Ngay trong khoảnh khắc đó, Sở Tử Ngọc đã làm một chuyện.
Cậu nhặt chiếc áo khoác đồng phục của Thẩm Hoài Dư lên, vùi mặt vào thật sâu, hít lấy mùi hương bồ kết quen thuộc kia.
Một mùi hương sạch sẽ vô cùng, giống như trận tuyết đầu tiên của mùa đông.
Trong cơn mơ màng, cậu nghe thấy tiếng bước chân cùng tiếng cười nói. Sở Tử Ngọc lập tức ngẩng phắt đầu khỏi áo đồng phục, làn da trắng sạch đỏ bừng từ cổ lên tận vành tai.
Cậu thích mùi nước giặt này đến thế sao??
Trong lồng ngực Sở Tử Ngọc như có sấm mùa kinh trập nổ vang loạn xạ, tim đập điên cuồng.
Cậu vội vàng kéo chiếc áo đồng phục của Thẩm Hoài Dư ra xa, một tay duỗi thật dài xách lấy, nhấc chân định đi tìm Thẩm Hoài Dư, đi được vài bước lại dừng lại, động tác hơi thô bạo mò điện thoại trong túi ra, gửi cho Thẩm Hoài Dư một tin nhắn.
[Tớ tỉnh rồi! Cậu ở đâu?]
Thẩm Hoài Dư gọi điện trả lời, "Ở khu đồ lưu niệm tầng một."
Lúc Sở Tử Ngọc đến khu đồ lưu niệm, cậu chỉ mất một giây để tìm thấy Thẩm Hoài Dư.
Không vì gì khác, chỉ là có cả một đám con gái đang vây quanh Thẩm Hoài Dư mua đồ.
Sở Tử Ngọc không đi tới, chỉ thong thả dạo lung tung trong khu đồ lưu niệm. Toàn là những kiểu đồ không phải gu của cậu, liếc qua một cái là đi tiếp.
Đến khu móc treo trang trí, Sở Tử Ngọc vừa định nhấc chân rời đi, khóe mắt lại lướt qua một cục lông xù màu nâu, lập tức khựng lại quay đầu.
Sở Tử Ngọc cúi người gạt mấy món móc treo phía ngoài sang một bên, nắm lấy con gấu Rilakkuma nhồi bông bị che khuất phía sau.
Con gấu này có tạo hình rất thú vị, là một chú Rilakkuma mặc đồ hóa trang Rilakkuma.
Trông cực kỳ giống con cậu từng tặng Thẩm Hoài Dư, chỉ khác là trên đầu đội thêm một chiếc mũ đầu gấu Rilakkuma.
Sở Tử Ngọc đang chăm chú nhìn thì trên đỉnh đầu vang lên giọng Thẩm Hoài Dư: "Có thể lấy miễn phí."
Sở Tử Ngọc kinh ngạc ngẩng đầu, lập tức đụng phải ánh mắt đen sâu thẳm của Thẩm Hoài Dư.
Thẩm Hoài Dư nhàn nhạt nói: "Phúc lợi nhân viên, mỗi quý được chọn miễn phí một món hàng. Quý này tôi vẫn chưa lấy."
Sở Tử Ngọc sửng sốt một chút, lập tức hỏi: "Cậu làm ở đây lâu rồi à?"
Một quý là ba tháng, tức là ít nhất ba tháng trước Thẩm Hoài Dư đã làm ở hiệu sách rồi.
Thẩm Hoài Dư không ngờ Sở Tử Ngọc lại để ý chuyện này. Y "ừ" một tiếng, thấy Sở Tử Ngọc vẫn chưa động tay, liền đưa tay tháo móc khóa Rilakkuma xuống, nói: "Tôi đi thanh toán, cậu ra ngoài đợi trước đi, tôi tan làm rồi."
Tâm trạng Sở Tử Ngọc đột nhiên chẳng còn vui vẻ như lúc nãy nữa. Cậu "ồ" một tiếng rồi đi về phía cửa ra, quên cả trả áo khoác cho Thẩm Hoài Dư.
Thẩm Hoài Dư không gọi cậu lại. Y quay về phòng thay đồ tháo tạp dề, xách balo đi tới quầy thu ngân.
Nhân viên thu ngân vừa có cơ hội là bắt chuyện với Thẩm Hoài Dư ngay. Cô vừa quét mã vừa dò hỏi: "Hàng nhập khẩu chính hãng không rẻ đâu nha, 120 tệ lận, cậu mua tặng bạn gái à?"
Thẩm Hoài Dư không đáp, thanh toán xong thì cầm móc khóa Rilakkuma rời đi.
Sở Tử Ngọc đứng đợi ngoài cửa hiệu sách, đầu cúi thấp, nhìn chằm chằm nền gạch trong trung tâm thương mại được lau bóng loáng, trông cực kỳ ủ rũ.
Chẳng bao lâu sau, hai ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng kẹp lấy móc khóa Rilakkuma đưa tới trước mặt cậu.
Cậu ngẩng đầu lên, Thẩm Hoài Dư nhìn cậu nói: "Đi thôi."
Lần đầu tiên Thẩm Hoài Dư nói nhiều hơn cậu.
Sở Tử Ngọc vừa định bước đi, Thẩm Hoài Dư đã nắm lấy tay trái cậu, móc khóa của móc khóa Rilakkuma được y lồng vào ngón áp út của cậu.
"Móc khóa của cậu."
Thẩm Hoài Dư buông tay rồi đi về phía thang cuốn. Sở Tử Ngọc nhìn chú Rilakkuma đang đung đưa nơi đầu ngón tay mình, cuối cùng cũng lấy lại tinh thần.
Một tay cậu siết chặt móc khóa Rilakkuma nhét vào túi áo, bước nhanh đuổi theo Thẩm Hoài Dư.
"Giờ mình đi đâu?"
Lần này Thẩm Hoài Dư không nói ai về nhà nấy nữa, "9 giờ tôi phải sang cửa hàng tiện lợi đổi ca, còn hai tiếng đi ăn cơm."
Lúc này Sở Tử Ngọc mới biết đã bảy giờ rồi. Cậu vừa hé miệng định nói thì mắt trái bỗng nheo lại, nhìn chằm chằm mấy cô gái vừa bước ra khỏi tiệm trà sữa phía trước.
Mỗi người trong số họ đều cầm một ly trà sữa, cổ tay treo túi mua sắm, chắc là vừa đi mua quần áo xong rồi lên tầng trên ăn tối.
Sở Tử Ngọc cảm thấy họ rất quen mắt, chính xác hơn là cô gái cao nhất, tóc ngắn gọn gàng kia đặc biệt quen mắt.
Sở Tử Ngọc không bước tiếp nữa. Thẩm Hoài Dư nghiêng đầu nhìn theo hướng ánh mắt cậu.
"Nhìn gì vậ—"
Sở Tử Ngọc bất ngờ trở tay nắm lấy tay Thẩm Hoài Dư rồi kéo y chạy ngược về phía sau.
Cậu nhớ ra rồi!
Ngô Đông Nhiên!
Cô gái đó là bạn gái cũ của cậu — Ngô Đông Nhiên!
Là Ngô Đông Nhiên đã đá cậu vì Thẩm Hoài Dư!!
Không thể để hai người họ gặp nhau được!!!
Tuyệt đối không thể!!!!
Sở Tử Ngọc chạy nhanh như bay, siết chặt tay Thẩm Hoài Dư, một đường kéo y chạy thẳng vào —
Một buồng trong nhà vệ sinh nam.
Lúc này mới dừng lại.
Ngô Đông Nhiên chắc sẽ không vào nhà vệ sinh nam đâu nhỉ!
Sở Tử Ngọc thở phào một hơi dài, nhưng không gian chật hẹp lại yên tĩnh đến quỷ dị.
Sở Tử Ngọc nghiêng đầu, cuối cùng cũng phát hiện Thẩm Hoài Dư bị cậu kéo vào cùng đang đứng nhìn cậu chằm chằm.
"......"
Sở Tử Ngọc lập tức buông tay ra. Lòng bàn tay cậu toàn mồ hôi, nhớp nháp khó chịu, cậu theo bản năng chùi lên áo khoác của Thẩm Hoài Dư, há miệng là nói ngay: "Tớ muốn đi vệ sinh!"
Thẩm Hoài Dư hỏi: "Có mang giấy không? Giấy ở trung tâm thương mại khá thô."
Sở Tử Ngọc vốn đâu có nhu cầu đi vệ sinh thật, đương nhiên chẳng nghĩ tới chuyện này. Nghe vậy cậu đưa tay thò vào túi áo, chạm phải móc khóa Rilakkuma thì đầu ngón tay lại run lên một cái, lập tức rụt tay ra lắc đầu.
"Không có."
Thẩm Hoài Dư mở cặp sách, lấy ra một gói khăn giấy đưa cho cậu. Sở Tử Ngọc đành phải nhận lấy. Thấy Thẩm Hoài Dư cầm áo khoác định đi ra ngoài, tim cậu thắt lại, cơ thể còn nhanh hơn suy nghĩ, lưng đã chắn trước cửa buồng vệ sinh.
Thẩm Hoài Dư nói: "Tôi không đi vệ sinh."
".....Tớ biết!"
Đây chẳng phải là sợ cậu đi ra gặp Ngô Đông Nhiên sao! Đầu óc Sở Tử Ngọc quay còn nhanh hơn tàu lượn siêu tốc, cuối cùng nghiến răng nói: "Tớ sợ!"
Thẩm Hoài Dư: "?"
Tai Sở Tử Ngọc đỏ bừng, giọng cũng nhỏ xuống một chút.
"Tớ... tối qua xem một bộ phim ma trong nhà vệ sinh, tớ... tớ sợ ma, cậu có thể..."
Mấy chữ cuối cùng cậu nói cực kỳ khó khăn.
"Đừng rời khỏi nhà vệ sinh, ở ngoài đợi tớ được không?"
"Được." Thẩm Hoài Dư đáp rất nhanh.
Sở Tử Ngọc đã không dám ngẩng đầu nhìn Thẩm Hoài Dư nữa rồi. Mất mặt đến mức này đúng là chưa từng có, lại còn ngay trước mặt tình địch.
Cậu lặng lẽ nghiêng người sang bên, tay cũng lặng lẽ nâng lên, lặng lẽ mở khóa cửa buồng vệ sinh.
Thẩm Hoài Dư đi ra ngoài, đứng đợi ngay trước cửa. Sở Tử Ngọc đóng cửa lại, nhà vệ sinh trong trung tâm thương mại được dọn dẹp rất sạch sẽ, trong không khí thậm chí còn thoang thoảng mùi hương khử mùi.
Sở Tử Ngọc chỉ biết nhìn đồng hồ đếm thời gian.
Năm phút trôi qua, cậu mới giả vờ bấm nút xả nước rồi mở cửa đi ra. Thẩm Hoài Dư vẫn đứng nguyên tại chỗ. Hẳn là y nhận được rất nhiều tin nhắn, vì Sở Tử Ngọc ở trong buồng cứ liên tục nghe tiếng điện thoại rung, nhưng Thẩm Hoài Dư lại không hề nhìn điện thoại.
Sở Tử Ngọc cũng không nghĩ nhiều. Đã diễn thì phải diễn cho trót, cậu bước nhanh tới bồn rửa tay nghiêm túc rửa tay.
"Xong ngay đây!"
Cái "xong ngay đây" ấy của cậu lại kéo dài thêm mấy phút nữa, cuối cùng mới chịu ra khỏi nhà vệ sinh.
Vừa rời khỏi đó, cậu lập tức cảnh giác cao độ, đảo mắt nhìn quanh khắp nơi. Không thấy bóng dáng Ngô Đông Nhiên đâu, cậu đang định lao thẳng về phía thang máy thì Thẩm Hoài Dư bỗng lên tiếng:
"Trong đó có bạn gái cũ của cậu à?"
Sở Tử Ngọc đứng hình.
Cậu chậm rãi quay đầu lại.
Thẩm Hoài Dư nói: "Bốn cô gái vừa bước ra từ tiệm trà sữa, ai là bạn gái cũ của cậu?"
"......" Sở Tử Ngọc nghẹn lời.
Thẩm Hoài Dư đã nhìn ra từ sớm rồi!
Vậy mà vừa nãy còn đứng đó phối hợp diễn với cậu nữa hả??!
Thẩm Hoài Dư đúng là bụng dạ đen tối mà!
Hay là cậu ấy nhận ra Ngô Đông Nhiên rồi?
Ngô Đông Nhiên thích Thẩm Hoài Dư, ít nhất hai người cũng từng gặp mặt, có khi còn quen biết nhau nữa!
Sở Tử Ngọc thấy khó chịu trong lòng, lạnh giọng nói: "Đúng đó, có một người là bạn gái cũ của tớ, xinh lắm đúng không?"
Cậu còn tưởng Thẩm Hoài Dư sẽ lười đáp, hoặc khách sáo nói kiểu "không nhìn rõ" gì đó, ai ngờ Thẩm Hoài Dư lại nói: "Bình thường."
"......" Sở Tử Ngọc tò mò rồi, "Tiêu chuẩn cao vậy à? Cậu nói thử xem, trong mắt cậu ai mới đẹp?"
Thẩm Hoài Dư nhìn Sở Tử Ngọc một cái, nhưng không nói gì nữa, chỉ bước vào thang máy. Đây là thang máy kín, y bấm tầng B1 rồi nói:
"Tầng B1 toàn là đồ ăn, lẩu, thịt nướng, món xào đều có. Ăn gì?"
Sở Tử Ngọc đúng là có hơi đói, suýt nữa buột miệng nói "thịt nướng", nhưng lời tới bên miệng lại im bặt. Cậu lặng lẽ ấn tay lên túi áo.
Áo khoác của cậu khá mỏng, trong túi còn có một cái móc khóa, cảm giác tồn tại cực kỳ rõ ràng.
Cậu không muốn ăn ngoài với Thẩm Hoài Dư nữa.
Không muốn chút nào nữa.
Một bữa cơm chia tiền, có lẽ bằng cả ngày lương làm thêm của Thẩm Hoài Dư.
Thang máy chậm rãi đi xuống, giữa đường cũng không có ai bước vào. Sắp tới tầng một, Sở Tử Ngọc bấm tầng một, cong môi cười nói: "Không ăn đâu, mẹ tớ gọi tớ về nhà ăn cơm rồi!"
Thang máy dừng ở tầng một, cửa hai bên mở ra. Sở Tử Ngọc là người bước ra trước. Chạy được vài bước, cậu lại dừng lại quay đầu nhìn.
Cửa thang máy sắp khép lại rồi.
Cậu giơ cao tay phải, dùng sức vẫy về phía Thẩm Hoài Dư.
"Thẩm Hoài Dư, mai gặp ở ký túc xá trường nhé!"