Yêu Thầm Tình Địch - Nhị Nguyệt Trúc

Chương 17: Thẩm Hoài Dư Mặc Sơ Mi Đen Tuyền Đúng Là Hơi Quá Mức Quyến Rũ

Buổi chiều được nghỉ, Sở Tử Ngọc vừa về đến nhà còn chưa kịp vào cửa, đã bị Sở Tiêu Âm và Diệp Khánh kéo đi dạo phố.

Xe chạy một đường đến nơi, nhưng không phải trung tâm thương mại xa hoa đầy những cửa hiệu hàng hiệu mà Sở Tiêu Âm thường ghé, mà chỉ là một khu thương mại bình dân khá náo nhiệt ở vành đai ba.

Xe dừng trước cửa trung tâm thương mại, Sở Tử Ngọc xuống xe theo, thuận miệng hỏi: "Mẹ, chị Khánh, hai người tới mua gì vậy?"

Diệp Khánh khoác vai cậu, cùng đi vào trung tâm thương mại.

"Chẳng phải thiếu gia nhà chúng ta sắp ở nội trú rồi sao, bọn chị đến mua thêm cho em ít đồ mới."

Sở Tiêu Âm cũng nhắc nhở: "Ở nội trú không giống ở nhà đâu, ở trường con cũng đừng tiêu tiền quá tay, đừng để người khác biết con quen Tiểu Đường."

Trong lúc nói chuyện, cả nhóm đã bước vào trung tâm thương mại. Tấm poster khổ lớn nổi bật nhất ở tầng một là tiểu hoa đán đang nổi tiếng nhất hiện nay — Đường Kiều.

Chính là Tiểu Đường trong lời Sở Tiêu Âm.

Đi sâu thêm vào bên trong, poster ở hai bên các cửa hàng hầu như đều là nghệ sĩ dưới trướng tập đoàn nhà họ Sở.

Sở Tử Ngọc đáp: "Con biết rồi mà."

Thật ra cậu chưa từng nhắc với bạn bè về gia cảnh hay người nhà của mình, cũng chỉ có Lục Lẫm và Tạ Quân Kiệt — những người chơi cùng cậu từ nhỏ — biết chuyện.

Cậu cảm thấy không cần thiết, kết bạn là vì hợp tính nhau, không liên quan đến hoàn cảnh gia đình.

Có vài thứ, một khi dính vào rồi, tình bạn cũng sẽ đổi vị, mà Sở Tử Ngọc thì không thích như vậy.

Mọi người dạo từ tầng một lên trên, chú An tài xế cũng bị gọi tới xách túi.

Đến tầng bán đồ nữ, Sở Tiêu Âm và Diệp Khánh bắt đầu thử quần áo, lúc này Sở Tử Ngọc mới có thời gian ngồi xuống xem điện thoại.

Cậu vừa định nhắn cho Thẩm Hoài Dư một câu "Cậu đang làm gì thế?", thì điện thoại của Tạ Quân Kiệt đã gọi tới trước.

"Anh Sở, 3 giờ gặp ở khu trò chơi điện tử Tây Đơn nhé!"

Đúng lúc gặp đợt khuyến mãi, tầng này đủ loại loa phát thanh vang lên liên tục, nghe không rõ lắm.

Sở Tử Ngọc nói với Sở Tiêu Âm một tiếng rồi vừa nghe điện thoại vừa đi về phía thang cuốn đi lên, định lên tầng trên mua gì đó để uống.

"Không đi được đâu, tớ đang đi dạo phố với mẹ và chị tớ rồi."

Tạ Quân Kiệt ai oán than một tiếng: "Cái gì vậy chứ, cậu với A Lẫm hẹn nhau rồi đúng không? Cả hai người đều bỏ tớ lại tự đi chơi!"

Đã một thời gian Sở Tử Ngọc không liên lạc với họ, nghe vậy thì ngơ ngác: "A Lẫm đi đâu?"

Tạ Quân Kiệt lập tức càm ràm: "Tớ rủ cậu ấy đi chơi khúc côn cầu trên băng, cậu ấy lại bảo muốn đi câu cá!"

"??"

Sở Tử Ngọc không xa lạ gì với chuyện câu cá. Ba cậu với bác hai, bác ba đều rất thích câu cá, tháng trước ba cậu còn ra biển câu nữa, nhưng mà —

Ba cậu năm nay 59 tuổi, bác hai 58, bác ba 52.

Tất cả đều là sau tuổi 50 mới đột nhiên mê câu cá đến phát cuồng.

Thế nên trong ấn tượng của Sở Tử Ngọc, câu cá là sở thích bộc phát của đàn ông trung niên và lớn tuổi.

Sở Tử Ngọc nghĩ, Lục Lẫm đúng là Lục Lẫm, cảnh giới của cậu ấy thì cậu vĩnh viễn không hiểu nổi!

Thang cuốn lên đến tầng trên, Sở Tử Ngọc liếc nhìn một cái, phát hiện đây là khu dành cho trẻ em, nên lại vòng nửa vòng tiếp tục đi thang cuốn lên nữa.

"Này, thế cậu có muốn tới không? Tớ đang ở khu vành đai ba."

"Thôi khỏi, tớ vẫn ở nhà thì hơn."

Có lẽ Tạ Quân Kiệt đã nằm vật trở lại giường rồi, thuận miệng hỏi: "Tình địch của cậu dạo này sao rồi?"

Sở Tử Ngọc bật thốt: "Cậu hỏi cậu ấy làm gì!"

Tạ Quân Kiệt thấy khó hiểu: "Cậu căng thẳng cái gì chứ? Tớ chỉ tiện miệng hỏi thôi mà."

Sau đó lại cười gian hai tiếng, "Không phải chứ Sở Tử Ngọc, đừng nói là cậu còn chưa ra tay nhé?"

Sở Tử Ngọc: "......"

Cậu ra tay rồi, chỉ là không phải kiểu ra tay theo nghĩa thông thường.

Phải nói thế nào nhỉ, là một kiểu ra tay cao cấp hơn.

Ra tay kiểu truyền thống là làm tổn thương thân thể người ta, còn cách của cậu —

Là công tâm!

Đúng lúc này thang cuốn lên tới tầng cao nhất, nơi tập trung đủ loại nhà hàng ăn uống. Sở Tử Ngọc liền đi về phía bên trái, nơi có một dãy cửa hàng đồ uống, "Không nói nữa, tớ bận đây!"

Đầu dây bên kia đột nhiên im bặt một cách kỳ lạ.

Sở Tử Ngọc tưởng Tạ Quân Kiệt cúp máy rồi, đang định ngắt cuộc gọi thì điện thoại bỗng vang lên giọng Tạ Quân Kiệt:

"Sở Tử Ngọc, cậu không ổn nhé. Mau thành thật khai mau, rốt cuộc cậu chuyển sang trường Trung học Số 2 làm gì?"

Sở Tử Ngọc phát hiện mục tiêu, phía đối diện có một quán nước ép trái cây tươi, cậu định qua mua vài ly nước cam.

"Có gì mà không ổn chứ, tớ qua giải quyết tình địch mà."

"Thôi đi."

Tạ Quân Kiệt buông lời chê bai, "Tớ chẳng thấy cậu đi giải quyết tình địch gì cả, nhìn kiểu gì cũng giống đi gặp người yêu hơn!"

Sở Tử Ngọc khựng lại.

Cậu căn bản không để ý Tạ Quân Kiệt vừa nói gì, chỉ quay đầu đầy ngạc nhiên nhìn bóng lưng đang trò chuyện với khách bên trong hiệu sách.

Thẩm Hoài Dư!

Trong hiệu sách, Thẩm Hoài Dư mặc sơ mi đen cùng quần jeans xanh, bên ngoài còn đeo tạp dề xanh lá của cửa hàng, đang lấy sách giúp một vị khách tìm sách.

Sở Tử Ngọc nói: "Có việc rồi, cúp đây!"

Sau đó nhanh chóng tắt máy.

Thảo nào buổi trưa Thẩm Hoài Dư đi nhanh như vậy, hóa ra là tới hiệu sách làm thêm!

Cửa hàng tiện lợi, hiệu sách....

Sở Tử Ngọc cau cả mũi, Thẩm Hoài Dư sao lại thiếu tiền đến thế?

Giờ cậu có thể vào không?

Được chứ!

Cậu vào mua sách không được sao!

Sở Tử Ngọc bước vào. Cậu tiện tay lấy một quyển sách ở lối vào che nửa khuôn mặt dưới, chỉ để lộ đôi mắt màu hổ phách, lén lút đi thẳng về phía Thẩm Hoài Dư.

Còn cách Thẩm Hoài Dư bảy tám bước, Sở Tử Ngọc đã nghe thấy giọng một người phụ nữ:

"Cảm ơn cậu đã giúp tôi tìm sách, mấy giờ cậu tan làm? Tôi mời cậu một ly cà phê nhé."

Sở Tử Ngọc bĩu môi. Thẩm Hoài Dư thật ra là cây đào thành tinh đúng không, đi đến đâu cũng gieo một đống hoa lung tung!

Ngay cả phụ nữ trưởng thành 23 tuổi cũng bị Thẩm Hoài Dư mê hoặc!

Đúng vậy, mê hoặc.

Sở Tử Ngọc cảm thấy Thẩm Hoài Dư mặc sơ mi đen tuyền đúng là hơi quá mức quyến rũ.

Một học sinh cấp ba đàng hoàng, mặc sơ mi đen làm gì, còn mở hai cúc áo nữa, thật sự đang nghiêm túc bán sách đấy à?!

Trong lúc Sở Tử Ngọc âm thầm oán thầm, bên kia Thẩm Hoài Dư đã lấy sách xong rồi đi về phía trước. Đương nhiên, Sở Tử Ngọc cũng nghe thấy câu trả lời "Không uống" của Thẩm Hoài Dư dành cho nữ khách hàng kia.

Sở Tử Ngọc lập tức toe miệng cười, nhanh chân đi theo.

Hiệu sách này rất lớn, có hai tầng trên dưới, phong cách trang trí mang hơi hướng cổ điển, còn bán cả đồ lưu niệm và cà phê.

Cuối tuần nên khách đặc biệt đông, suốt đường Thẩm Hoài Dư đi về phía trong đều có con gái tới hỏi sách.

Khóe miệng Sở Tử Ngọc lại trễ xuống.

Cậu đã bảo rồi mà, Thẩm Hoài Dư mặc như vậy quá mức quyến rũ!

Trong lòng lầm bầm mãi, cậu đi theo Thẩm Hoài Dư từ tầng một lên tầng hai, băng qua một hành lang, cuối cùng dừng lại ở khu "Phân loại sách máy tính".

Có lẽ chẳng mấy ai tới hiệu sách để mua sách chuyên ngành máy tính, nên khu này không có lấy một bóng người.

Thẩm Hoài Dư rút ra một quyển sách, cúi đầu chăm chú đọc.

Sở Tử Ngọc nheo mắt liếc bìa sách một cái. Không phải tiếng Trung, trông giống tiếng Anh, nhưng không phải, là tiếng Đức.

Đương nhiên Sở Tử Ngọc không biết tiếng Đức, nhưng cậu từng đi Đức chơi rồi. Ba cậu từng nói: "Tiếng Anh mà con đọc không hiểu thì chính là tiếng Đức."

Thẩm Hoài Dư biết tiếng Đức sao?

Sở Tử Ngọc chớp chớp đôi mắt to, chưa tới hai giây đã nghe thấy có người gọi tên mình.

"!!"

Lúc này mà gọi cậu chẳng phải lộ luôn rồi sao!

Sở Tử Ngọc vội quay đầu định tìm đồng đội heo để bịt miệng người đó lại, rất nhanh liền phát hiện —

Đồng đội heo chính là chính chủ.

Đôi mắt đen sâu thẳm như biển kia đang khóa chặt lấy cậu.

Sở Tử Ngọc: "......"

Cậu dứt khoát đặt sách xuống, để lộ khuôn mặt rồi đi tới trước mặt Thẩm Hoài Dư. Gương mặt trắng trẻo hơi ửng đỏ.

"Tớ tới mua sách không được à?"

Thẩm Hoài Dư lại cúi mắt lật thêm một trang sách, "Mua gì?"

Đến lúc cần mới thấy mình đọc ít sách, nhất thời Sở Tử Ngọc chỉ nghĩ ra được một bộ: "Bản sưu tầm của 'One Piece'!"

"Ở tầng một."

Sở Tử Ngọc liếc quyển sách Thẩm Hoài Dư đang đọc, quả nhiên toàn là tiếng Đức, nên hỏi: "Sau này cậu muốn học ngành máy tính à?"

Cậu không biết tiếng Đức, nhưng đây là khu sách máy tính, chắc hẳn cũng liên quan tới máy tính nhỉ.

"Chưa chắc." Ánh mắt Thẩm Hoài Dư vẫn đặt trên sách. "Chỉ xem qua thôi."

Sở Tử Ngọc lập tức hỏi tiếp: "Cậu muốn thi vào Đại học Bắc Kinh à?"

Nói xong lại nhớ ra một chuyện.

"Cậu có thể được tuyển thẳng đúng không?"

Cậu không quan tâm cũng chẳng hiểu mấy chuyện này. Biết đến từ "tuyển thẳng" là vì Lục Lẫm.

Ngay từ năm nhất cấp ba, ai ai cũng nói suất tuyển thẳng vào Đại học Bắc Kinh của trường Trung học Số 1 chắc chắn có một suất thuộc về Lục Lẫm.

Thẩm Hoài Dư không trả lời, chỉ hỏi ngược lại cậu: "Cậu muốn thi trường nào?"

Hàng mi của Sở Tử Ngọc khẽ chớp, trong lòng bỗng dâng lên một niềm vui nho nhỏ đang điên cuồng lan tràn, cuối cùng hóa thành biển lớn cuộn sóng.

Thẩm Hoài Dư đang trò chuyện với cậu!

Sở Tử Ngọc cố đè nén sự vui sướng ấy. Cậu xoay người tựa lên giá sách bên cạnh Thẩm Hoài Dư, lắc đầu: "Tớ chưa từng nghĩ tới."

Cậu không biết người khác thế nào, nhưng bản thân mình thật sự chẳng có lý tưởng lớn lao gì. Cậu không thích học hành, có một khoảng thời gian thích nhảy múa, rồi một khoảng thời gian mê chơi khúc côn cầu trên băng, sau đó lại thích chụp ảnh với đá bóng. Sở thích duy nhất kéo dài tới giờ chỉ có chơi game.

Nhưng chơi game cũng chỉ là sở thích mà thôi.

Cậu chưa từng nghĩ sau này mình sẽ làm gì, có thể làm gì, mà cũng chẳng cần phải nghĩ.

Sở Tử Ngọc bật cười, nghiêng đầu nhìn Thẩm Hoài Dư.

"Tạ Quân Kiệt ấy, à, chính là người bạn mua 21 hộp bao cao su kia, cậu ấy bảo cảm tạ trời đất vì tớ sinh ra trong nhà tớ, không thì sớm bị tự nhiên đào thải mất rồi."

Thẩm Hoài Dư không nói nữa. Y nhìn sách, dường như rất chăm chú. Sở Tử Ngọc cũng im lặng, nhưng cậu không rời đi, chỉ nhắn cho Sở Tiêu Âm một tin.

Sợ phát ra tiếng động, lúc gõ chữ cậu cũng lén lút như mèo.

[Mẹ, con có việc nên đi trước ạ, không đi dạo với hai người nữa.]

Ngay cả dấu chấm than cậu cũng không gõ.

Gửi xong, Sở Tử Ngọc tiện tay rút một quyển sách. Vừa kéo ra đã thấy toàn tiếng Anh, hàng mi cậu giật hai cái, nhưng vẫn giả vờ bình thản tựa vào giá sách ngồi xuống, mở sách ra đọc.

Kiên trì được một lúc, đầu Sở Tử Ngọc đã gục hẳn vào trong sách.

Ngửi mùi giấy mực thoang thoảng, Sở Tử Ngọc ngủ rất ngon. Lúc tỉnh lại lần nữa, xung quanh yên tĩnh lạ thường, Thẩm Hoài Dư cũng không thấy đâu nữa.

Sở Tử Ngọc mơ mơ màng màng đứng dậy, một mùi thơm sạch sẽ như hương bồ kết từ trên lưng cậu trượt xuống. Cậu dụi mắt cúi đầu nhìn, dưới chân mình có một chiếc áo khoác quen mắt.

Đó là —

Đồng phục của Thẩm Hoài Dư.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn