Yêu Thầm Tình Địch - Nhị Nguyệt Trúc

Chương 10: Mười Đồng Xu

Nhà họ Sở, Sở Tử Ngọc đang tắm.

Nước ấm chảy qua bụng cậu. Ở vị trí chính giữa, bằng mắt thường gần như không nhìn ra, phải dùng tay sờ mới thấy ba vết sẹo sau phẫu thuật dài chừng 1cm.

Lần thủng dạ dày đó, rốt cuộc vẫn để lại ba dấu vết nhỏ vĩnh viễn.

Xả sạch bọt ở ngọn tóc, Sở Tử Ngọc tắm qua loa cho xong, mặc đồ ngủ vào, chưa sấy tóc đã chạy ra ngoài.

Việc đầu tiên là mở điện thoại. Tin nhắn rất nhiều, SMS, QQ đều có người tìm cậu.

Chỉ là không có lấy một tin nào từ Thẩm Hoài Dư.

Không trả lời tin nhắn cũng là bình thường, đôi khi cậu quên cũng không trả lời. Quên thì còn được, rõ ràng Thẩm Hoài Dư là không muốn trả lời.

"Không trả lời thì thôi!" Sở Tử Ngọc ném điện thoại, ngã phịch lên giường.

Tóc ướt chọc vào mắt hơi rát, cậu cũng mặc kệ, "Ngủ!"

Cậu lẩm bẩm một câu đầy bực bội, ôm gấu bông lăn người nhắm mắt, nhưng chưa đến hai giây lại mở ra.

Sở Tử Ngọc buông gấu, nhảy xuống giường. Phòng cậu trải kín thảm, cậu lười mang dép, cứ thế chạy thẳng vào phòng thay đồ.

Phòng thay đồ có ba mặt là tủ quần áo. Sở Tử Ngọc chạy tới tủ kính màu trà bên trái cửa, đẩy mạnh cánh tủ bên trái —

Một cái đầu gấu bông to chiếm trọn không gian ngăn dưới, bên dưới là bộ đồ thú bông đã được giặt sạch, xếp gọn.

Bộ đồ gấu Rilakkuma đó, lần trước mua xong dùng rồi Sở Tử Ngọc không vứt đi, mang về giặt khô rồi cất lại.

Cậu ngồi xổm, nhìn ngang tầm với con gấu. Con gấu nhỏ làm móc treo mà Thẩm Hoài Dư mang đi, có kiểu dáng giống hệt bộ đồ này.

Khóe môi Sở Tử Ngọc cong lên. Thẩm Hoài Dư trông không giống kiểu người dùng móc treo, cậu hoàn toàn không ngờ y không chỉ dùng, còn treo lên điện thoại.

Sở Tử Ngọc khẽ chọc vào mũi con gấu: "Thẩm Hoài Dư hình như rất thích mi đấy!"

Chẳng mấy chốc, tiếng gõ cửa cùng giọng của Sở Tiêu Âm vang lên: "Cục cưng, mẹ vào được không?"

Sở Tử Ngọc không nhúc nhích, quay đầu đáp: "Cửa không khóa ạ!"

Sở Tiêu Âm lúc đầu vào phòng game không thấy Sở Tử Ngọc, mới sang phòng ngủ.

Đi ngang qua phòng thay đồ thấy đèn sáng, bà ngạc nhiên bước vào. Thấy Sở Tử Ngọc đang ngồi xổm trước tủ chăm chú nhìn, bà bưng một cốc sữa tươi cũng ngồi xuống bên cạnh, đập vào mắt là một cái đầu gấu to đùng.

Sở Tiêu Âm cười nói: "Bắt đầu chơi cosplay rồi à?"

Sở Tử Ngọc đột nhiên nghiêng đầu hỏi: "Mẹ, con với Rilakkuma ai đẹp trai hơn ạ?"

Sở Tiểu Âm: "Gấu."

"Mẹ nói thật đi!"

Sở Tiêu Âm cười đến không ngừng, đưa cốc sữa tươi cho cậu: "Con đẹp trai nhất được chưa, uống sữa đi."

Tóc Sở Tử Ngọc vẫn còn nhỏ nước, bà lại nói: "Không sấy khô tóc là cảm lạnh đấy. Uống xong thì đi sấy ngay."

"Dạ."

Sở Tử Ngọc nhìn chằm chằm con gấu, nhấp từng ngụm sữa, chợt nhớ ra một chuyện: "Mẹ, mai con không ăn sáng ở nhà nữa."

"Đến trường ăn à." Sở Tiêu Âm huých nhẹ vào tay Sở Tử Ngọc, cười hỏi, "Kết bạn mới rồi à?"

Lại cảm thán, đúng là con trai bà, năng lực giao tiếp hạng nhất!

"Cũng coi như vậy ạ." Sở Tử Ngọc uống sữa.

"Có là có, không là không, 'cũng coi như' là sao?" Sở Tiểu Âm vừa nói vừa chỉnh lại cổ áo ngủ bị kẹt ở cổ Sở Tử Ngọc, "Sắp 16 rồi mà còn mơ mơ hồ hồ như trẻ con."

"Hiện tại là con đơn phương ép người ta làm bạn với con." Sở Tử Ngọc thành thật nói.

"Người ta không muốn."

"Sở Tử Ngọc, con giỏi lắm!" Sở Tiêu Âm gõ nhẹ vào trán cậu.

Bà hiểu tính cách của Sở Tử Ngọc, sẽ không tùy tiện bắt nạt người khác, nhưng con trai tuổi dậy thì hormone bùng nổ, thỉnh thoảng có va chạm cũng là bình thường, "Con mà dám bắt nạt bạn học là biết tay mẹ!"

"Bắt nạt..." Sở Tử Ngọc lẩm bẩm lặp lại.

Vịt lông vàng kia đúng là đang bắt nạt Thẩm Hoài Dư. Dù là bị Thẩm Hoài Dư đánh lại, nhưng cũng là dùng bạo lực uy h**p y phải chấp nhận sự theo đuổi.

Sau đó vịt lông vàng kia còn tiếp tục quấn lấy Thẩm Hoài Dư không?

Sở Tử Ngọc nhanh chóng uống hết ngụm sữa cuối, ghé sát tai Sở Tiêu Âm thì thầm: "Vậy con có thể đánh vịt lông vàng chuyên bắt nạt bạn học không ạ?"

Sở Tiêu Âm tò mò: "Vịt lông vàng gì cơ?"

Sở Tử Ngọc đáp: "Là một con vịt xấu xí."

Sở Tiêu Âm véo má cậu một cái mang tính trừng phạt: "Chỉ giỏi nói linh tinh. Vịt cũng là động vật, không được! Trừ khi nó tấn công con trước. Để mẹ biết con chủ động gây chuyện, cho dù mẹ con ruột cũng phải tính sổ rõ ràng!"

"Thì ra là 'tính sổ rõ ràng'!" Sở Tử Ngọc bật dậy, tay trái nắm lại làm động tác cổ vũ, "Con nhớ rồi, lần sau sẽ dùng!"

Không đợi Sở Tiêu Âm nói thêm, Sở Tử Ngọc đẩy bà ra ngoài: "Mai con phải dậy sớm, đi ngủ đây!"

Sở Tiêu Âm: "Con mà dậy sớm á??"

Cửa đóng lại, bên ngoài Sở Tiêu Âm nhắc: "Sấy khô tóc rồi hãy ngủ!"

"Tuân lệnh!" Sở Tử Ngọc đáp một tiếng rồi chạy đi sấy tóc.

Cậu sấy tóc khô, đặt báo thức lúc 6 giờ rồi nhanh chóng đi ngủ.

Cậu đã nằm vùng trên diễn đàn trường Trung học Số 2 gần nửa năm, nên tình hình trong trường và khu vực xung quanh nắm rõ như lòng bàn tay.

Từ cổng sau trường Trung học Số 2 rẽ trái khoảng 100 mét, có một tiệm ăn sáng tên Vượng Vượng, bánh thịt bò với bánh chiên đường ở đó ngon hết sảy!

Sáng hôm sau, 6 giờ 10 phút, Sở Tử Ngọc tỉnh táo sảng khoái chạy xuống lầu, vào bếp lấy hai chai sữa tươi rồi đi học.

Giờ còn sớm quá, tài xế chưa đi làm, Sở Tử Ngọc bắt taxi thẳng đến tiệm ăn sáng Vượng Vượng. Đã có một hàng người xếp hàng, cậu chờ một lúc mới mua được hai phần bánh thịt bò, hai phần bánh chiên đường.

Mùi bánh thơm ngào ngạt, Sở Tử Ngọc không đói mà cũng muốn cắn hai miếng, nhưng cậu cố nhịn, chạy thẳng đến trường.

Sáng sớm mang cho Thẩm Hoài Dư một phần bữa sáng nóng hổi, cho dù là núi băng Thẩm Hoài Dư, chắc cũng sẽ cho cậu một nụ cười cảm động chứ nhỉ?

Sở Tử Ngọc mơ màng nghĩ đẹp đẽ như vậy, đến lớp thì sững sờ.

Trên bàn Thẩm Hoài Dư chất đầy đồ ăn sáng, có hai túi còn giống hệt túi cậu đang cầm.

Sở Tử Ngọc: "......"

Vậy bánh của cậu còn đưa hay không đây?

Còn đang do dự, mùi xà phòng sạch sẽ lướt qua bên cạnh.

Sở Tử Ngọc vừa định bước tới thì Thẩm Hoài Dư đặt cặp xuống. Rõ ràng y đã quen với cảnh bàn đầy đồ ăn sáng, không nói một lời, tất cả đều ném vào thùng rác.

Sở Tử Ngọc: "."

Rất tốt, không tặng nữa.

Sở Tử Ngọc bước qua, cười chào: "Chào buổi sáng!"

Thẩm Hoài Dư đương nhiên không đáp lại. Sở Tử Ngọc kéo ghế ngồi xuống, lấy sữa tươi ra định uống, nghĩ hai giây rồi lại xoay tay đặt xuống bàn phía sau.

"10 tệ một chai, chuyển tiền cho tớ."

Sở Tử Ngọc không quay đầu, giọng bình tĩnh ung dung, nhưng tai thì dựng cả lên.

Thu tiền thì không tính là tặng, Thẩm Hoài Dư không cần thì cũng không thể vứt.

1 giây, 2 giây...

Sở Tử Ngọc đếm thầm. Đến giây thứ 3, giọng nói lạnh nhạt phía sau vang lên: "Tiền mặt hay Alipay?"

"Tiền mặt!" Sở Tử Ngọc quay phắt lại.

Cửa sổ mở hé, ánh nắng buổi sớm chiếu lên người Thẩm Hoài Dư. Y hơi cúi đầu lấy tiền từ trong cặp, ánh sáng sáng rõ cũng không che được quầng thâm đậm dưới mắt.

Mỗi lần gặp Thẩm Hoài Dư đều thấy quầng thâm rất rõ, Sở Tử Ngọc nhất thời cũng không phân biệt được là bẩm sinh hay là do ngủ không đủ.

Sở Tử Ngọc đang chăm chú nghiên cứu quầng thâm của y thì Thẩm Hoài Dư ngẩng đầu: "Tay."

"Hả?" Sở Tử Ngọc vội xòe hai tay ra kiểm tra. Mười ngón tay sạch sẽ, đầu ngón cũng cắt gọn tròn trịa, không có gì bất thường, cậu chớp mắt khó hiểu: "Siêu sạch luôn mà."

Thẩm Hoài Dư không nói gì, đưa tay lên phía trên lòng bàn tay trái của cậu.

Ngay giây sau, leng keng leng keng — một đồng, hai đồng, ba đồng... cảm giác mát lạnh bất ngờ rơi vào lòng bàn tay Sở Tử Ngọc.

Chỉ trong hai ba giây, 10 đồng xu một tệ đã chất đầy trong tay trái cậu.

"Tiền sữa trả cậu." Thẩm Hoài Dư nói.

Những đồng xu một tệ bỗng trở nên nóng bỏng. Lòng bàn tay trái Sở Tử Ngọc nóng ran, ngứa ngáy.

Cậu siết chặt tay lại, nắm lấy 10 đồng xu rồi nói: "Tớ nhớ nhầm rồi, sữa 2 tệ một chai thôi, mai tớ lại mang cho cậu!"

Nói xong, Sở Tử Ngọc quay phắt lại ngồi thẳng. Chẳng bao lâu, lòng bàn tay đã toát ra một lớp mồ hôi dính nhớp.

"Nóng quá!" Sở Tử Ngọc đột nhiên kêu lên, nhanh tay nhét đống xu vào cặp, rồi mở toang cửa sổ.

Còn 10 phút nữa mới vào lớp, Sở Tử Ngọc tranh thủ lấp bụng.

Đúng là vua bánh thịt bò do diễn đàn bình chọn, ngoài giòn trong mềm, thịt bò lại nhiều. Cậu cắn từng miếng nhỏ, đúng lúc đó điện thoại trong túi rung hai cái.

Sở Tử Ngọc một tay lấy điện thoại ra, là Tạ Quân Kiệt gửi tin trong nhóm ba người.

[Lại một ngày mới nữa, anh Sở đã đánh tình địch chưa?]

Sở Tử Ngọc vừa gặm bánh vừa trả lời: [Sắp rồi!]

Đột nhiên thấy danh bạ có một chấm đỏ, cậu bấm vào, là thông báo hệ thống, tối qua Hàn Kỳ mời cậu vào một nhóm tên [Nhóm đi rừng trường Trung học Số 2].

Sở Tử Ngọc đồng ý.

Trong nhóm có hơn 20 người, một phần là nam sinh lớp 2, một phần là nam sinh lớp khác, đoạn chat mới nhất vừa vài phút trước.

[Thật ghen tị với Thẩm Hoài Dư, ngày nào cũng có người mang bữa sáng, khỏi cần tự mua.]

[Mẹ nó! Lại ai mang đồ ăn sáng cho Thẩm Hoài Dư nữa rồi?]

[Không rõ bao nhiêu, nhưng lúc tôi đến có thấy Đồng Thiến lớp các cậu.]

[Đệt đệt đệt! Đồng Thiến sa ngã từ bao giờ vậy! Nữ thần của tôi!]

[Thôi đi, nữ thần của cậu cũng vô vọng, Thẩm Hoài Dư vẫn ném hết vào thùng rác!]

[Đệch, đưa tôi thì tốt biết mấy, đảm bảo ăn sạch không còn giọt nước nào!]

[Này này, hình như có người mới vào nhóm.]

[Hàn Kỳ kéo vào đấy.]

[Ai vậy? Người mới vào nhóm báo số đo đi!]

Đang chìm đắm trong Plants vs. Zombies, Sở Tử Ngọc gõ: [Chào, tớ là Sở Tử Ngọc.]

Cả nhóm im bặt.

Chẳng mấy chốc, Hàn Kỳ ló mặt: [Ê anh Sở cuối cùng cũng vào rồi! Hôm nay tôi dậy muộn, vừa chen xuống xe buýt xong, chắc sắp trễ rồi QAQ]

Những người khác mới lần lượt chào hỏi Sở Tử Ngọc.

Sau đó có người hỏi: [Anh Sở, cậu với Thẩm Hoài Dư thật sự là bạn từ nhỏ à?]

Sở Tử Ngọc uống sữa: [Có thể là nói như vậy, lần sau còn nói xấu cậu ấy nữa là tôi mách đó.]

[Hehe, không có ý đó đâu, tôi chỉ hâm mộ học bá thôi!]

[Anh Sở, cho tôi hỏi một câu!] Một nam sinh lớp khác than thở trước đó hỏi, [Học bá Thẩm có bạn gái chưa?]

Sở Tử Ngọc trả lời: [Chuyện riêng tư vui lòng hỏi chính chủ!]

Trong nhóm lập tức cười ầm lên: [Học bá mà trả lời cậu ta được một chữ, tôi bao cả lớp uống trà sữa một tháng!]

Người kia cũng gửi một sticker khóc lớn.

Sắp vào học, Sở Tử Ngọc tắt điện thoại.

Buổi sáng cậu cũng không tìm Thẩm Hoài Dư. Dậy sớm quá, thầy giảng bài lại ru ngủ, chuông tan tiết vừa reo là cậu gục xuống ngủ.

Đến tiết thứ tư thì cậu dậy không nổi nữa. Mãi đến khi chuông tan học vang lên, cậu mơ màng quay đầu, mắt ngái ngủ hỏi: "Thẩm Hoài Dư, cậu đi căn tin ăn hả?"

Bàn phía sau trống không.

Hàn Kỳ đi tới, thấy vẻ mặt mơ hồ của Sở Tử Ngọc thì bật cười: "Anh Sở ơi, học bá từ tiết bốn đã không quay lại rồi."

Sở Tử Ngọc dụi mắt hai cái: "Ồ."

Lại có mấy nam sinh tới: "Anh Sở đi thôi, không vào căn tin sớm là đến nước rửa nồi cũng chẳng còn mà uống."

Sở Tử Ngọc vẫn chưa tỉnh hẳn, gần như nhắm mắt đi theo bọn Hàn Kỳ.

Đến cửa căn tin, vai phải cậu bị huých mạnh một cái, một giọng vịt cười lạnh bên tai: "Tan học ra ngõ sau một chuyến, không dám đến thì mai tao đích thân qua lớp 2 đón mày."

Sở Tử Ngọc tỉnh hẳn.

Còn có chuyện tốt như vậy nữa! Con vịt ra tay trước rồi!

Cậu cong mắt nhìn lại Trần A Minh đầy khiêu khích: "Không gặp không về!"

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn