Yêu Thầm Tình Địch - Nhị Nguyệt Trúc

Chương 12: Cậu Ghét Tớ Đến Vậy Sao?

Sở Tử Ngọc gọi điện cho Sở Tiêu Âm báo tối nay không về ăn cơm, vừa cất điện thoại đi thì thấy Thẩm Hoài Dư xách túi bước ra từ tiệm thuốc.

Lần đầu tiên gặp Thẩm Hoài Dư, y cũng bước ra từ tiệm thuốc như thế này.

Khác ở chỗ, lần này người cần bôi thuốc không phải Thẩm Hoài Dư, mà là cậu.

Sở Tử Ngọc vốn tưởng đứng ven đường bôi qua loa vài cái là được, không ngờ Thẩm Hoài Dư lại dẫn cậu đi thêm một hai phút, vào một quán đồ Thái?

Nhà hàng được trang trí theo phong cách Đông Nam Á, mỗi bàn đều được ngăn riêng bằng những chậu cây xanh cao lớn, tính riêng tư rất cao.

Bàn ghế làm từ gỗ tự nhiên, đèn bàn giả mây tre đan buông xuống một khoảng sáng nhỏ chỉ đủ chiếu lên mặt bàn.

Sở Tử Ngọc liếc nhìn Thẩm Hoài Dư ngồi đối diện: "Cậu thường tới đây à?"

Cậu cảm thấy Thẩm Hoài Dư rất quen thuộc với nơi này.

Cậu không nhịn được mà nghĩ nhiều thêm. Nhà hàng này rõ ràng là thánh địa hẹn hò.

Thẩm Hoài Dư chỉ nói y chưa từng yêu đương, chứ đâu nói không có đối tượng mập mờ. Hẹn nhau đi ăn cũng đâu phải đặc quyền của các cặp đôi.

"Từng làm thêm ở đây hai tháng."

Sở Tử Ngọc ngẩn người, rất nhanh đã buột miệng: "Xin lỗi!"

Thẩm Hoài Dư đang lấy thuốc từ trong túi ra, nghe vậy liền nhìn sang Sở Tử Ngọc: "Gì cơ?"

"Vừa rồi tớ lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử gì đó —"

Đúng là lúc cần dùng từ mới thấy vốn từ quá ít, Sở Tử Ngọc nghẹn nửa ngày vẫn không nói nổi, cuối cùng bỏ cuộc.

Mặt cậu nóng bừng, cúi đầu lật thực đơn thật nhanh:

"Dù sao cũng xin lỗi, cậu cứ nhận đi là được! Hôm nay là vì bôi thuốc cho tớ, nhất định phải để tớ mời!"

Cậu nói một hơi xong mới lén nâng mắt nhìn Thẩm Hoài Dư.

Thẩm Hoài Dư chỉ nhìn cậu. Ánh đèn quá tối, đôi mắt đen kia vừa sâu vừa mờ, chẳng nhìn ra cảm xúc gì.

Sở Tử Ngọc bắt đầu căng thẳng, không phải là muốn từ chối đấy chứ —

"Được."

Thẩm Hoài Dư thu hồi ánh mắt, vừa mở tờ hướng dẫn sử dụng vừa hỏi: "Có dị ứng thuốc gì không?"

Câu trả lời ngoài dự liệu khiến Sở Tử Ngọc sợ Thẩm Hoài Dư đổi ý, cũng chẳng hỏi ý Thẩm Hoài Dư nữa, lập tức gọi món với nhân viên phục vụ, còn chưa yên tâm mà chạy ra quầy thanh toán trước.

Đến lúc quay lại ngồi xuống, cậu mới trả lời Thẩm Hoài Dư: "Không có!"

Bông tăm sát trùng đặt ngay trên bàn, Sở Tử Ngọc vừa đưa tay định lấy để tự sát trùng thì Thẩm Hoài Dư đã nói: "Ráng nhịn một chút, lúc đầu sẽ hơi đau."

Đồng thời, Thẩm Hoài Dư hơi nghiêng người qua mặt bàn, dùng tăm bông thấm thuốc sát trùng lau nơi khóe miệng của Sở Tử Ngọc.

Sở Tử Ngọc bất động.

Đúng giờ ăn nên có khá nhiều khách, thỉnh thoảng vang lên tiếng trò chuyện và tiếng cười mơ hồ.

Chỉ riêng cậu và Thẩm Hoài Dư là yên tĩnh đến kỳ lạ.

Tăm bông thấm thuốc sát trùng chậm rãi di chuyển nơi khóe miệng, sống lưng Sở Tử Ngọc căng cứng, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm gương mặt gần trong gang tấc kia, cuối cùng không nhịn được mà hỏi:

"Vẫn chưa xong à?"

"Chưa."

"......"

Sở Tử Ngọc ngồi không yên, cậu cảm thấy... Thẩm Hoài Dư ở quá gần mình rồi.

Mùi bột bồ kết trên người Thẩm Hoài Dư, cậu ngửi thấy rõ mồn một.

Qua thêm vài giây nữa, Sở Tử Ngọc lại hỏi: "Vẫn chưa xong nữa à?"

Thẩm Hoài Dư đổi thành hai chữ: "Sắp rồi."

Sở Tử Ngọc nhất thời không biết nói gì, thế mà đã ba phút rồi.

Theo cảm giác của cậu thì chỉ là một vết rách nhỏ thôi, nhưng cậu tự mình không nhìn thấy được, có khi thật sự nghiêm trọng cũng nên.

Vì thế cậu không nói nữa, nhưng chẳng bao lâu sau lại không nhịn được:

"Tớ đâu có quý giá đến mức đó, tùy tiện —"

Còn chưa nói hết, cảm giác mát lạnh đã xoa dịu cơn nóng rát nơi khóe môi.

Thẩm Hoài Dư lại xé một miếng băng cá nhân dán lên khóe miệng Sở Tử Ngọc, sau đó ngồi trở về phía đối diện:

"Xong rồi, nửa tiếng sau thì gỡ ra."

Phần còn lại Sở Tử Ngọc không nói nổi nữa, cậu vội vàng bưng cốc nước lên uống một hơi gần cạn đáy, lúc đặt xuống mới nói: "Nóng quá!"

Nhân viên phục vụ vừa lúc mang món ăn lên, nghe thấy lời cậu liền nhanh chóng nói:

"Nhà hàng bọn em điều hòa nhiệt độ cố định ạ, nếu anh thấy nóng thì để em mang quạt mini riêng cho anh nhé!"

Sở Tử Ngọc: "......Cảm ơn."

Cậu lại không nhịn được mà liếc người đối diện một cái.

Hình như Thẩm Hoài Dư có tin nhắn tới, y cúi đầu xem điện thoại, ánh sáng màn hình hắt lên yết hầu của y.

Vuông vức, giống như một viên đá lạnh nhỏ, nổi bật rõ nét dưới lớp da mỏng.

Rất có khí chất đàn ông, chỉ là... càng nhìn càng thấy trên người Thẩm Hoài Dư chẳng có bao nhiêu thịt.

Sở Tử Ngọc đang nhìn đến thất thần thì Thẩm Hoài Dư đột nhiên nâng mắt, trực tiếp nhìn thẳng vào mắt cậu: "Có chuyện gì à?"

Sở Tử Ngọc lắc đầu, hai giây sau lại gật đầu, bưng hết cà ri vàng bò, tôm cà ri vàng kiểu cổ truyền và sườn heo xào đặt sang trước mặt Thẩm Hoài Dư, nói:

"Tớ chợt nhớ ra dạo này mình không ăn được thịt, đã gọi rồi thì cậu ăn hết đi!"

Trình độ nói dối của Sở Tử Ngọc đã đạt tới mức lô hỏa thuần thanh*, mặt không đổi sắc tim không run, nhưng vừa đối diện với ánh mắt Thẩm Hoài Dư thì lồng ngực cậu lại đập loạn xạ.

*thành ngữ: dùng để chỉ kỹ năng đã đạt đến mức cực kỳ thành thạo, hoàn mỹ, gần như không còn khuyết điểm

Cậu chộp lấy đũa như để chứng minh lời mình nói, cúi đầu điên cuồng ăn rau.

May mà Thẩm Hoài Dư không nói gì.

Ăn xong bữa cơm, cả ba đĩa thịt đều sạch trơn.

Sở Tử Ngọc rất hài lòng. Lúc ra khỏi nhà hàng, trời đã tối hẳn.

Cậu vừa định nói gì đó thì Thẩm Hoài Dư nhắc: "Có thể gỡ băng cá nhân rồi."

"Ồ!"

Sở Tử Ngọc vừa gỡ băng cá nhân vừa đảo mắt nhìn quanh, phát hiện bên trái phía trước có thùng rác.

Cậu vo tròn miếng băng trong tay rồi nói: "Tớ đi vứt rác, chờ tớ chút!"

Cậu bước nhanh tới thùng rác, vứt xong đang định quay lại thì vừa xoay người đã suýt đâm phải Thẩm Hoài Dư.

Thẩm Hoài Dư cũng đi theo tới. Sở Tử Ngọc khó hiểu: "Cậu......"

Thẩm Hoài Dư bất ngờ cúi đầu ghé sát cổ cậu, ngón tay vén một nhúm tóc nhỏ của cậu ra.

Sở Tử Ngọc không kịp đề phòng, cảm nhận được nhiệt độ nơi đầu ngón tay của Thẩm Hoài Dư.

Thật ra không lạnh như tưởng tượng, chỉ hơi mát thôi.

"Cổ cậu cũng bị thương rồi." Thẩm Hoài Dư nói.

Sở Tử Ngọc nhớ lại qua loa một chút, hoàn toàn không để tâm: "Chắc là lúc đụng vào tường bị trầy thôi, không —"

Cảm giác mát lạnh dễ chịu hòa lẫn với nhiệt độ mềm mại nơi đầu ngón tay rơi xuống sau gáy Sở Tử Ngọc. Cậu mím môi không nói nữa, trong tầm mắt là góc nghiêng của Thẩm Hoài Dư.

Y đang rất chăm chú bôi thuốc cho cậu.

Còn nữa, lông mi của Thẩm Hoài Dư như mọc điên lên vậy, vừa dài vừa dày.

Sở Tử Ngọc siết đầu ngón trỏ, hơi nghiêng đầu không muốn nhìn Thẩm Hoài Dư nữa.

"Đừng nhúc nhích." Thẩm Hoài Dư nói.

Sở Tử Ngọc lập tức đứng yên.

Xung quanh yên tĩnh vô cùng. Qua giờ tan học rồi, khu này bình thường vốn rất vắng lặng.

Những ngọn đèn đường cao thấp đan xen rải xuống ánh sáng nhàn nhạt, chiếu lên sau gáy Sở Tử Ngọc.

Da cậu trắng lại mỏng, chỉ cần va quẹt một chút là dễ tróc da, nhìn vô cùng chói mắt.

Ánh mắt Thẩm Hoài Dư sâu thẳm, y bôi thuốc lên mảng tím đỏ kia rồi thu tay lại: "Xong rồi."

Sở Tử Ngọc buột miệng: "Nhanh vậy......"

Nói được một nửa lại ngậm miệng. Bôi thuốc chẳng phải càng nhanh càng tốt sao? Sở Tử Ngọc nghĩ chắc mình ăn quá no nên đầu óc mới rối tung như vậy.

Thẩm Hoài Dư ném que bông đi, lạnh nhạt nói: "Tôi đi trước —"

Sở Tử Ngọc đưa tay túm chặt cánh tay trái của Thẩm Hoài Dư, gần như cả người trực tiếp đổ lên y, yếu ớt nói:

"Tự nhiên chóng mặt quá, không biết có phải đập trúng đầu rồi không......"

Cậu lại siết chặt Thẩm Hoài Dư thêm lần nữa. Gương mặt nhỏ trắng bệch kia cực kỳ có tính đánh lừa:

"Không được, thật sự đi không nổi nữa rồi. Thẩm Hoài Dư, cậu ở đâu vậy? Nhà tớ xa lắm, hay là hôm nay —"

Tay trái bị Sở Tử Ngọc đè chặt, Thẩm Hoài Dư dùng tay phải lấy điện thoại ra.

Sở Tử Ngọc liếc thấy y đang bấm số, đến lúc này rồi còn gọi điện thoại nữa?? Cậu tò mò hỏi:

"Cậu làm gì đấy?"

"Gọi 120."

"!"

Sở Tử Ngọc giật lấy điện thoại bằng một tay, lập tức nhảy lùi ba bốn bước khỏi người Thẩm Hoài Dư.

"Cạch" một tiếng, cậu gập điện thoại lại. Nếu là người khác, cậu chỉ cần làm nũng một chút là cho qua rồi, nhưng đối diện với Thẩm Hoài Dư, cậu lại không muốn như vậy.

Sở Tử Ngọc càu nhàu: "Cậu đúng là chẳng dễ lừa chút nào."

Cậu đi lên phía trước hai bước rồi trả điện thoại lại cho Thẩm Hoài Dư: "Đúng vậy, tớ giả vờ đấy! Ai bảo lúc trước ăn cơm xong cậu lại bỏ mặc tớ."

Sở Tử Ngọc lại bổ sung thêm: "Tớ khiến cậy ghét đến vậy sao? Đây còn là lần đầu tiên tớ bị người ta ghét bỏ như thế đấy!"

Thẩm Hoài Dư nhìn Sở Tử Ngọc.

Đôi mắt đen lạnh lẽo kia rơi vào ánh đèn đường, vậy mà lại không còn lạnh như trước nữa.

"Tôi phải tới cửa hàng tiện lợi làm thêm."

"......"

Cảm xúc của Sở Tử Ngọc lập tức đứt đoạn.

Cậu quên béng mất chuyện này rồi!

Thẩm Hoài Dư còn chưa nhận lại điện thoại, cậu đã chủ động nhét vào tay y, cong mắt cười nói:

"Không làm lỡ việc của cậu nữa, tớ về nhà đây, mai gặp!!"

Sở Tử Ngọc xách cặp chạy nhanh như chớp.

Mái tóc màu cam nổi bật đến khác thường giữa màn đêm kia chạy xa dần, đến khi hoàn toàn không nhìn thấy nữa, Thẩm Hoài Dư mới thu hồi ánh mắt.

-

Sở Tử Ngọc bắt một chiếc taxi bên đường, báo địa chỉ xong liền lấy điện thoại ra nhắn tin cho Thẩm Hoài Dư.

[Tớ lên xe rồi!]

Đợi một lúc Thẩm Hoài Dư không trả lời, Sở Tử Ngọc định cất điện thoại đi thì nhóm chat [Nhóm đi rừng trường Trung học Số 2] liên tục hiện thông báo, cậu tiện tay bấm vào.

Tin nhắn đã 99+, Sở Tử Ngọc trước tiên mở phần Hàn Kỳ @ toàn nhóm.

[Đệt! Vừa rồi học bá chủ động bắt chuyện với tao luôn!]

Sở Tử Ngọc nhìn thời gian gửi tin, đúng vào lúc vừa tan học, lập tức hiểu ra.

Chẳng trách Thẩm Hoài Dư lại tới con hẻm phía sau, chắc là Hàn Kỳ nói cho Thẩm Hoài Dư biết giữa trưa bọn họ đã gặp Trần A Minh ở căng tin.

Sở Tử Ngọc bắt đầu hối hận.

Lúc đó cậu xuống tay vẫn còn nhẹ quá, đáng lẽ nên đánh Trần A Minh đến mức bố mẹ hắn cũng không nhận ra mới đúng!

Với mức độ nhạy bén của Thẩm Hoài Dư, chắc trước đây y đã vô số lần bị Trần A Minh gọi ra con hẻm phía sau quấy rối rồi.

Sống mũi Sở Tử Ngọc hơi cay cay.

Cậu cảm thấy Thẩm Hoài Dư thật đáng thương.

Cậu lướt lịch sử trò chuyện trong nhóm. Sau câu cảm thán kia của Hàn Kỳ, cả nhóm trả lời hơn chục tin, phần lớn đều là kinh ngạc và nghi ngờ.

[Cậu còn chưa tỉnh ngủ hả? Người ta là học bá đó, có thể chủ động nói chuyện với cậu sao?]

Đó là tin nhắn cuối cùng.

Sở Tử Ngọc hoạt động ngón tay, trước tiên ném một bao lì xì siêu lớn vào nhóm, lập tức kéo ra cả đám người.

[Cảm ơn anh Sở!]

[Anh Sở hào phóng quá!]

[Anh! Từ nay về sau anh chính là anh ruột thất lạc nhiều năm của em!]

[Anh cuối cùng cũng nổi bong bóng rồi, nhớ anh chết mất!]

......

Sở Tử Ngọc lập tức gõ chữ như bay.

[Ha ha, đúng vậy, Thẩm Hoài Dư siêu dễ gần luôn!]

[Cậu ấy chỉ là hướng nội thôi, mặt lạnh là bẩm sinh, mấy cậu chủ động bắt chuyện với cậu ấy là được rồi ha!]

[Mọi người phải nhìn thấu biểu hiện giả dối để thấy bản chất, đừng bị vẻ ngoài dọa lui! Dũng cảm tiến lên!]

Nhóm chat lập tức náo nhiệt hẳn lên.

[Anh ơi, có khi nào học bá chỉ đối xử siêu tốt với mình anh thôi không ovo]

[Thật hả anh? Em có cả đống bài muốn hỏi học bá mà vẫn không dám, anh nói vậy thì em lên thật đấy nhé!]

[Anh Sở à, có phải anh muốn nói là nhìn thấu hiện tượng để thấy bản chất không??]

[Cút cút cút! Không được nghi ngờ anh tao! Lời anh tao nói đều là chân lý, là thánh kinh! Là ngọn hải đăng dẫn dắt tao tiến lên và trưởng thành!]

Sở Tử Ngọc lại ném thêm một bao lì xì lớn nữa.

[Chủ yếu là nói thật thôi mà!]

Cậu tán dóc trong nhóm thêm một lúc thì taxi cũng tới giao lộ.

Sở Tử Ngọc trả tiền xe rồi xuống xe. Còn chưa đứng vững đã thoát khỏi nhóm chat, sau đó gửi thêm một tin nhắn cho Thẩm Hoài Dư.

[Tớ về tới nhà an toàn rồi! Ngủ ngon! Mai gặp!!]

Cậu phải âm thầm tạo cảm giác tồn tại như mưa dầm thấm lâu, đợi đến khi Thẩm Hoài Dư quen với sự hiện diện của cậu, không thể rời xa cậu nữa!

Sở Tử Ngọc cực kỳ hài lòng, một đường chạy như bay về nhà, vừa vào cửa đã ôm chầm lấy Sở Tiêu Âm thật mạnh:

"Mẹ ơi con yêu mẹ!"

Nói xong lại như một cơn gió lao lên tầng.

Sở Tiêu Âm chẳng hiểu ra sao, lờ mờ thấy khóe miệng Sở Tử Ngọc có gì đó không ổn, liền gọi với lên: "Miệng con sao thế —"

Từ xa vọng lại giọng Sở Tử Ngọc: "Dính tương cà thôi ạ!"

Sở Tử Ngọc đóng cửa phòng, xác nhận một lần nữa Thẩm Hoài Dư vẫn chưa trả lời tin nhắn.

Cậu tùy tiện nhìn khóe miệng và cổ mình, toàn là vết thương ngoài da nên cũng không để tâm, đi tắm rồi tốc độ ánh sáng chui vào chăn.

Ngủ một giấc dậy là tới ngày mai rồi!

Sở Tử Ngọc tắt đèn nhắm mắt, nhưng chẳng bao lâu sau lại đá tung chăn, mò mẫm xuống giường bật đèn, chân trần chạy ra nhặt cặp sách, kéo khóa rồi đổ hết đồ bên trong ra thảm.

Một máy chơi game cầm tay, một tay cầm, một gói kẹo marshmallow vị kem, cùng 10 đồng xu.

Sở Tử Ngọc ngồi xổm cẩn thận lấy ra 10 đồng xu, lại chạy vào phòng tắm mở nước nóng, từng đồng từng đồng rửa sạch rồi lau khô.

Sau đó cậu ôm chúng chạy tới phòng game, lục tung một hồi mới tìm được món quà theo quý mà trò chơi từng tặng khách VIP — một chiếc hũ pha lê nhỏ bằng lòng bàn tay, vốn dùng để đựng huy hiệu giới hạn của game.

Cậu đổ hết huy hiệu ra ngoài, dùng khăn lau đi lau lại chiếc hũ, rồi mới cẩn thận đặt những đồng xu vào trong.

Ánh đèn chiếu xuyên qua chiếc hũ pha lê, những đồng một tệ ánh lên sắc màu rực rỡ.

Sở Tử Ngọc dùng ngón trỏ khẽ gõ vào thành hũ, cong mắt cong môi cười nói: "Không hổ là tiền, đẹp thật!"

Cùng lúc đó, trong con hẻm tối tăm, Trần A Minh nằm dưới đất th* d*c, không thể động đậy.

Người đứng ngược sáng khiến gương mặt trở nên mơ hồ xa xăm, giọng nói cũng lạnh lẽo vô tình.

"Không được có lần sau."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn