Yêu Thầm Tình Địch - Nhị Nguyệt Trúc
Chương 11: Thẩm Hoài Dư Cả Đời Này Cũng Sẽ Không Thích Cậu Đâu!
Sở Tử Ngọc không đói, nhưng vừa hẹn đánh nhau với Trần A Minh xong thì cậu lại thấy đói bụng.
Bốn món mặn gọi thêm hai món chay, một bát canh sườn, Hàn Kỳ đứng bên cạnh nhìn đến ngây người: "Anh trai ơi, đói đến vậy luôn hả?"
"Siêu đói!"
Sở Tử Ngọc lại không vội ăn, cậu lấy điện thoại ra chụp mấy tấm ảnh khay cơm đầy ụ, chọn tấm trông ngon mắt nhất gửi MMS cho Thẩm Hoài Dư.
[Đang ăn cơm nà! Lần sau cùng đi ăn nhé. PS: Cậu thật sự không định dùng QQ sao? Gửi MMS phiền chết đi được OJZ]
Biết Thẩm Hoài Dư sẽ không trả lời, Sở Tử Ngọc gửi xong liền cất điện thoại đi, nghiêm túc ăn cơm.
Loại người không biết võ đức như Trần A Minh chắc chắn sẽ gọi thêm người, cậu phải ăn nhiều một chút để bổ sung thể lực.
Ăn được ba bốn miếng, Sở Tử Ngọc lại không nhịn được lấy điện thoại ra nhìn một cái. Lặp đi lặp lại mấy lần, Hàn Kỳ cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa:
"Anh Sở, cậu chọc bạn gái giận à?"
Sở Tử Ngọc đang gặm cánh gà, ngẩng đầu lên: "Hả?"
"Thấy cậu cứ nhìn điện thoại mãi, tôi còn tưởng chị dâu giận nên không thèm trả lời —"
"Khụ khụ khụ..."
Sở Tử Ngọc bị sặc, làn da trắng mỏng như sứ lập tức đỏ bừng lên.
Hàn Kỳ định giúp cậu vuốt lưng thuận khí, nhưng Sở Tử Ngọc xua tay từ chối.
Cậu vùi mặt trong khuỷu tay ho khan một lúc, đến khi bình ổn lại mới ngẩng đầu nói: "Không có, chỉ là bạn bè bình thường thôi."
Một nam sinh khác cười hề hề hai tiếng: "Theo đuổi thêm chút nữa là thành bạn thân mật rồi!"
Rõ ràng cậu ta đã hiểu lầm giới tính, nhưng Sở Tử Ngọc nghĩ nghĩ rồi cũng không giải thích, không quan trọng. Cậu lại cúi đầu tiếp tục ăn cơm, cũng không nhìn điện thoại nữa.
Từ căn tin trở về lớp học, trong phòng đã nằm gục gần hết. Lác đác vài bạn học còn đang nhỏ giọng trò chuyện.
Thẩm Hoài Dư vẫn chưa tới, nhưng Sở Tử Ngọc vẫn mua hai chai nước, một chai đặt lên bàn của y.
Cậu ngồi xuống chỗ mình, sáng nay đã ngủ đủ giấc nên bây giờ hoàn toàn không buồn ngủ, bèn đeo tai nghe lên chơi game.
Chơi được một lúc lại thấy mất hứng.
Cậu xem như đã hiểu cái gọi là đặc quyền mà Hàn Kỳ nói về Thẩm Hoài Dư rồi.
Muốn xin nghỉ là xin nghỉ, mới khai giảng thôi mà đã nghỉ học, rốt cuộc Thẩm Hoài Dư còn định học hành nữa không vậy??
Sở Tử Ngọc thoát game, mở tin nhắn rồi gửi thêm cho Thẩm Hoài Dư một câu.
[Chiều nay cậu có quay lại học không?]
Tin nhắn vừa gửi đi, phía sau liền vang lên một tiếng "rè rè".
Sở Tử Ngọc tháo tai nghe quay đầu lại, lập tức nhìn thấy xoáy tóc đen dày.
Thẩm Hoài Dư đang lấy cánh tay trái làm gối, vùi mặt trong khuỷu tay ngủ trên bàn học.
Cậu ấy về từ lúc nào vậy?
Nhưng rất nhanh, Sở Tử Ngọc nghĩ tới một chuyện còn cấp bách hơn. Cậu cúi đầu nhìn dòng tin nhắn vừa gửi đi, trong lòng vô cùng ảo não.
Tin nhắn lại không thể thu hồi, đúng là phiền chết đi được!
Cậu liếc nhìn Thẩm Hoài Dư, không có động tĩnh gì, xem ra ngủ rất say.
Thật ra tin nhắn cậu vừa gửi cũng chẳng có vấn đề gì, cậu đeo tai nghe chơi game nên không nghe thấy Thẩm Hoài Dư quay lại là chuyện rất bình thường. Nhưng Sở Tử Ngọc lại thấy mất mặt một cách khó hiểu.
Cứ như thể cậu cực kỳ mong Thẩm Hoài Dư quay lại học vậy!
Lần trước dùng điện thoại của Thẩm Hoài Dư, cậu phát hiện máy của y không cài mật khẩu, thế là bắt đầu nảy ra suy nghĩ nhỏ.
Nhân lúc Thẩm Hoài Dư chưa để ý, cậu định lén xóa tin nhắn này đi!
Lúc này trong lớp chỉ còn tiếng hít thở đều đều. Mấy người chưa ngủ cũng nằm úp trên bàn nghịch điện thoại, chẳng ai chú ý tới góc kín đáo này.
Sở Tử Ngọc đặt điện thoại xuống, quan sát Thẩm Hoài Dư rồi rón rén bước sang bên cạnh y ngồi xổm xuống.
Bộ đồng phục rộng thùng thình rũ xuống, tim cậu đập nhanh chẳng khác lần trước lén gỡ ảnh thẻ trên bảng vinh danh.
Cậu nín thở thò tay vào túi áo đồng phục của Thẩm Hoài Dư, còn chưa kịp động đậy thì giọng nói trầm thấp đã vang lên: "Điện thoại ở trong cặp."
"Nhận lệnh!"
Sở Tử Ngọc lập tức rút tay, cúi xuống định mò vào ngăn bàn. Hai giây sau cậu chợt khựng lại, ngẩng đầu nhìn lên.
Thẩm Hoài Dư vẫn giữ nguyên tư thế nằm ngủ trên bàn, từ góc nhìn của Sở Tử Ngọc vừa khéo thấy được cằm và yết hầu của y.
Cằm gầy sắc nét, yết hầu nhô rõ.
Giữa một mớ hỗn loạn, Sở Tử Ngọc vẫn tranh thủ nghĩ một giây, Thẩm Hoài Dư đúng là quá gầy rồi.
"Tớ..." Sở Tử Ngọc dứt khoát vò mẻ không sợ rơi, "Tớ gửi nhầm tin nhắn cho cậu, nên muốn lén xóa đi....."
Thẩm Hoài Dư rút tay phải ra, thò vào ngăn bàn một lúc rồi lấy điện thoại ra, đưa cho Sở Tử Ngọc từ ngay dưới yết hầu của mình.
Chú gấu Rilakkuma lơ lửng đung đưa giữa không trung, Sở Tử Ngọc vội vàng nhận lấy, mở điện thoại ra xóa tin nhắn mình vừa gửi.
Đang định trả lại cho Thẩm Hoài Dư, cậu bỗng khựng tay, buột miệng nói một câu: "Không phải gửi cho con gái đâu."
Thẩm Hoài Dư không đáp lại, giống như đã ngủ tiếp rồi.
Nhưng Sở Tử Ngọc biết Thẩm Hoài Dư chưa ngủ, lại cố chấp lặp lại thêm lần nữa: "Không phải gửi cho con gái mà."
Thẩm Hoài Dư đưa tay nhận lại điện thoại, đồng thời khẽ "ừ" một tiếng không nặng không nhẹ.
-
Buổi chiều có một tiết tiếng Anh, một tiết vật lý, một tiết địa lý. Với Sở Tử Ngọc, tất cả đều như thiên thư.
Nghe được một lúc cậu đã buồn ngủ, chỉ biết cúi đầu nhìn chằm chằm đồng hồ đợi tan học.
Quá tập trung vào chuyện đó nên đến giờ nghỉ giữa tiết cậu cũng không quay đầu tìm Thẩm Hoài Dư nữa.
Chuông tan học vừa vang lên, cậu càng chỉ kịp nói vớ Thẩm Hoài Dư một câu: "Mai gặp nhé!!"
Rồi xách chiếc cặp nhẹ tênh chạy mất.
Hàn Kỳ lúc tan học cũng cực kỳ tích cực, định tới tìm Sở Tử Ngọc cùng về nhà nhưng vẫn chậm một bước.
Cậu ta đang sờ mũi chuẩn bị đi thì đột nhiên bị một giọng nói xa lạ gọi lại.
"Hàn Kỳ."
Hàn Kỳ không dám tin quay sang nhìn Thẩm Hoài Dư, giọng nói cũng trở nên dè dặt: "Học bá gọi tớ hả?"
Thẩm Hoài Dư hỏi: "Trưa nay lúc nghỉ trưa Sở Tử Ngọc xảy ra chuyện gì vậy?"
Hàn Kỳ lắc đầu: "Không có mà, bọn tớ chỉ đi căn tin ăn cơm —"
Nói được nửa chừng, cậu ta đột nhiên nhớ ra một chuyện: "À! Bọn tớ có đụng phải đám Trần A Minh ở cửa căn tin... mấy nam sinh lớp 11 ấy, Trần A Minh còn va vào anh Sở một cái."
Thẩm Hoài Dư nói: "Cảm ơn."
Sau đó đeo cặp lên rồi rời đi.
Hàn Kỳ vẫn đứng nguyên tại chỗ, mãi một lúc lâu mới hoàn hồn, lập tức lấy điện thoại ra nhắn vào nhóm chat.
[Đệt! Vừa rồi học bá chủ động bắt chuyện với tao luôn!]
Ở bên kia, Sở Tử Ngọc một đường chạy thẳng tới con hẻm phía sau trường Trung học Số 2.
Trần A Minh đã đứng chờ sẵn, còn gọi theo 10 người nữa, tất cả đều mặc đồng phục trường Trung học Số 2.
Con hẻm vốn không lớn giờ bị chen kín mít, khắp nơi tràn ngập mùi thuốc lá rẻ tiền nồng nặc.
Thời gian như quay trở lại nửa năm trước. Chỉ khác là khi đó Sở Tử Ngọc đứng xem náo nhiệt, còn lần này cậu là người trong cuộc, mà số đầu người bên phía đối diện cũng nhiều hơn mấy tên.
Sở Tử Ngọc cực kỳ ghét mùi thuốc lá, cậu bịt mũi lại: "Có rắm gì thì mau thả."
Trần A Minh cười một tiếng, dựa tường tiếp tục phả khói: "Gọi điện cho Thẩm Hoài Dư đi. Cậu ta tới thì tao thả mày."
Sở Tử Ngọc hiểu rồi.
Xem ra Trần A Minh cũng đọc diễn đàn trường, biết cậu và Thẩm Hoài Dư là "thanh mai trúc mã".
Chiêu này đúng kiểu "ý tại ngôn ngoại", nhưng Sở Tử Ngọc vẫn cố tình hỏi: "Ồ, nếu tao không gọi thì sao?"
Một nam sinh đứng cạnh Trần A Minh lén chọc hắn một cái, ghé tai thì thầm: "Anh Minh, thôi bỏ đi, Sở Tử Ngọc quen người bên trường Trung học Số 1 đó."
"Trung học Số 1 thì liên quan đéo gì tới tao! Đã tới địa bàn Trung học Số 2 thì phải nghe lời tao!"
Trần A Minh rút mẩu thuốc ném xuống đất, tên kia đành lùi về không dám nói nữa.
Mũi giày của Trần A Minh mất kiên nhẫn nghiền qua nghiền lại đầu lọc thuốc lá.
Hắn nhìn Sở Tử Ngọc cười nhếch mép: "Cậu ta không tới thì mày ăn đòn thôi. Sau này mỗi ngày tan học đều phải đúng giờ tới đây điểm danh. Bao giờ Thẩm Hoài Dư tới thì mới hết chuyện của mày."
Sở Tử Ngọc không nhịn được bật cười lớn: "Mày tưởng đang quay phim bi kịch tình cảm à?"
Cậu ngoắc ngoắc ngón tay với Trần A Minh: "Lại đây, tao nói câu này."
Trần A Minh thật sự bước tới.
Sở Tử Ngọc ghé sát tai hắn, nhỏ giọng nói: "Thẩm Hoài Dư cả đời này cũng không thích mày đâu."
"đ*t mẹ mày!"
Trần A Minh nổi giận chửi một câu rồi bất ngờ đẩy mạnh Sở Tử Ngọc.
Sở Tử Ngọc không kịp đề phòng, bị đẩy va vào tường.
Khóa cặp lại chưa kéo kín, vài món đồ bên trong lập tức lộp bộp rơi đầy xuống đất.
Trần A Minh cùng đám nam sinh vừa nhìn thấy liền cười ầm lên.
"Đm! Không phải đồn nó là thiếu gia giàu có hả? Con mẹ nó cả cặp toàn tiền xu thế này!"
"Hahaha, cả bao tiền xu cũng không ít đâu, phải một hai trăm ấy chứ. Đủ bao net thâu đêm bốn tối luôn!"
"Lại thêm một thằng nghèo thích giả giàu!"
Sở Tử Ngọc không nói gì. Xuân sang rồi, bên trong áo khoác đồng phục cậu chỉ mặc một chiếc áo thun mỏng, phần gáy lộ ra một mảng da trắng.
Bức tường thô ráp cọ vào khiến sau gáy cậu hơi rát, chắc là đã trầy da rồi.
Cậu ngồi xổm xuống, từng đồng từng đồng nhặt lại tiền xu. Lần này khóa cặp được cậu kéo kín mít.
Đám Trần A Minh vẫn còn cười cợt.
Sở Tử Ngọc đứng dậy, xắn gọn ống tay áo đồng phục hơi dài, bình tĩnh nói: "Tao đã bảo rồi, chửi nhau mà lôi mẹ người khác vào là vô học lắm. Không được có lần sau đâu."
Nụ cười trên mặt Trần A Minh tắt ngấm: "Mày —"
Hắn còn chưa kịp nói chữ thứ hai đã bị Sở Tử Ngọc đè xuống đất đánh.
Mấy nam sinh còn lại cũng bị cảnh tượng trước mắt làm cho sững sờ.
Một lúc sau mới nghe Trần A Minh vừa rên vừa gào: "Nhìn cái đéo gì! Mau tới giúp tao đi, đệt...."
Mấy nam sinh lúc này mới hoàn hồn, đồng loạt xông lên vây Sở Tử Ngọc.
Đúng lúc ấy, một giọng nói lạnh lùng vang lên: "Chủ nhiệm giáo dục một phút nữa sẽ tới."
Những người Trần A Minh gọi tới hôm nay đều là học sinh trường Trung học Số 2. Dù có lêu lổng thế nào, bọn họ vẫn không muốn bị nhà trường bắt được, nên chẳng ai nghĩ nhiều, lập tức ùa nhau chạy về phía đầu hẻm bên kia.
Có một tên đàn em của Trần A Minh chạy được một đoạn, thấy hắn còn nằm dưới đất rên hừ hừ không đứng nổi, lại quay lại kéo hắn cùng chạy.
Sở Tử Ngọc cũng cuống lên, ôm chặt cặp sách định chuồn theo. Nhưng ngay giây tiếp theo, quai cặp của cậu đã bị một ngón tay thon dài móc lại.
Lực kéo mạnh đến mức Sở Tử Ngọc giật mãi không thoát nổi. Cậu tức giận quay đầu: "Này này, thầy tới rồi mau buông —"
Nhìn rõ người trước mặt, cậu mím môi trên một cái, chẳng hiểu sao lại thấy chột dạ: "Thẩm Hoài Dư, cậu tới đây làm gì vậy?"
Nghe thấy phía đầu hẻm lại có tiếng bước chân vọng tới, cậu lập tức nắm ngược lấy tay Thẩm Hoài Dư định kéo chạy: "Thầy tới thật rồi, mau chạy trước đi!"
Thẩm Hoài Dư không nhúc nhích: "Không có ai tới cả, tôi bịa đấy."
Đúng lúc này, một người qua đường xách mấy túi rau đi ngang qua.
Sở Tử Ngọc: "......"
Cậu nghẹn một giây rồi nhỏ giọng càm ràm: "Sao cậu giống A Lẫm y chang vậy..."
Mi mắt Thẩm Hoài Dư khẽ nhúc nhích nhưng không nói gì. Y rút tay khỏi tay Sở Tử Ngọc, nhàn nhạt nói: "Cậu không hợp đánh nhau."
Sở Tử Ngọc lập tức phản bác: "Là bọn họ ra tay trước, tớ chỉ tự vệ thôi mà! Cậu nhìn — a..."
Cậu đau đến hít mạnh một hơi, đưa tay chạm khóe môi, đầu ngón tay lập tức dính một chút máu tươi.
Trần A Minh vóc người không lớn nhưng sức tay cũng khá mạnh. Chỉ một cú quệt trúng khóe miệng cậu mà đã làm nơi đó rách một đường nhỏ.
Thẩm Hoài Dư không nói gì, xoay người đi về phía đầu hẻm. Sở Tử Ngọc vừa định bước theo, nghĩ lại lại thấy tủi thân, thế là đứng nguyên tại chỗ không động đậy nữa.
Trong mắt Thẩm Hoài Dư, chắc cậu chỉ là kiểu học sinh hư thành tích kém, chỉ biết gây chuyện thôi nhỉ. Cho nên y mới khinh thường, không muốn làm bạn với cậu.
Thẩm Hoài Dư đi được hai bước mà không nghe thấy ai theo sau liền quay đầu lại.
Y nhìn thấy Sở Tử Ngọc vẫn đứng phía sau, khóe môi bên trái rách một đường nhỏ, vành mắt hơi đỏ lên, trông như đau lắm rồi.
Thẩm Hoài Dư đi trở lại trước mặt cậu, dùng ngón trỏ nhẹ nhàng kiểm tra vết thương nơi khóe miệng Sở Tử Ngọc rồi nói: "Ráng chịu thêm chút nữa, hiệu thuốc gần nhất cũng phải đi năm phút."
Sở Tử Ngọc lập tức ngẩn người: "Cậu định đưa tớ tới hiệu thuốc ư?"
Đầu ngón tay hơi lạnh khẽ lướt qua cằm Sở Tử Ngọc. Thẩm Hoài Dư thu tay về, nói: "Hay là cậu muốn tới phòng y tế?"