Ba giờ sáng đổi ca, Thẩm Hoài Dư từ cửa hàng tiện lợi bước ra.
Đường phố vắng lặng, chỉ có đèn đường còn sáng. Thẩm Hoài Dư đi được một đoạn thì đối diện bỗng xuất hiện một con gấu Rilakkuma vụng về.
Con gấu đi cực kỳ khó nhọc, mỗi bước chẳng khác gì vừa mới tập đi, trong tay còn xách một chuỗi dài những món đồ nhỏ leng keng.
Sắp đụng nhau, Thẩm Hoài Dư rẽ sang bên trái, con gấu kia cũng rẽ sang trái. Thẩm Hoài Dư mặt không biểu cảm, nói: "Không nhận."
Con gấu này y đã thấy từ hôm kia, là đi phát tờ rơi.
Thẩm Hoài Dư lại rẽ sang phải, con gấu cũng rẽ sang phải, đồng thời xách chuỗi leng keng kia lắc lư trước mặt Thẩm Hoài Dư.
Thẩm Hoài Dư buộc phải nhìn rõ, chuỗi dài con gấu cầm là đủ loại các móc treo.
Y nói: "Không mua."
Mua cái quả bông gì chứ!
Trong bộ đồ thú, Sở Tử Ngọc không thể nói, sốt ruột đến đổ mồ hôi đầy đầu. Dĩ nhiên cũng vì bộ đồ quá dày, quá bí, dù là mùa đông vẫn khiến cậu toát mồ hôi.
Lại thêm đây là lần đầu Sở Tử Ngọc mặc đồ thú, không có kinh nghiệm, ngã mấy lần, vết thương ở bụng lại bắt đầu đau, không chừng là mồ hôi lạnh.
Sở Tử Ngọc chỉ có thể nhìn Thẩm Hoài Dư qua lớp lưới ở mắt trái của bộ đồ thú. Nhìn một phía, Thẩm Hoài Dư trông càng cao gầy hơn, quầng thâm mắt cũng đậm hơn, như chưa từng có một ngày ngủ ngon.
Áo khoác cũng đặc biệt mỏng.
Cuối xuân mà Sở Tử Ngọc mặc độ dày như vậy, thì chắc chắn sẽ bị Sở Tiêu Âm đuổi đánh: "Thằng nhóc làm màu, chỉ cần phong độ không cần nhiệt độ phải không!"
Thẩm Hoài Dư lại định đi, Sở Tử Ngọc dứt khoát dang hai tay chặn lại, xách chuỗi móc treo đưa sát trước mặt Thẩm Hoài Dư.
Buổi tối không có nhiều lựa chọn, Sở Tử Ngọc đến cửa hàng đồ tinh xảo nơi con gấu Rilakkuma làm việc, chọn tới chọn lui, cuối cùng chọn móc treo.
Có thể treo túi, treo điện thoại, lại không đắt, làm quà nhỏ phát miễn phí ngoài đường cũng không lộ.
Sở Tử Ngọc mua hết toàn bộ móc treo trong cửa hàng, có thú bông nhỏ, cũng có đủ loại dây xích đang thịnh hành.
Bọn họ còn chưa phải bạn, cậu không biết sở thích của Thẩm Hoài Dư.
Sở Tử Ngọc ra hiệu cho Thẩm Hoài Dư chọn móc treo, Thẩm Hoài Dư nhíu mày, trực tiếp lách qua Sở Tử Ngọc mà đi.
Sở Tử Ngọc cuống lên, đôi chân dài kia bình thường cậu còn khó đuổi kịp, giờ bị nhốt trong bộ đồ thú lại càng khó hơn. Cậu theo bản năng sải bước lớn chặn Thẩm Hoài Dư, bất ngờ kéo căng vết mổ ở bụng, đau đến khẽ rên hai tiếng, không dám động nữa.
Cậu do dự có nên trực tiếp mở miệng hay không.
Tối qua Thẩm Hoài Dư đưa cậu balo, chắc là biết cậu đã lên xe cứu thương.
Một là cậu không muốn Thẩm Hoài Dư biết mình vào viện vì thủng dạ dày, còn phải phẫu thuật; hai là cậu cảm thấy nếu biết là cậu, Thẩm Hoài Dư lại càng không nhận món quà nhỏ này.
Nhưng không mở miệng, Thẩm Hoài Dư sẽ đi càng dứt khoát hơn.
Đang giằng co trong lòng, Thẩm Hoài Dư đột nhiên dừng lại, y quay người trở về, đôi mắt đen lẫn ý lạnh nhìn con gấu Rilakkuma.
"!"
Liễu ám hoa minh cái gì thôn!* Sở Tử Ngọc nhịn đau, không biết ra hiệu thì đành lộn xộn chọc vào cánh tay Thẩm Hoài Dư.
*Liễu ám hoa minh lại hiện một thôn (?): thành ngữ gốc Hán. Nghĩa bóng là đang tưởng hết đường, bỗng xuất hiện lối mới, hy vọng mới
Thẩm Hoài Dư lên tiếng: "Có thể chọn miễn phí một cái?"
Sở Tử Ngọc thầm cảm thán, không hổ là hạng nhất trường Trung học Số 2, đầu óc đúng là dùng tốt! Cậu liên tục gật đầu, sợ Thẩm Hoài Dư không lấy, chuỗi móc treo gần như chọc thẳng vào mặt Thẩm Hoài Dư.
Thẩm Hoài Dư chọn một cái, Sở Tử Ngọc nhìn con gấu Rilakkuma đội mũ sinh nhật bị lấy đi, cũng không còn thấy vết thương đau nữa.
Thấy Thẩm Hoài Dư sắp đi, Sở Tử Ngọc vội buông giá móc treo, dang hai tay làm động tác ôm.
Mỗi năm sinh nhật Sở Tử Ngọc đều có một cái ôm chúc phúc. Mẹ nói như vậy sẽ hạnh phúc cả năm.
Thẩm Hoài Dư là tình địch của cậu, cậu vốn không muốn chúc phúc cho y, nhưng sinh nhật là ngoại lệ.
Sở Tử Ngọc sợ Thẩm Hoài Dư không hiểu, hai tay cứ vụng về lặp lại động tác ôm.
Cây ven đường rụng lá, những cành khô đan vào nhau kêu xào xạc trong gió đêm.
Ngay giây tiếp theo, mùi bồ kết sạch sẽ ập tới, Thẩm Hoài Dư ôm lấy con gấu Rilakkuma vụng về, cằm tựa vào hõm cổ Sở Tử Ngọc. Chỉ trong khoảnh khắc thoáng qua, y buông tay lùi lại.
"Cảm ơn."
Thẩm Hoài Dư đã đi xa, Sở Tử Ngọc vẫn giữ nguyên tư thế dang tay ôm. Lông mi cậu quá dài, chớp quá nhanh, tầm nhìn cũng trở nên rối loạn. Rất lâu sau cậu mới cử động lại, tháo đầu thú ôm trước ngực, nhìn về cuối con phố đã chẳng còn bóng người.
Thẩm Hoài Dư thật lạnh, ngón tay lạnh, cơ thể lạnh, đến cả hơi thở cũng lạnh lẽo.
Sở Tử Ngọc cảm thấy mình thật ngốc, chọn tới chọn lui lại chọn trúng món móc treo vô dụng nhất, còn không bằng một chiếc khăn quàng cổ giữ ấm.
Cậu đứng đó buồn bã, chuông điện thoại reo rất lâu mới đưa tay xoa chóp mũi lạnh, lục từ trong bộ đồ thú ra chiếc điện thoại.
Vừa nghe máy đã là tiếng gào của Sở Tiêu Âm:
"Sở Tử Ngọc, năm phút nữa mà không về thì cấm chơi game nửa tháng!"
Sở Tử Ngọc chớp mắt, gọi: "Mẹ ơi."
Sở Tiểu Âm cười lạnh: "Lần này làm nũng cũng vô ích!"
Sở Tử Ngọc lại nói: "Mẹ, con muốn chuyển trường."
-
Đầu tháng ba năm sau, cấp ba khai giảng.
Diệp Khánh đích thân đưa Sở Tử Ngọc đến trường Trung học Số 2, dù cậu đã nhiều lần nhấn mạnh: "Chị Khánh, em lớn rồi mà..."
Diệp Khánh không lái xe vào trường, dừng ở chỗ đỗ ven đường: "Đừng nói em mới 15, dù là 25, 35, 45, hay 70 80, trong mắt chị em vẫn là trẻ con. Với lại hiệu trưởng trường Trung học Số 2 là bạn học của chị, tiện thể chị vào thăm cô ấy."
"Được, chị là nhất, chị quyết." Sở Tử Ngọc cười, tháo dây an toàn, xách balo màu cam xuống xe trước.
Sở Tử Ngọc đứng ven đường đợi Diệp Khánh, phía xa giờ cao điểm đi học, trước cổng trường Trung học Số 2từng tốp từng tốp người nối nhau đi vào.
Khác một trời một vực với trường Trung học Số 1, trường Trung học Số 2có người không mặc đồng phục, người nhuộm tóc lại càng nhiều đến mức vớt một cái là được cả đám. Vì vậy trên đường Diệp Khánh hỏi Sở Tử Ngọc vì sao chuyển sang trường Trung học Số 2, cậu mặt không đỏ tim không loạn, nói: "Trường Trung học Số 2 cho nhuộm tóc ạ."
Diệp Khánh bật cười: "Ở Trường Trung học Số 1 em chẳng phải cũng nhuộm rồi sao." Cô đưa tay chỉnh lại cổ áo cho Sở Tử Ngọc, "Nhuộm tóc thì không sao, nhưng học tập vẫn phải để tâm. Trường Trung học Số 2 không bằng Trường Trung học Số 1, nhưng so với các trường khác thì vẫn không tệ."
Sở Tử Ngọc gật đầu: "Không vấn đề, cuối tháng đảm bảo vào top 500!"
Diệp Khánh khẽ nhướn mày: "Khối 10 chỉ có 500 học sinh thôi."
"À, vậy thì top 498!"
"Được, chỉ cần không đứng cuối là em muốn chọn thưởng gì cũng được... em làm gì thế?"
"Ghi âm lại làm nhạc chuông báo thức, cho có động lực!"
Diệp Khánh bị chọc cười, hai người vừa nói chuyện vừa đi vào Trường Trung học Số 2.
Sở Tử Ngọc đã quen đường quen lối ở Trường Trung học Số 2, từ phòng giáo vụ nhận sách giáo khoa mới xong, cậu vẫy tay với Diệp Khánh: "Chị, em đi học đây!"
Rồi chạy mất.
Diệp Khánh thấy lạ, nhiều tòa nhà dạy học như vậy, Sở Tử Ngọc biết lớp 10-2 ở đâu sao? Cô quay lại nói với chủ nhiệm lớp 10-2 là Tống Phất: "Thành tích của em ấy có kém một chút, sau này nhờ cô để tâm nhiều hơn."
Tống Phất vừa tốt nghiệp chưa lâu, vẫn là cô giáo trẻ, mỉm cười nói: "Thành tích kém không đáng ngại, tôi thấy em ấy khá có chí tiến thủ. Lúc chị làm thủ tục nhập học, em ấy còn xin tôi một chỗ ngồi để chăm chỉ học hành nữa."
Diệp Khánh: "???"
Bên kia, Sở Tử Ngọc một mạch chạy tới lớp 10-2. Đúng lúc đang giờ học, đầu năm học mới, tiết hai giáo viên tiếng Anh còn đang thu bài tập nghỉ lễ.
Sở Tử Ngọc thoải mái bước tới, giơ tay: "Báo cáo!"
Trong lớp lập tức yên tĩnh, mấy nam sinh sôi nổi nhất lên tiếng trước: "Wow, có học sinh chuyển trường!"
Cùng lúc đó, một tiếng kéo ghế và giọng đầy bất ngờ vang lên rõ rệt: "Anh Sở!"
Sở Tử Ngọc nhe răng cười với Hàn Kỳ một cái, ánh mắt liền vượt qua cậu ta, nhảy thẳng tới bàn cuối cùng sát cửa sổ.
Thẩm Hoài Dư không nhìn cậu, cúi đầu làm bài. Bình thường thôi, Sở Tử Ngọc nghĩ, học bá và người thường có khoảng cách, sẽ không bị bất cứ thứ gì bên ngoài quấy nhiễu, đó là một loại cảnh giới.
Sở Tử Ngọc thu lại ánh nhìn, cong môi ngoan ngoãn chào giáo viên tiếng Anh mới của mình: "Cô Kiều, em là Sở Tử Ngọc, học sinh chuyển trường ạ."
Cô Kiều mỉm cười gật đầu. Cô biết hôm nay có một học sinh chuyển từ Trường Trung học Số 1 tới. Tuy nói thành tích kém, nhưng đầu vào của Trường Trung học Số 2 vốn cũng bình thường, giáo viên đều dạy học lĩnh lương như thường, không quá coi trọng điểm số. Sở Tử Ngọc lại trông ngoan ngoãn, còn nhận ra đúng cô, ấn tượng đầu tiên của cô Kiều rất tốt: "Vào đi, thầy Dương đã nói rồi, tạm thời em ngồi bàn trước của Thẩm Hoài Dư."
Cô Kiều gọi: "Thẩm Hoài Dư, hết giờ em dẫn bạn mới xuống phòng tổng vụ nhận một bộ bàn ghế mới."
Trường Trung học Số 2 dùng bàn đơn.
Cô Kiều lại nói với Sở Tử Ngọc: "Tiết này em ngồi tạm ở đó." Cô chỉ vào chỗ trống cuối cùng bên cạnh cửa sổ, "Thiệu Trình hôm nay không đến, em ngồi chỗ bạn ấy tạm một tiết."
Sở Tử Ngọc cười cong mắt: "Dạ em cảm ơn cô Kiều."
Sở Tử Ngọc đi xuống từ bục giảng, mấy chục ánh mắt dõi theo cậu suốt đường đến khi ngồi xuống bên cạnh Thẩm Hoài Dư.
Cô Kiều vỗ hai cái lên bàn: "Được rồi, muốn chào đón bạn mới thì để sau giờ học, giờ nhìn lên bảng nào."
Thẩm Hoài Dư từ đầu đến cuối không để ý động tĩnh trong lớp. Đúng như Sở Tử Ngọc đoán, y đang làm bài vật lý.
Chuông tan học vừa vang, Thẩm Hoài Dư đúng giờ đặt bút xuống, không nói, không nhìn ai, lạnh lùng đứng dậy đi ra.
Sở Tử Ngọc hiểu, đó là dẫn cậu xuống phòng tổng vụ nhận bàn ghế. Cậu đứng dậy theo sau, Hàn Kỳ chạy tới: "Anh Sở, để tớ giúp cậu khiêng bàn!"
Sở Tử Ngọc khoác vai Hàn Kỳ, cười híp mắt nói: "Giúp tớ việc này, tớ còn chưa nhận đồng phục, cỡ XL."
Hàn Kỳ giơ dấu OK: "Chuyện nhỏ, tớ đi lấy ngay!"
Hàn Kỳ đi lấy đồng phục, Sở Tử Ngọc lập tức ra khỏi lớp.
Thẩm Hoài Dư chưa đi xa, Sở Tử Ngọc mấy bước đã đuổi kịp. Hành lang đông người, nhìn Thẩm Hoài Dư nhiều, hôm nay lại thêm người nhìn Sở Tử Ngọc.
Ra khỏi tòa nhà dạy học, ánh nhìn dày đặc mới giảm. Phòng tổng vụ ở tòa nhà khác, phải đi ngang qua sân vận động lớn, trên sân có lác đác vài học sinh đang bị phạt chạy.
Sở Tử Ngọc tụt lại sau Thẩm Hoài Dư ba bốn bước, tranh thủ lên tiếng: "Thẩm Hoài Dư, cậu không nhớ tớ à?"
Thẩm Hoài Dư dừng lại, Sở Tử Ngọc vừa hay bước nhanh hơn, chóp mũi không kịp phòng bị đụng vào mùi bồ kết trong ký ức.
Bột bồ kết giặt đồ quả thật rất thơm, rất sạch sẽ.
Sở Tử Ngọc nghĩ vậy rồi ngẩng đầu, mắt mày cong cong nhìn Thẩm Hoài Dư:
"Xin lỗi nhé, tớ đi nhanh quá."
Thẩm Hoài Dư lạnh nhạt nói: "Tôi không phải đồng tính."
Sở Tử Ngọc không ngờ Thẩm Hoài Dư vừa mở miệng đã tung đòn lớn, còn là một cú "át chủ bài" mà cậu hoàn toàn không nghĩ tới.
Cậu sững lại, nắng ấm đầu xuân rơi vào đôi mắt sáng màu, trong trẻo mà hiện rõ vẻ chấn động.
Rất nhanh sau đó cậu lại bùng lên.
Ý của Thẩm Hoài Dư là ám chỉ cậu thích y, rồi còn từ chối cậu?!
Có nhầm không vậy!
Tháng sáu mà tuyết rơi, mưa đá, nước mắt bay đầy trời luôn rồi!
Từ đầu đến chân, từ trong ra ngoài, có tế bào nào của cậu giống thích đàn ông không?!
Gương mặt trắng trẻo của Sở Tử Ngọc đỏ bừng như quả đào sắp chín nứt vỏ, chiếc cằm nhọn trong nháy mắt căng tròn—
Khóe miệng phải của cậu khẽ nhếch, lộ ra một lúm đồng tiền nhàn nhạt.
"Uis, tớ cũng không. Tớ từng quen 32 cô bạn gái, còn cậu thì sao?"