần trường, cậu toàn sang đó ăn chực.
"Anh Sở, vừa nãy thấy cậu nói chuyện với Thẩm Hoài Dư à!" Trên đường, Hàn Kỳ hỏi.
Sở Tử Ngọc nói: "Ừ, hỏi cậu ấy đường đến căn tin."
Hàn Kỳ cảm thán, "Cậu ấy vậy mà trả lời cậu! Lạ thật, nhưng chắc cậu ấy cũng không biết căn tin ở đâu, tớ chưa từng thấy Thẩm Hoài Dư đến đấy."
Sở Tử Ngọc hỏi: "Thế cậu ấy ăn ở đâu?"
Trường Trung học Số 2 giống trường Trung học Số 1, đều là bán trú, có rất nhiều học sinh ở lại trường, riêng căn tin đã có hai cái, thời gian nghỉ trưa lại ít. Bình thường học sinh không ở nội trú thì buổi trưa cũng gần như đều ăn ở căn tin.
Mấy nam sinh lắc đầu, lúc này có một người bỗng nói: "Có khi là đến căn tin bệnh viện. Mẹ tớ làm ở bệnh viện thành phố, có lần trưa tớ đi tìm mẹ, gặp Thẩm Hoài Dư cầm hộp cơm từ căn tin bệnh viện đi ra. Bố mẹ cậu ấy chắc cũng là bác sĩ, từ trường mình qua đó cũng gần."
Nói chuyện một lúc thì đến căn tin.
Căn tin vừa tan học đông nghịt người, lấy đến phần sườn cuối cùng, Hàn Kỳ đưa cho Sở Tử Ngọc, "Anh Sở nếm thử xem, sườn chiên là món đặc trưng của trường mình đấy!"
Sở Tử Ngọc nhận lấy, "Cảm ơn!"
Hàn Kỳ cười lộ hai cái răng nanh nhỏ, "Có gì đâu!"
Tìm được chỗ ngồi, đám nam sinh này đều đang tuổi lớn, vừa ngồi xuống là ăn ngấu nghiến. Sở Tử Ngọc không đói, cắn một miếng sườn rồi cúi đầu trả lời tin nhắn.
QQ của cậu nổ tung.
[Anh Sở mau quay lại QAQ bọn em không thể thiếu anh!]
[Anh Sở, cậu đã rời trường Trung học Số 1 được 7 giờ 28 phút 31 giây, bọn tôi nhớ cậu lắm!!]
[Không dám mở mắt, hy vọng đây là ảo giác, trường Trung học Số 1 không có anh Sở...]
Sở Tử Ngọc trả lời trong nhóm lớn xong thì kéo xuống nhóm nhỏ ba người.
Lục Lẫm không lên tiếng, Tạ Quân Kiệt gửi một tin, [Chuyển sang trường Trung học Số 2 để đánh tình địch à?]
Sở Tử Ngọc, [.]
Tạ Quân Kiệt, [Ghê thật! Cậu yêu Ngô Đông Nhiên thật lòng à.]
Sở Tử Ngọc nghĩ một lúc mới phản ứng, à, Ngô Đông Nhiên, bạn gái cũ của cậu.
Sở Tử Ngọc đang định trả lời, bỗng ngẩng đầu, phía trước có mấy nam sinh vừa nói vừa cười đi qua, trong đó có một tên tóc vàng cười như vịt bị bóp cổ.
Sở Tử Ngọc huých tay Hàn Kỳ, "Người kia cậu quen không?"
Hàn Kỳ nhai thịt, liếc mắt nhìn qua, "Ai cơ?"
"Tóc vàng, mu bàn tay xăm nửa cái đầu lâu, nói chuyện như vịt."
"À, Trần A Minh lớp 11-4." Hàn Kỳ lại gắp một miếng thịt bỏ vào miệng, "Là đại ca khối 11." Nói rồi ghé sát tai Sở Tử Ngọc, "Nghe nói anh ta là kiểu đó!"
Sở Tử Ngọc không hiểu, "Kiểu nào?"
Hàn Kỳ hạ giọng hơn nữa, "Đồng tính, thích đàn ông."
Sở Tử Ngọc đã sớm biết rồi, cậu không tiếp lời, vẫn nể mặt Hàn Kỳ mà ăn hết phần sườn.
Ăn xong từ căn tin đi ra, Sở Tử Ngọc không quay lại lớp cùng bọn Hàn Kỳ mà đi đến siêu thị trong trường.
Siêu thị rất nhỏ, Sở Tử Ngọc mở tủ nước lạnh lấy một chai soda, định đi thanh toán lại dừng lại, nhìn dãy nước giải khát và nước khoáng, rồi lấy thêm một chai nước khoáng.
Trên đường về lớp, Sở Tử Ngọc nhận được điện thoại của Sở Tiêu Âm.
"Trường mới có quen không con?"
"Dạ quen! Thầy cô bạn bè đều tốt, nhà ăn cũng ngon lắm ạ!"
"Ngon đến vậy à, thế lần họp phụ huynh tới mẹ nhất định phải nếm thử xem." Sở Tiêu Âm cười nói, "Còn một chuyện nữa, gần trường Trung học Số 2 có một khách sạn khá ổn, chiều nay tài xế sẽ đưa con qua xem trước, nếu ưng thì chọn một phòng, sau này nghỉ trưa thì qua đó nghỉ, ngủ trong lớp không thoải mái."
"Không cần đâu mẹ." Sở Tử Ngọc nhếch miệng, vặn nắp chai soda uống ừng ực hết sạch, "Con ngủ ở lớp là được rồi ạ."
"Tuỳ cậu vậy." Sở Tiểu Âm dặn dò vài câu rồi cúp máy.
Về đến lớp, đã có một đám người gục xuống ngủ. Học sinh khối 10 ở nội trú chưa nhiều, phần lớn là học sinh đi về, buổi trưa đều ngủ ngay trong lớp. Sở Tử Ngọc nhìn chỗ trống của Thẩm Hoài Dư, đặt chai nước khoáng trong tay, đã ấm lên bàn y.
Rồi quay người, úp mặt xuống bàn ngủ thiếp đi.
Hôm nay chuyển trường quá hưng phấn, cậu mất ngủ đến hơn 4 giờ sáng mới ngủ được, giờ đã buồn ngủ từ lâu.
Trong cơn mơ màng nghe thấy chuông vào học, Sở Tử Ngọc bật dậy ngồi thẳng ngay lập tức, dụi mắt mấy cái. Nhìn cảnh tượng và bạn học xa lạ, cậu nhất thời chưa kịp phản ứng, cho đến khi ngửi thấy một mùi bột tạo hương thanh mát thoang thoảng.
Là Thẩm Hoài Dư.
À, cậu đã chuyển trường rồi, giờ đang ở lớp 10-2 trường Trung học Số 2.
Sở Tử Ngọc nhìn chai nước khoáng còn nguyên chưa mở trên bàn cậu, hoàn toàn tỉnh táo.
Cậu không quay đầu, cứ nhìn chằm chằm chai nước mà xuất thần. Nhân lúc giáo viên quay lưng viết bảng, cậu nghiêng đầu hỏi nhỏ: "Hóa ra cậu không thích uống nước khoáng à? Vậy cậu thích uống gì? Nước ngọt, nước trái cây hay cà phê? Lần sau tớ đổi!"
Thẩm Hoài Dư chắc chắn đã nghe thấy, nhưng không trả lời. Sở Tử Ngọc cũng không nhúc nhích, cứ thế chờ.
Sở Tử Ngọc có một ưu điểm rất đáng tự hào, đó là cực kỳ kiên nhẫn!
Hồi cấp hai, trường cậu từng xảy ra một vụ trộm, đồ dùng cá nhân của một cô giáo trong khu ký túc xá giáo viên bị lấy mất. Tên trộm này rất khôn, gây án một lần liền biến mất, không ra tay nữa.
Sở Tử Ngọc canh suốt một năm, cuối cùng cũng đợi được hắn lại ra tay, bắt được cả người lẫn tang vật.
Đó là một giáo viên nam cùng ở trong khu ký túc xá giáo viên.
Sở Tử Ngọc kiên nhẫn chờ, quả nhiên không lâu sau Thẩm Hoài Dư đã đáp lại cậu, "Tan học quay đầu lại."
Sở Tử Ngọc, "?"
Trả lời cái gì mà còn phải đợi tan học mới quay đầu lại.
Như ngồi trên đống lửa cuối cùng cũng chờ được chuông reo, Sở Tử Ngọc lập tức quay đầu, lập tức ngây người.
Cậu không thể tin nổi nhìn chai rỗng trên bàn Thẩm Hoài Dư, rồi lại quay đầu nhìn chai nước khoáng khác trên bàn mình. Lúc này mới phát hiện chai trên bàn cậu không phải cậu mua, nhãn hiệu không giống.
Lúc này Hàn Kỳ đi tới, "Này, anh Sở, tớ tiện mang cho cậu một chai nước! Thấy cậu ngủ say nên không gọi."
Sở Tử Ngọc nhìn Thẩm Hoài Dư. Y vẫn là gương mặt lạnh như băng, cầm chai nước bóp bẹp, đứng dậy đi ra thùng rác phía cửa sau vứt đi.
Hàn Kỳ nhìn Thẩm Hoài Dư rồi lại nhìn Sở Tử Ngọc, đợi Thẩm Hoài Dư vứt chai xong quay về, cuối cùng không nhịn được tò mò, "Anh Sở, cậu với..." cậu ta liếc Thẩm Hoài Dư một cái mới nói tiếp, "học bá trước đây quen nhau à?"
Ánh mắt hóng chuyện từ bốn phía dồn tới.
Học bá duy nhất được công nhận của khối 10 - Thẩm Hoài Dư, không có người thứ hai, cũng chẳng cần thêm bất kỳ định ngữ nào.
Thẩm Hoài Dư không có chút dao động, vẫn lạnh nhạt như thường trở về chỗ ngồi, như người ngoài cuộc, không hề cho nửa phần ánh mắt.
Này không phải là cho cậu cơ hội rồi đó sao! Sở Tử Ngọc vượt qua bàn, cúi người thân mật khoác cổ Thẩm Hoài Dư, mắt mày cong cong, giọng nói sáng rõ.
Cả lớp đều nghe thấy.
"Xin lỗi chưa kịp nói với mọi người, tớ là anh em tốt nhất của Thẩm Hoài Dư!"