Yêu Thầm Tình Địch - Nhị Nguyệt Trúc

Chương 16: Ký Túc Xá Nam Khu 2 Phòng 305

Thẩm Hoài Dư nói: "Lúc lấy đồ thì bị đập trúng thôi."

Y vừa định lùi ra sau, Sở Tử Ngọc đã dùng tay trái nắm lấy cánh tay phải của Thẩm Hoài Dư, kéo sang phía đối diện: "Thế mà cậu chỉ dán mỗi miếng băng cá nhân thôi à!!"

Đêm đã khuya, ánh đèn mờ tối, nhưng vẫn có thể nhìn ra miếng băng cá nhân trên trán Thẩm Hoài Dư đã thẫm màu hơn.

Phố đi bộ có hiệu thuốc, Sở Tử Ngọc mua hẳn một túi thuốc lớn rồi kéo Thẩm Hoài Dư ngồi xuống ghế dài ven đường.

Sở Tử Ngọc lấy chiếc kẹp tóc hình bươm bướm trên đầu mình xuống, thuần thục kéo mái của Thẩm Hoài Dư lên rồi kẹp cố định trên đỉnh đầu, để lộ nguyên vầng trán, lúc này mới cúi lại gần bóc miếng băng cá nhân trên trán Thẩm Hoài Dư ra.

Sở Tử Ngọc bóc rất cẩn thận, mở miếng băng ra thì thấy đúng là một vết thương nhỏ do bị vật gì đó đập trúng, cậu mới thở phào nhẹ nhõm.

Thật ra vừa rồi cậu không tin lời giải thích của Thẩm Hoài Dư.

Một là Thẩm Hoài Dư có tiền án, từng lừa cậu hai lần.

Hai là Thẩm Hoài Dư thông minh như vậy, chuyện ngoài ý muốn kiểu lấy đồ rồi bị đập trúng thế này, xảy ra với cậu còn hợp lý hơn.

Dù nghĩ thế nào, cậu vẫn thấy chuyện Thẩm Hoài Dư bị đập trúng trán khi lấy đồ quá khó tin, nhưng chỉ cần không phải bị đánh là tốt rồi.

Cậu thật sự từng lo Trần A Minh ở bệnh viện vẫn không chịu yên ổn, ở nơi cậu không biết mà tiếp tục dây dưa quấy rầy Thẩm Hoài Dư.

Vừa nghĩ đến khả năng Trần A Minh còn có thể tiếp tục quấy rối Thẩm Hoài Dư, Sở Tử Ngọc lập tức thấy khó chịu. Cậu vừa men theo mép vết thương bôi thuốc sát trùng, vừa nghiêm túc nói:

"Thẩm Hoài Dư, sau này nếu có chuyện gì nhất định phải nói với tớ, phải tìm tớ đầu tiên! Bất kể chuyện gì tớ cũng sẽ cùng cậu gánh vác!"

Nói xong lại cảm thấy hơi kỳ quái, Sở Tử Ngọc bổ sung thêm một câu: "Chúng ta là bạn thân mà!"

"Không phải."

Sở Tử Ngọc tưởng mình nghe nhầm. Sát trùng xong, cậu đặt cây bông xuống, nghiêng đầu nhìn Thẩm Hoài Dư: "Cậu nói gì cơ?"

Ánh đèn đường lác đác rơi trên mặt Thẩm Hoài Dư, y lại nhàn nhạt lặp lại một lần nữa: "Không phải bạn bè."

"Cậu đúng là lạnh lùng thật đấy!" Sở Tử Ngọc lầm bầm, nhưng cũng không quá để tâm.

Nếu chỉ vài bữa cơm với mấy hộp sữa đã có thể khiến Thẩm Hoài Dư rung động, vậy thì đâu tới lượt cậu trở thành người bạn đầu tiên của y.

Thật ra Sở Tử Ngọc còn khá hài lòng. Nghĩ đến chuyện mình sẽ là người bạn đầu tiên của Thẩm Hoài Dư, thậm chí có khả năng là người bạn duy nhất, Sở Tử Ngọc lập tức tràn đầy nhiệt huyết!

"Đừng dán băng cá nhân nữa, nửa tiếng lại phải bóc ra đấy, dán gạc đi!" Sở Tử Ngọc cúi đầu lục túi thuốc, nghiêm túc tính toán kích thước miếng gạc.

Vết thương của Thẩm Hoài Dư không lớn lắm, xé 2cm chắc là đủ nhỉ?

Sở Tử Ngọc đang suy nghĩ thì trên đỉnh đầu vang lên giọng của Thẩm Hoài Dư: "Tôi không tốt như cậu nghĩ đâu."

Sở Tử Ngọc không hiểu, vẫn tiếp tục rối rắm chuyện kích thước miếng gạc, thuận miệng "hả?" một tiếng.

Thẩm Hoài Dư nhìn xoáy tóc màu cam rực rỡ trước mắt, qua hai giây mới nói: "Lý do cậu muốn làm bạn với tôi là vì cậu nghĩ tôi là người tốt, nhưng tôi không tốt."

Sở Tử Ngọc cuối cùng cũng quyết định được kích thước miếng gạc, 3cm! Phủ rộng thêm một chút sẽ không dễ nhiễm trùng, lại không quá to quá lộ liễu, 3cm là thích hợp nhất!

Cậu nhanh nhẹn xé miếng gạc dài 3cm, ngẩng đầu khó hiểu đáp: "Thì sao chứ?"

Cậu nghiêng người lại gần Thẩm Hoài Dư, hơi thở mềm nhẹ phả lên mí mắt y. Thẩm Hoài Dư im lặng một thoáng, nhẹ nhàng gạt tay Sở Tử Ngọc ra, rút lấy miếng gạc nhanh chóng dán lên, đứng dậy nói:

"Tôi không tốt, cậu không cần thiết phải làm bạn với tôi. Khuya rồi, về nhà đi."

Thẩm Hoài Dư đi về phía cửa hàng tiện lợi. Chẳng bao lâu sau, tiếng bước chân "cộp cộp cộp" đuổi theo phía sau.

Sở Tử Ngọc lại kéo lấy cánh tay Thẩm Hoài Dư, thiếu niên chạy một bước tới trước mặt y, hơi ngẩng đầu nhìn y: "Cậu không khuyên lui được tớ đâu!"

Đôi mắt cười của Sở Tử Ngọc cong lên: "Cậu nghĩ mình không tốt là chuyện của cậu, nhưng trong mắt tớ cậu siêu tốt luôn, tốt nhất thế giới, tốt nhất vũ trụ! Tớ cứ muốn làm bạn với cậu đấy, ai ngăn cản cũng vô dụng, cậu cũng không được."

Không cho Thẩm Hoài Dư cơ hội trả lời, Sở Tử Ngọc buông tay y ra, giống như cuộc đối thoại vừa rồi chưa từng xảy ra, giơ tay vẫy vẫy: "Tớ về nhà đây, mai gặp ở trường nhé!"

Nói xong liền chạy nhanh hơn cả gió.

Thẩm Hoài Dư đứng im rất lâu, mãi đến khi điện thoại trong túi lại rung lên lần nữa, y mới lấy ra.

Mấy tin nhắn báo lương đã vào tài khoản, cùng vài tin nhắn của Trang Kiến Minh.

[Hoài Hoài, cậu xin lỗi nhé, sáng nay cậu uống rượu đến hồ đồ mất rồi, đừng giận cậu. Cậu đảm bảo sau này không uống nữa đâu. Mai thứ bảy, cháu chỉ học buổi sáng thôi đúng không? Chiều về cậu hầm sườn cho cháu ăn nhé!]

Thẩm Hoài Dư xóa toàn bộ, nhét điện thoại lại vào túi rồi đi về phía cửa hàng tiện lợi.

Nửa tiếng sau, Sở Tử Ngọc về đến nhà.

Vừa vào cửa, cậu chạy thẳng vào bếp. Nhà bếp được dọn dẹp sạch sẽ gọn gàng, cậu đặt bốn hộp cơm vào bồn rửa rồi bắt đầu tìm nước rửa chén.

Chiều nay cậu mới biết, hóa ra những bạn học khác mang cơm tới trường đều tự rửa hộp cơm sau khi ăn xong.

Sở Tử Ngọc rất ít khi vào bếp, thỉnh thoảng có vào cũng chỉ để lấy đồ ăn trong tủ lạnh.

Nhà cậu có hai khu bếp kiểu Trung và Tây riêng biệt, cậu đi qua đi lại tìm mấy vòng vẫn không thấy nước rửa chén đâu.

Thật sự hết cách, Sở Tử Ngọc đành chạy đi tìm dì Trương.

Dì Trương ở phòng giúp việc riêng dưới tầng một. Sở Tử Ngọc khẽ gõ hai cái lên cửa: "Dì Trương ơi?"

"Đến đây."

Cửa nhanh chóng mở ra. Chị Trương nhìn thấy Sở Tử Ngọc thì vô cùng bất ngờ, thậm chí còn có cảm giác như đã cách cả một đời.

Vị thiếu gia nhỏ nhà bà, đã liên tiếp mấy ngày không về nhà ăn trưa ăn tối rồi!

Dì Trương cười tủm tỉm hỏi: "Có phải đói bụng rồi không?"

Bà đã thay đồ ở nhà, đang định đi thay quần áo lại: "Muốn ăn gì để dì làm cho cháu."

Sở Tử Ngọc vội vàng ngăn bà lại: "Cháu không đói! Cháu chỉ muốn hỏi nước rửa chén để ở đâu thôi."

Bị chấn động quá mức, dì Trương nhất thời không phản ứng kịp: "Cái gì cơ? Nước rửa chén?"

Sở Tử Ngọc vừa khoa tay vừa giải thích: "Rửa hộp cơm ấy ạ, chất tẩy rửa!"

Dì Trương hiểu ra, đúng là loại nước rửa chén mà bà biết.

Bà lắc đầu: "Nhà chúng ta không dùng nước rửa chén, đều dùng bột rửa chén và viên rửa chén. Máy rửa chén không dùng nước rửa chén."

Dì Trương lại hỏi: "Là quần áo dính dầu mỡ sao? Có loại chất tẩy khác có thể làm sạch."

Điện thoại trong túi Sở Tử Ngọc rung lên một cái. Cậu vừa lấy điện thoại ra vừa nói: "Không có gì đâu ạ, cháu chỉ hỏi thôi. Dì ngủ đi ạ, dì ngủ ngon!"

Cậu quay người lên lầu, mở thông báo trên điện thoại, lại là một lời mời kết bạn QQ.

Phần ghi chú là —

[Không thêm tớ cũng không sao, tớ sẽ tới tìm cậu, gặp mặt nói rõ ràng.]

Sở Tử Ngọc phát bực rồi. Đây là tài khoản chuyên dùng để chơi game của cậu, trong game kẻ thù nhiều vô kể, chắc chắn là tên rảnh rỗi nào đó đã moi được tài khoản của cậu rồi ngày nào cũng quấy rầy.

Sở Tử Ngọc lười xử lý thêm, trực tiếp đăng xuất tài khoản này.

-

Sáng sớm hôm sau, trên đường đến trường, Sở Tử Ngọc đi ngang cửa hàng tiện lợi, cậu vào mua chai nước rửa chén cỡ lớn nhất.

Mỗi ngày cậu và Thẩm Hoài Dư dùng tới bốn hộp cơm, chắc chắn sẽ dùng rất nhanh! Đợi sau này ở ký túc xá, bữa tối cũng phải đưa từ nhà tới, vậy là thành tám hộp cơm rồi, mức tiêu hao cực lớn!

Sở Tử Ngọc mua luôn 10 chai.

Số 10 nghe hay, lại còn là số chẵn, cậu thích!

Xách túi vào lớp, Thiệu Trình là người đầu tiên phát hiện. Sở Tử Ngọc đi vào từ cửa sau lớp học, lúc đi ngang bàn cậu ta, Thiệu Trình cúi người nhìn vào túi một cái, nhướng mày hỏi: "Mua nhiều nước rửa chén vậy làm gì? Cậu định tranh cử cán sự đời sống à?"

Thiệu Trình bật cười: "Muốn làm thì nói một tiếng, tôi đảm bảo kéo phiếu cho cậu max luôn!"

Thiệu Trình ở trong lớp, thậm chí trong cả khối đều rất được lòng người. Sở Tử Ngọc cuối cùng cũng nhớ ra, Thiệu Trình ở trong đám con gái cũng đặc biệt nổi tiếng.

Thật ra cậu từng thấy tên Thiệu Trình trong bài đăng bình chọn nam thần trường trên diễn đàn của trường Trung học Số 2.

Thẩm Hoài Dư đứng đầu, Thiệu Trình đứng thứ hai.

"Làm cán sự thể dục thì còn tạm được."

Sở Tử Ngọc nhét cả túi lớn vào ngăn bàn, nhét một cái là đầy kín, cậu đành rút ra đặt xuống nền sát tường rồi nói, "Cán sự đời sống thì tha cho tớ đi!"

Thiệu Trình ngồi chếch phía sau bật cười.

Sở Tử Ngọc kéo ghế ngồi xuống, trước tiên lấy một chai sữa tươi đặt lên bàn Thẩm Hoài Dư, rồi lần lượt lấy bốn hộp cơm bỏ vào ngăn bàn.

Thẩm Hoài Dư vẫn chưa tới, Sở Tử Ngọc cũng không biết hôm nay y có đến học hay không, dù sao cậu vẫn mang theo!

May mà chuông tự học sáng vừa reo, Thẩm Hoài Dư đã tới.

Sở Tử Ngọc liếc nhìn, thấy băng gạc trên trán Thẩm Hoài Dư vẫn còn dán, cậu liền hài lòng, nghiêng đầu hạ giọng nói nhỏ: "Hôm nay có giò heo kho, thịt xào sốt Bắc Kinh, hải sâm xào hành với cá phi lê xào rượu nữa đó!"

Sáng nay Sở Tử Ngọc còn cố ý hỏi dì Trương tên món ăn.

Động tác lấy sách của Thẩm Hoài Dư khựng lại, rất nhanh đã rút sách ngữ văn đặt lên bàn: "Hôm nay cậu không ra phố sau ăn à?"

"Phố sau gì chứ... À, cậu nói đi với Thiệu Trình ấy hả."

Sở Tử Ngọc cúi đầu lục sách ngữ văn trong cặp, giữa tiếng đọc bài đột ngột vang lên chỉ thuận miệng đáp, "Chiều qua tớ từ chối rồi."

Tiết đầu là giờ của giáo viên chủ nhiệm Tống Phất. Vừa bước vào lớp, cô đã thông báo tin mà mọi người sớm biết rồi.

"Từ thứ Hai tuần sau, học sinh lớp 10 cũng sẽ học tự học buổi tối. Mọi người sắp xếp thời gian cho tốt. Còn một việc nữa, đơn xin ký túc xá của lớp chúng ta đã được duyệt rồi, học sinh đăng ký ở ký túc sau giờ học đến gặp lớp trưởng nhận chìa khóa phòng."

Chuông tan học vừa reo, Sở Tử Ngọc là người đầu tiên đi nhận chìa khóa.

Cậu ở ký túc xá nam, tòa 2, phòng 305.

Đương nhiên Sở Tử Ngọc tiện thể nhận luôn phần của Thẩm Hoài Dư: "Của Thẩm Hoài Dư cũng đưa cho tớ luôn nhé, cậu ấy ở tầng mấy vậy?"

Lớp trưởng cúi đầu xem danh sách, tìm chìa khóa trong túi rồi đưa cho Sở Tử Ngọc: "Giống cậu, tòa 2 phòng 305."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn