20 phút sau, Thẩm Hoài Dư tới thật.
Trong lớp vang lên tiếng hít thở lên xuống đều đều, một túi đồ ăn được đặt xuống bàn. Sở Tử Ngọc mở ra nhìn thử, ngoài hai chiếc bánh mì kem bơ kiểu cũ còn có thêm một bát cháo yến mạch việt quất chuối.
Sở Tử Ngọc quay người, nhỏ giọng hỏi câu mà rõ ràng đã biết đáp án: "Dư ra một bát cháo, cho ai thế?"
Thẩm Hoài Dư rút ra một quyển đề bài, "Cho cậu."
"Ồ."
Khóe môi Sở Tử Ngọc hơi cong lên, lại nhỏ giọng hỏi: "Bao nhiêu tiền thế, tớ chuyển cho cậu."
Thẩm Hoài Dư mở nắp bút máy, không ngẩng đầu, bắt đầu giải đề.
"Trừ vào tiền sữa, mang thêm 10 chai sữa nữa là được."
"Mười chai, để tớ tính xem... ba cộng mười..."
Sở Tử Ngọc vội vàng tính toán, "13!"
Thẩm Hoài Dư đáp một tiếng: "Ừ."
Sở Tử Ngọc rất muốn hỏi sáng nay Thẩm Hoài Dư đi đâu, nhưng nhìn những bước tính toán đang sột soạt hiện ra trên giấy, cậu mím môi, cẩn thận quay người lại ăn cháo, từng ngụm từng ngụm nhỏ, không phát ra dù chỉ một tiếng động.
Cậu ăn hết một cái rưỡi bánh mì kem, nửa cái còn lại thì ăn không nổi nữa, nhưng lại không nỡ vứt đi, nên bỏ vào túi giấy rồi nhét vào cặp sách.
Cậu hơi nghiêng mắt nhìn ra sau, người phía sau vẫn đang làm đề.
Thẩm Hoài Dư học giỏi cũng là chuyện đương nhiên thôi, Sở Tử Ngọc nghĩ. Khi còn ở cửa hàng tiện lợi, cậu thường xuyên thấy Thẩm Hoài Dư tranh thủ lúc không có khách để đọc sách.
Đủ loại sách, có vài bìa sách cậu nhìn còn chẳng hiểu nổi.
Trong lòng Sở Tử Ngọc lập tức dâng lên một cỗ nhiệt huyết muốn học tập. Cậu rút sách vật lý ra, tiết đầu buổi chiều là vật lý, cậu phải ôn bài trước mới được!
Năm phút sau, Sở Tử Ngọc nằm gục trên cuốn sách đang mở tới định luật Kepler, ngủ ngon lành.
Hai tiết vật lý buổi chiều vẫn trôi qua cực nhanh. Với Sở Tử Ngọc mà nói, toàn bộ đều giống thiên thư. Tan tiết thứ hai, giáo viên vật lý gọi cậu một tiếng:
"Cô Tống gọi em tới văn phòng một chuyến."
Sở Tử Ngọc đi sang văn phòng.
Không có chuyện gì lớn cả, chỉ là đám nam sinh lớp 11 hôm qua lần lượt xếp hàng xin lỗi cậu.
Chờ đám học sinh kia rời đi, Tống Phất nói với cậu rằng bao gồm cả Trần A Minh, tổng cộng 11 người đều bị ghi lỗi nặng một lần.
Có một khoảnh khắc Sở Tử Ngọc còn nghi ngờ có phải chị dâu cậu ra tay rồi không, bởi cậu nhớ hình như hiệu trưởng Trung học Số 2 là bạn học của Diệp Khánh.
Thật sự khoa trương quá mức.
Cậu nói: "Cảm ơn cô ạ."
Tống Phất mỉm cười gật đầu, "Sau này có chuyện gì thì nói với giáo viên, không còn việc gì nữa, em về lớp học đi."
Sở Tử Ngọc đang định rời đi, ánh mắt 2.0 chợt liếc thấy ba chữ "Thẩm Hoài Dư", bước chân cậu chậm lại, nhìn thêm mấy lần lên mặt bàn của Tống Phất.
Đó là một tờ — đơn xin ở nội trú.
Thẩm Hoài Dư muốn ở ký túc xá?
Tối về đến nhà, Sở Tử Ngọc tiện miệng hỏi Hàn Kỳ một câu.
[Ký túc xá phải đăng ký kiểu gì?]
Một lúc sau Hàn Kỳ trả lời: [Điền đơn xin là được, sao thế người anh em, ai muốn ở ký túc vậy?]
Sở Tử Ngọc: [Tớ.]
Hàn Kỳ: [!! Bọn mình mới lớp 10 thôi mà anh! Tội gì phải chịu khổ vậy!]
Hàn Kỳ nói hơi quá, điều kiện ký túc xá của Trung học Số 2 thật ra cũng không tệ, phòng sáu người, có nhà tắm riêng và cả một ban công nhỏ.
Trả lời Hàn Kỳ xong, Sở Tử Ngọc đi tìm ba mình. Sở Quân vừa từ công ty về, đang ăn tối ở dưới lầu.
Sở Tử Ngọc đi tới bóp vai cho ông.
"Ba ơi, ba kiếm tiền vất vả rồi! Để con bóp vai cho ba nha!"
Sở Quân tiếp tục ăn cơm, "Lại đang tính trò quỷ gì nữa?"
"Một chuyện nhỏ xíu thôi ạ."
Sở Tử Ngọc ra sức bóp vai, "Con muốn ở ký túc xá!"
Sở Quân đáp: "Mẹ con đồng ý là được."
"Vậy phải nhờ người ba thân yêu của con rồi!"
Sở Tử Ngọc dừng tay, từ phía sau nhẹ nhàng ôm lấy Sở Quân, tựa cằm lên vai ông nói: "Ba ơi ba ơi, con yêu ba nhất luôn í! Ba giúp con nói với mẹ một tiếng với ạ, cho con ở ký túc xá nha ba!"
Sở Quân hỏi: "Nếu ba nhớ không nhầm thì lớp 10 không bắt buộc ở nội trú. Lý do con muốn ở ký túc xá là gì?"
Đối mặt với Sở Quân, chiêu tất sát lớn nhất của Sở Tử Ngọc từ trước tới giờ luôn là thành thật. Mấy trò nhỏ của cậu, ba cậu biết sạch.
Cậu chỉ hơi thêm mắm dặm muối một chút:"Con quen được mấy người bạn mới ở Trung học Số 2, các bạn ấy đều ở ký túc xá ạ!"
Sở Quân gật đầu, "Bóp vai đủ nửa tiếng thì giao dịch thành công."
"Thành giao!" Sở Tử Ngọc lập tức cần cù chăm chỉ tiếp tục bóp vai.
Trước khi ngủ, Sở Tử Ngọc đã nhận được thông báo "đã thu phục xong" từ ba mình.
Cậu vui tới mức ôm gấu bông lăn một vòng trên giường, vẫn chưa đủ nên lại bò dậy chơi thêm một ván game, cảm xúc xao động cuối cùng cũng bình tĩnh lại.
Quay về bên giường, cậu lại nhớ ra một chuyện.
Sở Tử Ngọc chạy tới balo, mở ra lấy nửa cái bánh mì kem kia ra.
Bị hầm trong cặp cả một buổi chiều, bánh mì kem đã sớm biến dạng, kem với bánh bị ép thành một cục, trên túi nilon trong suốt cũng dính loang lổ kem, nhìn chẳng còn chút ngon mắt nào.
Sở Tử Ngọc mở túi nilon ra, cúi đầu cắn một miếng nhỏ. Phần kem đã trở nên dính ngấy, bánh mì cũng khô và cứng hơn, Sở Tử Ngọc nuốt rất khó khăn, bởi cậu ghét nhất là kiểu hương vị đặc quánh như vậy.
Nhưng cuối cùng cậu vẫn ăn hết.
Sở Tử Ngọc vừa súc miệng vừa nghĩ mãi không biết nên hình dung thế nào. Đánh răng xong, cậu lập tức nhào lên giường, chộp lấy điện thoại tìm kiếm —
[Ở trạng thái đói bụng nên cái gì cũng thấy ngon thì dùng thành ngữ nào để hình dung?]
Nhấn tìm kiếm xong, đáp án hiện ra, [Đói quá hóa liều ăn bừa]
Sở Tử Ngọc gật gù, đúng rồi, chắc chắn là cậu đói quá hóa ăn bừa rồi, nếu không cậu tuyệt đối không thể ăn nổi nửa cái bánh mì kem kia.
Không bao lâu sau cậu bắt đầu buồn ngủ. Sở Tử Ngọc nhìn giờ, 23:21.
Cậu đã sớm nắm rõ thời gian Thẩm Hoài Dư đi làm ở cửa hàng tiện lợi, mỗi tuần thứ sáu, thứ bảy và chủ nhật. Hôm nay Thẩm Hoài Dư không đi làm!
Cậu nhanh chóng gửi một tin nhắn.
[Ngày mai tớ có thể mang cơm hộp không?]
Vừa gửi xong, điện thoại lập tức rung lên một tiếng.
Không phải tin nhắn trả lời của Thẩm Hoài Dư, mà là thông báo QQ.
Vẫn là thông báo liên hệ, một lời mời kết bạn mới, ghi chú: [Cậu thật sự giận tớ rồi sao? Đồng ý đi mà được không, tớ yêu cậu, tớ nhớ cậu lắm......]
Cái quỷ gì vậy?!
Dạo này sao nhiều tài khoản kỳ quái thêm cậu thế, chẳng lẽ có ai làm lộ tài khoản của cậu rồi?
Sở Tử Ngọc cạn lời, tiện tay nhấn từ chối, quay lại giao diện tin nhắn rồi nghĩ, nếu Thẩm Hoài Dư còn không trả lời thì cậu sẽ —
Thôi khỏi cần nghĩ nữa, một tin nhắn đã bật lên ngay phía dưới bên trái dòng [Ngày mai tớ có thể mang cơm hộp không?] —
[Ừ.]
Đồng tử Sở Tử Ngọc lập tức mở to. Cậu nhanh chóng xác nhận lại: [Tớ nhất định phải có người ăn cùng, bốn hộp cơm cũng không nhẹ đâu, cậu nghĩ kỹ chưa!]
Tin nhắn được trả lời ngay lập tức, [Nghĩ kỹ rồi.]
Sở Tử Ngọc vui hẳn lên, ôm chặt gấu bông vào lòng, lúc này mới trả lời: [Mai gặp!! Ngủ ngon!]
Đợi mấy giây không thấy hồi âm, Sở Tử Ngọc đang định ném điện thoại sang một bên đi ngủ thì tin nhắn lại bật lên.
[Ngủ ngon.]
-
Hôm sau, Sở Tử Ngọc nhét hai chai sữa tươi cùng bốn hộp cơm vào cặp rồi chạy như bay tới trường.
Món có ớt mà Sở Tử Ngọc chỉ định muốn ăn — gà cay tôm nõn, suốt dọc đường đều tỏa hương thơm nức mũi, tới tận trong lớp cũng hấp dẫn không ít "con sâu thèm ăn".
Hàn Kỳ điên cuồng nhắn trong nhóm chat: [Ôi trời anh Sở của tôi ơi, cậu mang cái gì mà thơm thế? Thơm quá đi mất!]
Sở Tử Ngọc trả lời mấy chữ, tiện tay vô cùng thuần thục lấy một chai sữa tươi đặt lên bàn Thẩm Hoài Dư.
Sáng nay Thẩm Hoài Dư quả nhiên tới học.
Sở Tử Ngọc nhe răng cười: "Chào buổi sáng!"
Thẩm Hoài Dư liếc nhìn hàm răng trắng như nếp kia đến chói mắt.
"Chào buổi sáng."
Sở Tử Ngọc còn muốn nói thêm gì đó, đột nhiên một nam sinh đeo kính cầm bài kiểm tra đi tới, cẩn thận hỏi:
"Học bá, có một bài tớ không nghĩ ra hướng giải, cậu có rảnh xem giúp tớ không?"
Sở Tử Ngọc nhìn sang, nam sinh đó là Chu Văn Vĩ — người lần trước từng nhắn trong nhóm chat muốn tìm Thẩm Hoài Dư hỏi bài.
Sở Tử Ngọc lập tức tranh nói trước: "Cậu ấy rảnh!"
Nói xong lại cười với Thẩm Hoài Dư: "Đúng không?"
Thẩm Hoài Dư nhìn Sở Tử Ngọc một cái, không nói chuyện với Chu Văn Vĩ, nhưng vẫn nhận lấy bài kiểm tra.
Chu Văn Vĩ nhanh chóng nói: "Bài lớn số ba với số bốn."
Thẩm Hoài Dư mở đề ra, nhìn vài lần rồi mở nắp bút máy bắt đầu tính.
Sở Tử Ngọc cũng liếc thử mấy cái. Là bài toán, từng con số cậu đều hiểu, nhưng ghép lại thì không hiểu gì cả. Cậu sờ sờ chóp mũi, lặng lẽ quay người đi.
Không bao lâu sau cậu nghe thấy giọng Chu Văn Vĩ, chắc là đang hỏi cách giải bài.
Thẩm Hoài Dư trả lời vài câu, Chu Văn Vĩ liền kích động nói: "Hóa ra là vậy, tớ hiểu rồi! Cảm ơn học bá!"
Sự thành công của Chu Văn Vĩ rất nhanh tạo thành phản ứng dây chuyền. Những giờ ra chơi tiếp theo, học sinh ngồi phía trước đều chạy ra cuối lớp tìm Thẩm Hoài Dư hỏi bài.
Hầu như toàn là vật lý, sinh học với hóa học. Sở Tử Ngọc bị ép nghe cả đống thiên thư không hiểu nổi.
Đến giờ ra chơi cuối cùng của buổi sáng, cậu thật sự chịu hết nổi, trực tiếp chạy tới văn phòng điền đơn xin ở ký túc xá.
Biết cậu muốn ở nội trú, Tống Phất lại không hề ngạc nhiên, còn khen Sở Tử Ngọc có chí tiến thủ.
Lúc này Sở Tử Ngọc mới biết, bắt đầu từ tuần sau lớp 10 sẽ phải học tự học buổi tối.
Đây là lý do Thẩm Hoài Dư muốn ở ký túc xá sao?
Vừa nghĩ, Sở Tử Ngọc vừa xoẹt xoẹt điền xong đơn xin ở nội trú. Lúc nộp cho Tống Phất, cậu tiện miệng hỏi một câu: "Cô Tống, ký túc xá đều là học sinh lớp 2 đúng không ạ?"
Tống Phất cười nói: "Yên tâm đi, sẽ ưu tiên xếp cùng lớp trước, chỉ khi không đủ giường mới xáo trộn, nhưng tình huống đó rất hiếm."
Sở Tử Ngọc vẫn không yên tâm. Dù sao Thẩm Hoài Dư cũng không có ở đây, quan hệ giữa hai người cứ để cậu tùy ý bịa vậy.
"Em muốn ở cùng Thẩm Hoài Dư ạ, gần đây cậu ấy đang giúp em theo kịp tiến độ học tập, ở cùng ký túc xá sẽ tiện học hơn."
Đôi mắt to của cậu tràn đầy vẻ cố gắng.
"Trước đây thành tích em kém lắm, bây giờ em muốn thi vào Đại học Bắc Kinh!"
Có ước mơ thì ai cũng đáng gờm!
Tống Phất vui mừng chốt luôn: "Được, cô đảm bảo sẽ xếp hai em cùng một phòng ký túc xá!"