Yêu Thầm Tình Địch - Nhị Nguyệt Trúc
Chương 15: Cậu Sốt Ruột Kiễng Chân Vén Tóc Mái Của Y Lên
Sở Tử Ngọc đã báo trước với Hàn Kỳ, nên lúc tan học buổi trưa Hàn Kỳ và đám bạn không gọi cậu nữa, vừa nghe chuông tan học đã hùng hùng hổ hổ lao thẳng xuống căn tin.
Nhưng vẫn có người tới tìm Sở Tử Ngọc đi ăn.
"Đi nào, tôi dẫn cậu tới quán ngon nhất phố sau trường ăn một bữa!" Thiệu Trình đi tới khoác vai Sở Tử Ngọc.
Trường nào cũng có một con phố ẩm thực phía sau trường.
Sở Tử Ngọc nhe răng cười: "Hôm khác đi, hôm nay tớ mang cơm rồi."
Thiệu Trình cười nói: "Vậy quyết định nhé, mai luôn."
Sở Tử Ngọc còn chưa kịp mở miệng, đã có mấy nam sinh lớp khác đứng ngoài hành lang gọi Thiệu Trình, thế là hắn chạy đi luôn.
Phản ứng đầu tiên của Sở Tử Ngọc là quay đầu hỏi Thẩm Hoài Dư: "Cậu đi cùng không?"
"Cái gì?"
Thẩm Hoài Dư đang làm đề. Hình như y chỉ dùng mỗi một cây bút máy này, toàn thân màu đen, mực viết ra cũng màu đen, sột soạt viết trên trang giấy trắng những bước tính toán ngay ngắn như in.
Sở Tử Ngọc nói: "Vừa rồi cậu không nghe à? Thiệu Trình nói phố sau trường có quán ngon lắm, mai cùng đi ăn đi."
Thẩm Hoài Dư đáp: "Không nghe."
Nói xong lại im luôn. Sở Tử Ngọc hỏi thêm lần nữa: "Vậy cậu có đi không?"
"Không đi."
Sở Tử Ngọc "ồ" một tiếng, nghĩ bụng chờ Thiệu Trình quay lại thì cậu sẽ nói với cậu ta là mình cũng không đi nữa.
Chuyện nhỏ này Sở Tử Ngọc không để trong lòng. Bạn học lần lượt rời khỏi lớp, cuối cùng chỉ còn lại cậu và Thẩm Hoài Dư.
Cậu lấy bốn hộp cơm từ ngăn bàn ra, xoay người ngồi đối diện Thẩm Hoài Dư nói: "Đừng làm nữa mà, nhanh nhanh, đói chết tớ rồi, ăn cơm thôi!"
Thẩm Hoài Dư cất bút cùng đề bài đi. Sở Tử Ngọc đẩy hai hộp cơm tới trước mặt Thẩm Hoài Dư.
"Một hộp cơm, một hộp trái cây!"
Nói xong, Sở Tử Ngọc mở hộp cơm của mình trước.
Một hộp là cơm phần tách riêng thức ăn và cơm, một hộp là trái cây cắt sẵn. Hộp giữ nhiệt giữ tươi rất tốt, thức ăn vẫn còn nóng hổi bốc khói, trái cây đủ màu nhìn căng mọng tươi ngon.
"Ăn thôi!"
Sở Tử Ngọc gắp một cuộn trứng thịt, khóe mắt vẫn luôn lén liếc Thẩm Hoài Dư.
Thấy Thẩm Hoài Dư không động đũa, cậu lầm bầm: "A, sao lại là cuộn trứng thịt chứ, mình ghét ăn cuộn trứng thịt nhất luôn, Thẩm Hoài Dư —"
Cậu gắp cuộn trứng thịt đưa tới bên hộp cơm của Thẩm Hoài Dư, thúc giục: "Mau mở nắp đi, toàn bộ cuộn trứng thịt giao cho cậu xử lý đấy."
Thẩm Hoài Dư mở nắp hộp ra. Sở Tử Ngọc lén thở phào một hơi, nhanh chóng bỏ cuộn trứng thịt vào.
Thời tiết tháng ba vẫn còn hơi lạnh, cửa sổ chỉ hé mở một khe nhỏ, nhưng ánh nắng lại rất rực rỡ. Ánh sáng xuyên qua lớp kính sạch sẽ phủ lên mặt bàn không lớn lắm.
Cứ hai ba giây Sở Tử Ngọc lại chuyển thịt sang hộp cơm của Thẩm Hoài Dư.
"Tớ ghét tôm nõn."
"Cá hấp còn ghét hơn."
"Tớ ghét nhất — ớt xanh thái sợi!"
Ớt xanh thì là ghét thật sự. Sở Tử Ngọc gần như lập tức gắp hết ớt xanh thái sợi ném sang hộp cơm của Thẩm Hoài Dư.
Gắp xong cậu mới nhớ ra: "Cậu có thói quen ở sạch sẽ quá mức không?"
Thẩm Hoài Dư gắp ớt xanh lên ăn, "Không có."
Sở Tử Ngọc kinh ngạc: "Cậu thích ăn ớt xanh à?"
"Ừ."
Sở Tử Ngọc lập tức quên luôn mục đích ban đầu, chuyên tâm gắp hết toàn bộ ớt xanh thái sợi chuyển sang hộp cơm của Thẩm Hoài Dư. Chờ sạch bóng rồi, cậu mới hài lòng bắt đầu ăn.
Thẩm Hoài Dư ăn cơm rất nhanh, từ lần đầu đi ăn lẩu Sở Tử Ngọc đã phát hiện rồi.
Nhưng bây giờ cậu vẫn còn hơn nửa hộp cơm, Thẩm Hoài Dư đã ăn sạch trơn, chuyện này khiến cậu hơi khó chấp nhận nổi.
Lòng hiếu thắng tới vô cùng khó hiểu, Sở Tử Ngọc bắt đầu tăng tốc nhét cơm vào miệng.
Thẩm Hoài Dư cất hộp cơm xong, hỏi một câu: "Có mang nước rửa chén không?"
Sở Tử Ngọc vừa nhai cơm vừa ngơ ngác: "Mang nước rửa chén làm gì?"
Thẩm Hoài Dư hiểu rồi, đứng dậy nói: "Tôi ra ngoài một lát."
Sở Tử Ngọc vội vàng nuốt cơm định đi theo, mông vừa rời khỏi ghế lại ngồi xuống.
Cậu đuổi theo Thẩm Hoài Dư tới thành thói quen rồi.
Nhét thêm một miếng cơm vào miệng, Sở Tử Ngọc nhai hai cái rồi lại cúi đầu tăng tốc ăn tiếp.
Càng ăn càng nhiều, cuối cùng Sở Tử Ngọc ăn tới mệt luôn.
Lần này Sở Tử Ngọc biết nên hình dung thế nào rồi.
Cái này gọi là tự làm tự chịu.
Sáng nay cậu cứ liên tục bảo dì Trương thêm thật nhiều cơm, bữa này tuyệt đối gấp ba lượng ăn bình thường của cậu!
Sở Tử Ngọc ăn no tới no căng bụng, vụng về cất hộp cơm đi, rút khăn giấy lau bàn học của Thẩm Hoài Dư một lượt rồi đi ra hành lang tiêu cơm.
Thỉnh thoảng lại nhìn về phía cầu thang một cái.
Gần nửa tiếng rồi, sao Thẩm Hoài Dư vẫn chưa quay lại nhỉ?
Không bao lâu sau có tiếng bước chân vang lên. Đôi mắt nhạt màu của Sở Tử Ngọc lập tức sáng lên, nhưng chỉ là mấy nam sinh cười đùa hí hửng đi lên từ cầu thang.
Sở Tử Ngọc dứt khoát quay lại lớp, lấy điện thoại ra định gọi điện, lúc này mới nhìn thấy 20 phút trước có một cuộc gọi nhỡ cùng một tin nhắn.
Đều là của Thẩm Hoài Dư.
Sở Tử Ngọc lúc này mới phát hiện điện thoại mình đang để im lặng. Cậu lập tức mở tin nhắn ra xem.
[Có việc nên đi trước, buổi chiều tôi xin nghỉ. Hộp cơm cậu mang về nhà rửa đi.]
Sở Tử Ngọc theo bản năng gọi lại, nhưng rất nhanh đã cúp đi.
Ngón tay cậu chọc tới chọc lui trên màn hình, cuối cùng mới nhắn cho Thẩm Hoài Dư một tin.
[Được! Cậu chưa mang cặp sách, tan học tớ mang tới cửa hàng tiện lợi cho cậu nhé?]
Hôm nay là thứ sáu, tối Thẩm Hoài Dư phải tới cửa hàng tiện lợi làm thêm.
Lúc Thẩm Hoài Dư nhận được tin nhắn, y vừa xuống taxi.
Thẩm Hoài Dư không có thời gian xem điện thoại, một đường chạy tới cuối con hẻm.
Cánh cổng lớn màu đỏ son bong tróc sơn cũng không che nổi tiếng chửi bới the thé của người đàn ông bên trong.
Thẩm Hoài Dư nhanh chân đẩy cửa vào. Một cái cốc từ trong nhà bay vụt qua trước mắt y, rơi xuống sân nhỏ vỡ choang.
Tiếng mắng chửi của cậu y vọng ra từ phòng khách:
"Mau mang theo cái của nợ của mày cút khỏi nhà tao! Mẹ kiếp, đồ con gái lấy chồng như bát nước hắt đi, đây là nhà của ông đây —"
Thẩm Hoài Dư đặt chai nước rửa chén xuống rồi đi vào trong nhà.
Mẹ y đang ngồi trên sofa cúi đầu lặng lẽ lau nước mắt. Cậu y mặt đỏ bừng, rõ ràng lại say khướt rồi.
Cả căn phòng, thứ gì có thể đập được đều đã bị ông ta đập sạch, trên sàn còn có một nồi mì bị hất tung.
Trang Kiến Minh thấy Thẩm Hoài Dư trở về, lập tức cười khẩy thành tiếng.
"Ôi chao, cái của nợ về rồi à! Để xem nào, cái của nợ nhà chúng ta hôm nay lại đi đâu kiếm bộn tiền thế?"
Ông ta vừa nấc mùi rượu vừa tiến lên, "Mau lên, đưa tao 1000 tệ! Mày với mẹ mày ở nhà tao, không đóng tiền thuê thì cút!"
Trang Ngải Liên lập tức ngẩng đầu, vừa khóc vừa nói: "Hoài Hoài vẫn còn là học sinh, nó làm gì có tiền, Kiến Minh anh......"
"Mẹ kiếp mày câm —"
Thẩm Hoài Dư đấm một quyền thẳng lên miệng Trang Kiến Minh. Người đàn ông cao mét tám trực tiếp va mạnh vào tủ bên cạnh, đau tới phát ra tiếng gào thét.
"Đệt mẹ! Tao là cậu mày đấy, mày dám đánh tao?!"
Trang Ngải Liên cũng vội vàng lao tới giữ tay Thẩm Hoài Dư, "Hoài Hoài, con làm gì vậy! Đó là cậu con!"
Trang Kiến Minh nhân lúc này chộp lấy một cái ghế đẩu, đập mạnh vào trán Thẩm Hoài Dư. Máu đỏ sẫm lấm tấm nhỏ xuống mu bàn chân y. Đôi giày vải màu đen, máu nhỏ vào liền chẳng còn nhìn thấy nữa.
Trang Ngải Liên thét lên một tiếng: "Hoài Hoài!"
Trang Kiến Minh nhổ một bãi nước bọt lẫn máu, "Đáng đời con mẹ mày, dám đánh ông đây......"
Nhưng ông ta cũng kiêng dè việc Thẩm Hoài Dư là đai đen taekwondo, hơn nữa một năm nay còn cao lớn hơn trước nhiều, trong lòng có hơi sợ, lập tức vòng ra phía sau Trang Ngải Liên rồi vừa chửi bới vừa chạy ra ngoài.
Trang Ngải Liên vội vàng lấy khăn giấy, rút liên tiếp mấy tờ định lau máu trên trán Thẩm Hoài Dư, nhưng Thẩm Hoài Dư đưa tay cản lại, nói: "Không sao đâu, mẹ đi rửa mặt thay quần áo đi, chúng ta ra ngoài ăn."
Trang Ngải Liên khóc tới không thành tiếng: "Đi bệnh viện đi, con chảy máu rồi......"
Thẩm Hoài Dư nhận lấy khăn giấy lau trán.
"Không nghiêm trọng vậy đâu. Mẹ đi rửa mặt đi, con sát trùng rồi dán băng cá nhân là được."
Trang Ngải Liên còn muốn nói gì đó, nhưng Thẩm Hoài Dư đã xoay người đi ra ngoài.
Không bao lâu sau, Thẩm Hoài Dư ôm một thùng giấy quay lại.
Trang Ngải Liên đi rửa mặt, phòng khách không bật đèn nên hơi tối. Y ngồi xổm xuống gom hết mảnh kính vỡ đầy đất bỏ vào thùng giấy, lại quét sạch sàn nhà. Chờ Trang Ngải Liên đi ra, y đưa mẹ tới một quán ăn nhỏ sạch sẽ.
Trang Ngải Liên không nhìn thực đơn, "Mẹ muốn ăn mì —"
"Sườn đi." Thẩm Hoài Dư nói.
Trang Ái Liên lắc đầu, "Một phần sườn mấy chục tệ lận, mẹ ăn mì tương trộn là được......"
Những lời còn lại nghẹn lại khi bà nhìn thấy ánh mắt của Thẩm Hoài Dư. Sống mũi bà cay xè, cuối cùng vẫn thỏa hiệp.
"Được rồi, gọi một phần sườn vậy."
Thẩm Hoài Dư gọi hai món mặn một món rau một món canh, múc cho Trang Ngải Liên một bát canh rồi nói:
"Sau này muốn ăn thịt thì cứ mua, tiết kiệm chút tiền này cũng chẳng giải quyết được gì."
Trang Ngải Liên thở dài: "Tiết kiệm được chút nào hay chút đó."
Bà lại đau lòng nhìn trán Thẩm Hoài Dư, "Trán con thật sự không sao chứ? Hay vẫn nên tới bệnh viện kiểm tra đi."
Thẩm Hoài Dư đặt bát canh sườn tới trước mặt bà, "Không sao ạ, chỉ rách chút da thôi."
Trang Ngải Liên gật đầu. Ăn cơm xong bà định đi tính tiền, nhưng Thẩm Hoài Dư đã trả rồi, còn chuyển cho bà 1000 tệ, lại nhắc lại lần nữa: "Ăn uống đừng tiết kiệm quá, bệnh rồi càng không đáng."
Trang Ngải Liên vội hỏi: "Con lấy đâu ra tiền vậy? Lại đi làm thêm rồi phải không? Mẹ nói rồi, nhiệm vụ của con là học hành, chuyện tiền bạc mẹ sẽ nghĩ cách."
"Không có, học bổng trường phát." Thẩm Hoài Dư nói, "Sắp hai giờ rồi, mẹ đi làm đi."
Trang Ngải Liên nhìn giờ, đúng là sắp tới giờ thật, bà vội hỏi: "Đơn xin ở ký túc xá của con được duyệt chưa?"
"Dạ rồi."
"Khi nào thì có thể vào ở?"
"Cuối tuần ạ."
Trang Ngải Liên im lặng một lát, cuối cùng vẫn nói: "Cậu con uống say thôi, con đừng trách ông ấy."
"Dạ."
Trang Ái Liên lúc này mới rời đi.
Tối tám giờ, Thẩm Hoài Dư tan học thêm, nhận tiền công ngày hôm nay rồi xuống lầu mua một cái bánh mì kem, ăn mấy miếng xong liền vội vàng bắt tàu điện ngầm tới cửa hàng tiện lợi.
Ra khỏi ga tàu điện, sắp tới cửa hàng tiện lợi, bước chân Thẩm Hoài Dư chậm lại, cuối cùng hoàn toàn dừng hẳn.
Đôi mắt đen sâu thẳm nhìn chằm chằm người đang chạy về phía mình.
Mái tóc cam tung bay trong gió đêm, Sở Tử Ngọc như mang theo tia lửa cùng sấm chớp, cõng hai balo lao tới trước mặt Thẩm Hoài Dư.
Chờ quá lâu trong đêm lạnh, mặt cậu bị gió thổi tới trắng nhợt mang theo hơi lạnh, vừa khẽ th* d*c vừa cười nói: "Cậu không trả lời tin nhắn tớ, nên tớ trực tiếp mang balo tới cho cậu......"
Nụ cười trên mặt Sở Tử Ngọc lập tức biến mất, cũng quên luôn cả thở. Cậu sốt ruột kiễng chân vén tóc mái bên trái của Thẩm Hoài Dư lên, vội vàng hỏi: "Trán cậu bị sao vậy?!"