Sáu giờ sáng hôm sau, Sở Tử Ngọc lại dậy sớm.
Cậu đứng canh trước cửa bếp, thỉnh thoảng lại nói một câu.
"Dì Trương, cho nhiều thịt bò hơn chút đi ạ!"
"Sườn bò non cũng lấy nhiều thêm!"
"Có cá tuyết hấp không ạ? Vâng vâng, lấy nhiều một chút!"
"Món rau xanh xanh kia cũng lấy nhé, đúng đúng, dinh dưỡng phải cân bằng!"
"A a, đừng bỏ cam... ừm, dạo này con đau răng, không cần cam đâu ạ, cho ít dâu tây, việt quất, dứa với dưa lưới ạ!"
"Ngày mai con muốn ăn món có ớt... gà cay tôm nõn à? Được được ạ! Tên món nghe là biết ngon rồi, cảm ơn dì Trương!"
Khắp căn nhà đều vang vọng giọng nói của Sở Tử Ngọc. Cuối cùng cậu xếp ngay ngắn bốn hộp cơm lớn vào cặp sách, nhét thêm hai chai sữa tươi rồi tràn đầy sức sống chạy đi.
Diệp Khánh và Sở Hằng xuống lầu, chỉ kịp nhìn thấy bóng lưng chạy xa. Sở Hằng ngạc nhiên nói:
"Thằng nhóc này dạo gần đây đổi tính rồi à, yêu trường yêu lớp thế cơ đấy."
Diệp Khánh bật cười, "Anh thì hiểu gì, tuổi dậy thì mà."
-
Trên đường bị kẹt xe, Sở Tử Ngọc tiện tay xé một miếng băng cá nhân dán lên vết thương nơi khóe miệng.
Thật ra đã hết đau từ lâu rồi, nhưng nhìn là biết vết trầy do đánh nhau để lại. Cậu không muốn giải thích, dán băng cá nhân lên thì có thể tùy tiện bịa đại một cái cớ.
Dán xong mà xe vẫn kẹt cứng không nhúc nhích, Sở Tử Ngọc lại lấy điện thoại ra nhắn vào nhóm chat ba người.
[Hóa ra băng cá nhân nhiều nhất chỉ dán được nửa tiếng thôi, dán lâu sẽ làm bí vết thương!]
Mấy phút sau, Tạ Quân Kiệt ló mặt lên, [?]
Sở Tử Ngọc cũng trả lời, [??]
Tạ Quân Kiệt: [Kiến thức mẫu giáo thì đừng mang ra khoe!]
Tâm trạng Sở Tử Ngọc rất tốt, trực tiếp gửi một đoạn voice, [Tớ cứ thích khoe đấy!]
Sau đó cậu cất điện thoại đi, tựa vào cửa kính, cong mắt cười nhìn dòng người qua lại trên vỉa hè. Hôm nay đúng là một ngày đẹp trời mà!
Đến trường thì đã muộn, Sở Tử Ngọc chạy thẳng về lớp, nhưng còn chưa tới cửa đã bị chủ nhiệm lớp Tống Phất gọi vào văn phòng trước.
"Chiều hôm qua sau giờ tan học, là mấy người này bắt nạt em đúng không?"
Chủ nhiệm giáo dục cũng có mặt ở đó. Thấy khóe miệng Sở Tử Ngọc vẫn còn dán băng cá nhân, ông nhìn dãy nam sinh lớp 11 đang đứng dựa tường, sắc mặt càng khó coi hơn.
Quay sang nhìn Sở Tử Ngọc, giọng ông lại dịu xuống.
"Em đừng sợ, nhà trường nhất định sẽ xử lý nghiêm túc bọn họ."
Sở Tử Ngọc: "......"
Cậu đảo mắt nhìn đám nam sinh lớp 11 đứng chen chúc phía trước, ai nấy đều cúi gằm đầu.
Rốt cuộc bây giờ là tình huống gì vậy??
Cậu hoàn toàn không hiểu gì cả.
Tống Phất khẽ vỗ vai Sở Tử Ngọc, nói với cậu: "Còn một học sinh tên Trần A Minh trốn học, hiện giờ không liên lạc được. Mấy học sinh này khai là Trần A Minh xúi giục bọn họ đi gây phiền phức cho em."
Sở Tử Ngọc vẫn thấy khó hiểu vô cùng. Cậu nghiêng đầu, nhỏ giọng hỏi Tống Phất: "Cô Tống, là cô bắt bọn họ à?"
Cậu vừa nghiêng đầu, Tống Phất liền nhìn thấy một mảng bầm tím xanh tím nơi gáy cậu. Cô căng mặt nói:
"Không phải, sáng nay bọn họ tự đến tìm cô đầu thú."
Nói xong lại đi sang bên cạnh thấp giọng trao đổi vài câu với chủ nhiệm giáo dục.
Sở Tử Ngọc ngơ ngác, khó hiểu liếc nhìn đám học sinh lớp 11 kia. Đầu óc có vấn đề à, đã chặn người rồi còn tự đi đầu thú?
Chủ nhiệm giáo dục đi tới bên cạnh Sở Tử Ngọc, lại một lần nữa dịu giọng nói: "Em nhìn kỹ xem có phải toàn bộ học sinh bắt nạt em đều ở đây không, ngoại trừ Trần A Minh."
Sở Tử Ngọc không nhớ rõ. Cậu chỉ đại khái đếm số người, ngoài Trần A Minh ra thì chẳng quen ai.
Cậu không hiểu nổi cảnh tượng hiện tại, mà cũng lười hiểu, cậu còn bận về lớp nữa, nên thành thật nói: "Xin lỗi thầy, em không nhớ rõ ạ."
Bộ dáng này rơi vào mắt chủ nhiệm giáo dục, lập tức khiến ông liên tưởng tới việc chắc chắn đám học sinh lớp 11 này đã âm thầm uy h**p học sinh chuyển trường người ta, nên giờ cậu mới không dám nói thật. Ông gật đầu:
"Thầy hiểu rồi, em về lớp trước đi. Khi có kết quả xử lý, cô Tống sẽ thông báo cho em."
"Cảm ơn thầy ạ." Sở Tử Ngọc nhanh chóng rời đi.
Cậu chẳng buồn dành dù chỉ một giây để nghĩ tới chuyện vừa rồi, bởi vì căn bản cậu không quan tâm!
"Bịch bịch bịch."
Cậu chạy về lớp. Tiết tự học buổi sáng không có giáo viên, lớp phó tiếng Anh đang dẫn cả lớp đọc bài.
Ánh mắt Sở Tử Ngọc lập tức rơi xuống hàng cuối sát cửa sổ, nhưng chỗ đó lại trống không.
!
Thẩm Hoài Dư không tới sao??
Sở Tử Ngọc lập tức xìu xuống, giữa tiếng đọc bài lác đác, cậu ủ rũ đi tới chỗ ngồi ngồi xuống.
Nhưng rất nhanh cậu lại hồi phục tinh thần đầy máu, Thẩm Hoài Dư không tới thì cậu có thể hỏi mà!
Cậu lấy điện thoại ra nhắn tin, bên cạnh đột nhiên có người gọi cậu: "Hóa ra học sinh chuyển trường là cậu à."
Học sinh chuyển trường của lớp 2 chỉ có Sở Tử Ngọc. Cậu vừa gõ tin nhắn [Cậu xin nghỉ rồi à?] vừa quay đầu lại.
Chiếc bàn trống cuối cùng của tổ bên cạnh hôm nay có một nam sinh ngồi đó, đang cười tủm tỉm nhìn cậu.
Sở Tử Ngọc nhấn gửi tin nhắn, không phát ra tiếng mà chỉ mấp máy môi hai cái với nam sinh kia: "Cậu là ai?"
Nam sinh dựng sách giáo khoa lên, lật tới trang bìa hướng về phía Sở Tử Ngọc.
Hai chữ viết nguệch ngoạc bay bướm hiện ra, Sở Tử Ngọc nheo mắt nhìn mấy giây, cuối cùng cũng nhận ra — Thiệu Trình.
Sở Tử Ngọc lắc đầu, không quen.
Thiệu Trình thấy vậy liền đứng dậy cầm sách đi tới.
Lúc hắn đứng lên Sở Tử Ngọc mới chú ý hắn cũng rất cao, gần ngang với Thẩm Hoài Dư.
Thiệu Trình đi tới bàn trước mặt Sở Tử Ngọc nói vài câu, bạn học ngồi trước liền chạy sang tổ bên cạnh ngồi.
Thiệu Trình kéo ghế, xoay người ngồi xuống cười với Sở Tử Ngọc: "Quên rồi à? Năm ngoái cậu tới lớp bọn tôi tìm Thẩm Hoài Dư, tôi có va phải cậu."
Sở Tử Ngọc hoàn toàn không có ấn tượng. Đúng là cậu từng tới tìm Thẩm Hoài Dư vài lần, nhưng từng gặp nam sinh này sao?? Cậu thành thật nói: "Quên rồi."
Thiệu Trình cười càng tươi hơn.
"Vậy thì giờ nhớ cũng chưa muộn, tôi tên Thiệu Trình."
Sở Tử Ngọc cũng nhe răng cười: "Sở Tử Ngọc, sau này mong được giúp đỡ nhiều hơn."
Hai người trò chuyện vài câu, Thiệu Trình liền quay về chỗ ngồi.
Kết thúc tiết tự học sáng, Sở Tử Ngọc vẫn chưa nhận được hồi âm của Thẩm Hoài Dư. Cậu cũng không vội, kéo khóa cặp ra chụp chai sữa tươi, "vô tình" để mấy hộp cơm cũng lọt vào khung hình.
[Hôm nay phần sữa của cậu, không tới lấy là tớ vứt đấy nhé? Tớ uống không nổi hai chai đâu. Hôm nay mẹ tớ nhất quyết bắt tớ mang cơm trưa, còn nhất quyết bảo mang cho cậu một phần nữa! Nói là lần trước cậu đưa balo về nhà cho tớ, nên phải cảm ơn cậu.]
Gửi xong, Sở Tử Ngọc nhìn chằm chằm màn hình. Không tới vài giây sau, cậu lại gửi thêm một tin.
[Ha, lừa cậu đấy, thật ra là cơm căn tin khó ăn quá, tớ ăn một mình trong lớp lại ăn không nổi, tiện thể mang cho cậu một phần. Tay nghề của dì nhà tớ —]
Ngón tay cậu dừng lại trên nút xóa, xóa đi sáu chữ "tay nghề của dì nhà tớ", đổi dấu "," phía sau chữ "một phần" thành dấu "." rồi nhấn gửi.
Lại không trả lời nữa sao?
Sở Tử Ngọc nghĩ vậy, mấy tiết học tiếp theo vẫn thỉnh thoảng lấy điện thoại ra xem.
Thẩm Hoài Dư thật sự không trả lời.
Chuông tan học buổi trưa vừa vang lên, Hàn Kỳ đã chạy tới gọi Sở Tử Ngọc đi căn tin. Sở Tử Ngọc trực tiếp đưa cho hắn bốn hộp cơm.
"Cho cậu đấy."
"Cái gì đây?"
Hàn Kỳ khó hiểu mở ra, vừa nhìn thấy cơm hộp cùng trái cây bên trong liền cảm động muốn khóc.
"Anh em! Tôi yêu cậu chết mất!"
Sở Tử Ngọc tắt điện thoại. Hôm nay bên trong đồng phục cậu mặc một chiếc hoodie màu be, tiện tay ném điện thoại vào ngăn bàn rồi kéo mũ đội lên, úp mặt xuống bàn không nói gì nữa.
Hàn Kỳ cảm thấy có gì đó không ổn, cúi đầu nhỏ giọng hỏi: "Anh Sở, cậu bị bệnh à?"
Sở Tử Ngọc không muốn giải thích, qua loa đáp: "Không ngủ đủ nên buồn ngủ."
Hàn Kỳ nhỏ giọng nói: "Cậu ngủ đi, tôi không làm phiền nữa."
Nói xong ôm bốn hộp cơm rời đi.
Sở Tử Ngọc nhắm mắt nhưng không ngủ được, hoàn toàn không thể ngủ nổi.
Chưa được mấy giây, cậu lại lấy điện thoại từ ngăn bàn ra, ngửa mặt ra sau, trán tì lên mép bàn rồi bật máy lên lần nữa.
Cậu chợt nghĩ tới một khả năng.
Có khi nào Thẩm Hoài Dư vô tình chặn cậu rồi, nên không nhận được tin nhắn mới không trả lời?
Tâm trạng Sở Tử Ngọc vừa tốt lên được một giây đã lập tức tối sầm lại.
Bị chặn còn thảm hơn không trả lời nữa...
Thôi, ngủ vậy!
Sở Tử Ngọc lại định ném điện thoại về ngăn bàn, nhưng vừa mở máy xong, điện thoại đột nhiên rung lên.
Cậu chẳng ôm hy vọng gì liếc nhìn một cái, vừa thấy ba chữ "Thẩm Hoài Dư", lập tức ngồi thẳng dậy, giây sau đã bắt máy.
Nhưng cậu thật sự rất rối rắm không biết câu đầu tiên nên nói gì.
"Alo" thì quá bình thường.
"Thẩm Hoài Dư" thì quá xa cách.
"Có việc à?" thì quá lạnh nhạt.
Sở Tử Ngọc còn đang do dự, đầu bên kia Thẩm Hoài Dư đã lên tiếng trước: "Để sữa lên bàn tôi, chiều tôi tới học."
Sở Tử Ngọc vốn định trêu một câu "Lỡ tớ vứt rồi thì sao", nhưng lại nghĩ tới việc Thẩm Hoài Dư chắc chắn sẽ đáp "Vậy thôi", nên cậu lập tức nói: "Biết rồi."
Giọng điệu còn mang theo chút tủi thân mà chính cậu cũng chưa nhận ra: "Cơm hộp tớ cho Hàn Kỳ hết rồi."
Thẩm Hoài Dư hỏi: "Cậu chưa ăn?"
"Chưa ăn —"
Sở Tử Ngọc kịp thời sửa miệng, "Mới lạ ấy!"
"Bánh mì kem —"
"Tớ thích ăn! Siêu thích ăn luôn!"
Sở Tử Ngọc nói xong mới hỏi: "Cậu mang cho tớ một, hai cái à?"
Thẩm Hoài Dư đáp: "Ừ."
Cúp điện thoại, Sở Tử Ngọc lập tức hồi máu đầy trạng thái, cơn buồn ngủ bay sạch.
Cậu ngồi chờ bánh mì kem, tiện mở nhóm chat [Nhóm đi rừng trường Trung học Số 2] lên giết thời gian.
Nhóm chat ngày nào cũng 99+, Sở Tử Ngọc lướt rất nhanh, một lúc sau chợt khựng lại.
Cậu nhìn thấy một cái tên quen thuộc — Trần A Minh.
[Tôi đệt, mọi người biết gì chưa! Trần A Minh bị đánh rồi!]
[??? Đờ mờ thật à, chẳng phải hắn là đại ca lớp 11 sao, ai dám đánh hắn vậy?]
[Không biết nữa, dù sao giờ Trần A Minh đang nằm viện.]
[Hôm nay đám ngu lớp 11 kia còn bị gọi vào phòng giáo vục nữa.]
[Đáng đời! Tôi ngứa mắt đám lớp 11 đó lâu rồi.]
......
Sở Tử Ngọc không có hứng thú, trực tiếp thoát nhóm. Lúc này cậu mới chú ý danh bạ có một chấm đỏ, tiện tay mở ra xem, là một lời mời kết bạn.
[Tớ nhớ cậu rồi, add lại tớ được không?]
Sở Tử Ngọc nhìn tài khoản kia một cái, không có ấn tượng gì. Chắc là add nhầm hoặc quảng cáo gì đó thôi, cậu tiện tay nhấn từ chối rồi lại trông ngóng nhìn về phía cửa lớp.
Thẩm Hoài Dư... à không đúng, bánh mì kem của cậu sao còn chưa tới nữa!