Chiều Chủ nhật lúc ba giờ, phòng 305 khu ký túc xá nam số 2 của Trường Trung học Số 2 chật kín người.
Ngoài bố Sở bận việc không tới được, cả nhà họ Sở đều xuất hiện. Ngay cả bé Sở Hồi mới ba tuổi cũng được đưa tới, đang nằm bò trong lòng Sở Tử Ngọc, tò mò quan sát phòng ký túc còn không lớn bằng phòng đồ chơi của bé.
Ký túc xá có bố cục ba giường tầng, bên trái hai giường, bên phải một giường cùng một tủ sáu ngăn.
Sở Tử Ngọc ở giường dưới sát ban công bên phải, còn giường tầng trên của cậu vẫn đang để trống, dán tên Thẩm Hoài Dư.
Vẫn chưa tới nữa... sắp vào tiết tự học buổi tối rồi!
Hay là đi thẳng tới lớp trước rồi nhỉ?
Sở Tử Ngọc càng nghĩ càng thấy có khả năng, thu hồi ánh mắt rồi thúc giục anh cả và anh hai đang trải ga giường, lồng chăn cho cậu.
"Các anh nhanh lên đi! Em còn phải đi học nữa!"
Anh hai cậu là Sở Dương lập tức than phiền: "Gấp thì tự làm đi! Là em ở nội trú hay anh với anh cả ở nội trú hả!"
Miệng thì không nể nang, nhưng tay lại thành thật tăng tốc.
Sở Hoàn lồng xong vỏ gối còn vỗ hai cái.
"Ngọc bảo à, học đi nhé, sau này lồng gối xong nhớ vỗ vài cái, sẽ phồng hơn."
Ban đầu bố Sở còn định để họ dẫn theo người giúp việc, nhưng Sở Tiêu Âm không đồng ý.
"Ở nội trú mà còn dẫn theo người giúp việc thì phô trương quá."
Cho nên việc trải giường cuối cùng rơi cả lên đầu hai người anh trai của Sở Tử Ngọc.
Nghe vậy Sở Tiêu Âm nói: "Đợi lúc em con cần thay ga gối các con lại tới mà làm, nó còn nhỏ biết làm sao được."
Sở Dương bật cười: "16 tuổi còn nhỏ nữa ư, sắp thành niên rồi đó. Mẹ đừng chiều nó quá, đến ngũ cốc còn chẳng phân biệt nổi, tay chân cũng lười biếng, sau này lấy vợ kiểu gì!"
Đúng lúc vợ anh là Tôn Nại Dĩnh từ ban công đi vào. Cô kiểm tra một vòng điều kiện ký túc xá, thấy cũng khá ổn, thông thoáng yên tĩnh, chỉ là một phòng tận sáu người hơi đông.
Cô liếc nhìn ba nam sinh khác đang đứng nép một bên đầy câu nệ trong phòng ký túc, trừng chồng mình một cái.
"Ở trường nghiêm túc chút đi!"
Sau đó cô mỉm cười hỏi han từng người một, rất nhanh đã hỏi rõ tình hình của ba nam sinh kia.
Ba nam sinh kia đều là học sinh lớp 10-2. Cậu nam sinh đeo kính, cao gầy tên là Đỗ Chiếm Phương, thành tích khá tốt, là lớp phó môn Toán. Người thấp hơn một chút, tính cách hơi hướng nội tên là Phùng Xã Lâm. Còn người cao lớn vạm vỡ tên là Tiết Trạch.
Tôn Nại Dĩnh lại nhìn tờ giấy dán tên bạn cùng phòng ở giường tầng trên của Sở Tử Ngọc.
Thẩm Hoài Dư.
Chỉ nhìn tên thôi đã thấy học rất giỏi rồi.
Tôn Nại Dĩnh gần như yên tâm hẳn. Học sinh trong phòng ký túc này chắc đều là kiểu ngoan ngoãn. So ra thì Sở Tử Ngọc — người thích đánh nhau, mê chơi game, còn nhuộm tóc cam, mới giống phần tử nguy hiểm hơn.
Tôn Nại Dĩnh nói: "Ba bạn học nhỏ, đi ăn cùng nhà chị nhé, tới nhà ăn của các em đi."
Cô còn muốn tiện thể xem thử môi trường nhà ăn.
Nhỡ gặp hôm mưa to gió lớn hay tuyết rơi không mang cơm tới được, Sở Tử Ngọc chắc chắn phải ăn ở nhà ăn trường.
Mấy nam sinh vội vàng xua tay, căng thẳng từ chối, "Bọn em ăn rồi ạ!"
Diệp Khánh thấy cũng gần tới giờ, bèn bế bé Sở Hồi khỏi lòng Sở Tử Ngọc.
"Giờ tới nhà ăn chưa chắc còn món đâu, Ngọc bảo cứ đi ăn tạm với bạn học đi, bọn chị cũng phải về rồi, em ấy sắp vào tiết tự học tối."
Sở Tiêu Âm lại gọi Sở Tử Ngọc tới dặn dò thêm một lượt, nào là đừng xung đột với bạn học, phải hòa đồng cho tốt, ngủ nhớ đắp chăn cẩn thận, trời lạnh thì thêm chăn lông, chăn lông để trong vali màu cam của cậu.....
Lại thêm gần 10 phút nữa trôi qua, cả nhà họ Sở mới rầm rộ rời đi.
Ký túc xá đông nghịt cuối cùng cũng trở nên trống trải. Phùng Xã Lâm thở phào nhẹ nhõm một hơi dài.
Cậu khá hướng nội, ở lớp ngồi ba dãy đầu, ấn tượng về Sở Tử Ngọc chỉ là học sinh chuyển trường mới tới năm nay. Cậu mỉm cười với Sở Tử Ngọc rồi cầm sách giáo khoa ra ngoài.
Giường của Đỗ Chiếm Phương nằm đối diện Sở Tử Ngọc. Cậu ngồi phịch xuống giường, cảm thán với Sở Tử Ngọc:
"Lần đầu thấy nhiều người thân tới đưa như vậy đó. Không biết còn tưởng cậu đi nhập ngũ, một năm sau mới được gặp lại."
Sở Tử Ngọc đang vội tới lớp, vừa đeo cặp vừa nói: "Hihi, lần đầu ở nội trú nên thấy mới mẻ thôi. Tớ đi học đây!"
"Tôi đi cùng nữa!" Tiết Trạch chơi chung với Hàn Kỳ, cũng ở trong nhóm đi rừng. Cậu đi theo Sở Tử Ngọc.
"Hehe anh Sở, không ngờ cậu cũng ở nội trú!"
Tiết Trạch nhìn ra điều kiện gia đình Sở Tử Ngọc không phải kiểu khá giả bình thường, mà là cực kỳ giàu.
Chỉ riêng chiếc cặp Sở Tử Ngọc đang đeo thôi, cậu từng thấy ở châu Âu rồi. Một thương hiệu khá niche, nhìn chỉ là vải Oxford đơn giản, nhưng tùy tiện một cái ví nhỏ cũng giá bốn chữ số, cậu còn chẳng dám chạm vào.
Thiếu gia nhà giàu thế này mà ở nội trú, cậu chỉ biết đúng một người.
Tiết Trạch vừa nghĩ tới đó thì vị thiếu gia kia từ ký túc xá bên cạnh bước ra.
"Ồ, trùng hợp vậy!"
Thiệu Trình đi về phía Sở Tử Ngọc, cười nói, "Tớ còn đang nghĩ sao ký túc bên cạnh náo nhiệt thế, hóa ra là cậu chuyển tới."
Sở Tử Ngọc cũng bất ngờ, "Cậu cũng ở nội trú à!"
"Ừm hừ." Thiệu Trình nhướng mày, đi song song bên cạnh Sở Tử Ngọc tới lớp học.
"Bố tớ phiền quá, ở nội trú yên tĩnh hơn."
Sở Tử Ngọc gật đầu, không hỏi thêm nữa. Cậu đang vội tới lớp, bước chân càng lúc càng nhanh.
Nhưng tới lớp rồi mà Thẩm Hoài Dư vẫn chưa tới, chỗ ngồi còn trống không, Sở Tử Ngọc lập tức thấy khó chịu.
Hôm nay cũng không tới nữa sao?
Tối nay học sinh nội trú phải học tự học buổi tối trước, trong lớp chỉ có nửa lớp tới. Bọn Hàn Kỳ đều không xuất hiện. Suốt ba tiết tự học, Sở Tử Ngọc chỉ ngồi ngẩn người trong yên lặng.
Tiếng chuông tan học tiết cuối vừa vang lên, Thiệu Trình đã đi tới gọi cậu: "Đi cày game qua đêm không? Tường phía bãi rác trèo ra ngoài dễ lắm."
Sở Tử Ngọc hứng thú nhạt nhẽo, "Không đi đâu, buồn ngủ lắm."
Thiệu Trình hất cặp lên vai, "Được, vậy tớ đi đây."
Rồi lại hỏi: "Sáng mai mang đồ ăn sáng cho cậu không? Đồ ăn ở nhà ăn dở lắm."
Sở Tử Ngọc vẫn lắc đầu, "Nhà tớ sẽ mang tới."
Thiệu Trình cong môi cười, "Được thôi, dù sao có gì muốn mang thì cứ nhắn tớ."
Thiệu Trình rời đi.
Lớp học cũng nhanh chóng trống không. Chẳng bao lâu sau, cả tầng lầu, cả tòa nhà đều chìm vào yên tĩnh.
Chỉ còn lớp 10-2 vẫn sáng đèn.
Sở Tử Ngọc nằm bò trên bàn chơi game. Tới lần thứ 21 bị zombie ăn mất não, cậu bực bội tắt điện thoại, xách balo quay về ký túc xá.
Đã hẹn gặp vào ngày mai rồi, nếu có việc không tới được thì dù không muốn gọi điện, nhắn một tin cho cậu cũng được mà?
À.
Cậu với Thẩm Hoài Dư còn chưa phải bạn bè.
Bước chân Sở Tử Ngọc bỗng chậm lại. Đôi mắt to của cậu chớp nhanh hai cái.
Đúng rồi, Thẩm Hoài Dư không coi cậu là bạn nên mới không gọi điện, không nhắn tin cho cậu. Nhưng cậu thì coi Thẩm Hoài Dư là bạn mà! Cậu muốn gọi thì gọi, muốn nhắn tin thì nhắn!
Sở Tử Ngọc lập tức lấy điện thoại ra, mở khung tin nhắn với Thẩm Hoài Dư. Vừa chậm rãi bước đi vừa gõ chữ, nhỏ giọng tự sắp xếp câu từ:
"Hôm nay cậu không chuyển ký túc xá —"
Giọng líu lo ngừng lại.
Sở Tử Ngọc ngẩng đầu, vui mừng nhìn bóng lưng phía trước đang kéo vali.
Ngay giây tiếp theo, Sở Tử Ngọc cất điện thoại đi, nụ cười càng lúc càng lớn, nhanh chân đuổi theo, gọi lớn về phía bóng lưng kia:
"Thẩm Hoài Dư!!!"
Thẩm Hoài Dư dừng bước.
-
Thẩm Hoài Dư chỉ mang theo một chiếc vali.
Sở Tử Ngọc thấy hơi ngượng.
Người giúp việc đã chuẩn bị cho cậu tới ba vali lớn hành lý, bản thân cậu còn tự xếp thêm một chiếc nữa, tổng cộng là bốn vali.
Về tới ký túc xá, chỉ có tiếng nước chảy trong nhà vệ sinh, chắc là một bạn cùng phòng nào đó đang tắm. Những người khác đều không thấy bóng dáng đâu, có lẽ tối nay quản lý ký túc không kiểm tra phòng nên cả đám trèo tường ra ngoài chơi rồi.
Đi theo sau Thẩm Hoài Dư vào phòng, Sở Tử Ngọc liếc mắt đã thấy con gấu bông nhỏ đặt bên cạnh gối mình.
Lúc trước có bạn học khác ở đây, anh cả tiện tay đặt lên giường cho cậu, cậu cũng chẳng thấy gì. Dù sao cậu đúng là tối nào cũng ôm nó ngủ.
Nhưng giờ Thẩm Hoài Dư tới rồi, cậu lại vô cớ thấy hơi ngại.
Chắc là không muốn lộ mặt trẻ con trước mặt tình địch thôi!
Nghĩ vậy, Sở Tử Ngọc lập tức bước tới, nhào lên giường nhanh chóng chộp lấy gấu bông nhét xuống dưới gối, vừa làm vừa tự nói:
"Ơ! Đồ chơi của cháu tớ rơi ở đây rồi! Hôm nay con bé cũng tới tiễn tớ......"
Rồi quay đầu lại.
Cậu nghĩ nhiều rồi.
Thẩm Hoài Dư vốn chẳng nghe cậu nói gì cả. Vali đã được mở đặt dưới sàn, y đang lấy hành lý ra ngoài.
Niềm vui qua đi, lúc này Sở Tử Ngọc mới nhận ra có gì đó không đúng.
Người nhà của Thẩm Hoài Dư đâu?
Sao cậu ấy lại tới ở nội trú một mình?
Sở Tử Ngọc chợt nhớ tới.
Sinh nhật năm ngoái của Thẩm Hoài Dư, tối Giáng Sinh hôm đó, có một người tự xưng là cậu ruột của y tới cửa hàng tiện lợi gây chuyện, còn mắng Thẩm Hoài Dư —
"Tao là cậu mày! Mày với mẹ mày ở nhà tao ăn không ở không, giờ có tiền thì phải đưa cho tao!"
Thẩm Hoài Dư... không có bố sao?
Là bố mẹ ly hôn, hay đã qua đời rồi?
Dù là trường hợp nào thì với Sở Tử Ngọc cũng đều quá xa lạ. Cậu không hiểu, cũng không biết phải an ủi Thẩm Hoài Dư thế nào.
Sống mũi cậu cay xè.
Ngay khoảnh khắc Thẩm Hoài Dư cầm ga giường với chăn đệm đứng dậy, cậu lập tức lao tới, thô bạo giật phắt đống chăn ga khỏi tay y, vành mắt đỏ hoe nói:
"Không được động vào! Tớ trải giường cho cậu!"
Thẩm Hoài Dư ngẩn người.
Sở Tử Ngọc mặc kệ tất cả, ôm chặt bộ chăn ga mang mùi bồ kết quen thuộc, xoay người nhanh chóng trèo lên giường tầng trên của Thẩm Hoài Dư, chuẩn bị bắt tay vào làm.
Rồi cứng đờ.
Hai giây sau, mặt cậu đỏ như quả cà chua chín quá độ, cẩn thận quay đầu lại, cúi xuống nhìn Thẩm Hoài Dư bên dưới, nở nụ cười đầy dè dặt hỏi:
"Ờm... có một vấn đề nhỏ xíu thôi... cái giường này ấy... phải trải thế nào vậy?"